Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TAM TÒNG TỨ BẤT ĐỨC

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Họ nói chuyện khoảng nửa canh giờ, đại khái là những chuyện về biên cương chiến sự.

Ta chỉ nghe lọt hai câu hỏi han: một câu là nói hắn tên là Thẩm Vinh, một câu là hỏi hắn có nguyện ý điều về kinh thành không.

Thẩm Vinh đồng ý.

Ta suýt nữa cười thành tiếng.

Đây chẳng phải là người đã chuẩn bị sẵn cho ta sao?

Nói ra ai mà tin chứ!

Đợi ta thoát khỏi vị trí Hoàng hậu này, lập tức sẽ cùng hắn thề non hẹn biển!

Giọng nói Thẩm lang quân trầm thấp dễ nghe, âm lượng không to không nhỏ, vừa vặn thích hợp để dỗ ta ngủ.

Ta nghe đến mơ màng, ngồi bên cạnh cửa sắp ngủ thiếp đi thì Thường công công gọi ta tỉnh:

"Nương nương, Bệ hạ mời người qua kia."

Ta xoa mặt, chậm rãi bước qua.

Cảnh Hoành Dụ ngước mắt nhìn ta, ngữ khí lạnh nhạt:

"Thiếp đã hồi xong hết chưa?"

Ta bảo nữ quan dâng lên một chồng giấy, vô cùng tha thiết:

"Hồi rồi ạ, thần thiếp viết đến canh ba mới xong."

Cảnh Hoành Dụ lật từng tờ, thần sắc lúc nắng lúc mưa.

Ta xoa tay, thăm dò:

"Vị Thẩm Vinh Thẩm đại nhân kia vừa rồi, thân thủ thật oai dũng a!"

Tay Cảnh Hoành Dụ khẽ khựng lại:

"Hắn đã hai mươi lăm tuổi, sớm đã có thê nữ rồi, nàng muốn làm thiếp hắn sao?"

Tục ngữ nói rằng,nam t.ử đã có chủ còn rẻ mạt hơn cả chó.

Ta lập tức quyết định không gọi hắn là "Thẩm lang quân" nữa, từ nay về sau, hắn trong mắt ta chỉ là "kẻ họ Thẩm".

"Bệ hạ coi ta là người như thế nào chứ? Chẳng lẽ là nam t.ử chỉ cần trông được một chút, ta liền muốn sao?"

Cảnh Hoành Dụ nhàn nhạt:

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Ta xoắn ngón tay: "Cũng không hoàn toàn là vậy."

Ít nhất trong thời gian một nén hương vừa rồi, đã có hai người là ta không muốn rồi.

Cảnh Hoành Dụ cau mày, vò cuộn tờ giấy hồi từ chối mà ta vất vả viết rồi ném đi:

"Trẫm muốn nàng từ chối, chứ không phải là mưu kế muốn bắt trước rồi thả a."

Ta ngăn không kịp, vô cùng đau lòng:

"Làm người nên giữ lại một đường, ngày sau còn dễ bề gặp mặt chứ."

Ánh mắt Cảnh Hoành Dụ lạnh đi, ngữ khí trầm xuống:

"Mỉa mai Trẫm, to gan! Hôm nay viết một bản sám hối."

"Lại viết sao?"

Ta kinh hãi kêu lên.

Lại là một buổi tối thắp đèn chiến đấu.

Mà lại là thắp đèn ở Nam Thư Phòng.

Dùng xong bữa tối, Cảnh Hoành Dụ liền bảo Thường công công đưa ta đến.

Ta viết hai nét, liếc nhìn Cảnh Hoành Dụ một cái, rồi lại thở dài một hơi.

Cảnh Hoành Dụ mặt lạnh như sương, giận dữ mắng:

"Văn chương nhảm nhí, chỉ tổ lãng phí thời gian của Trẫm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-tong-tu-bat-duc/4.html.]

Ta vội vàng cúi đầu viết lại từ đầu.

Viết được nửa tờ giấy, ta thật sự không thể biên tiếp được, chỉ đành thành tâm hỏi:

"Bệ hạ, người có thể nói cho thần thiếp biết trước, thần thiếp nên hối hận điều gì không?"

Hắn "Ồ" một tiếng, nói:

"Trẫm mắng là Lễ Bộ Thượng Thư."

Ta viết đến mức đầu óc quay cuồng, nhất thời quên mình là một tôn Tô Bất Đức, theo bản năng cầu tình cho hắn:

"Con trai hắn sinh ra rất đẹp a, Bệ hạ khoan dung một chút."

Cảnh Hoành Dụ mãi mới lên tiếng:

"Đẹp thì nên được tha thứ sao?"

"Tự nhiên, tự nhiên."

Ta cũng là một người đẹp, chờ hắn hiểu rõ đạo lý này, liền nên khoan dung với ta một chút.

Biết đâu ngày nào hắn tâm trạng tốt, liền cho ta xuất cung thì sao.

Hắn móc móc tay với ta, những đường nét lạnh lùng ngày thường bị ánh nến làm mềm đi vài phần.

Thật khiến người ta không thể từ chối mà!

Đợi ta nhớ ra mình còn có thể từ chối được, tay Cảnh Hoành Dụ đã ôm eo ta rồi.

Đối với người xấu, nhìn kỹ có lẽ là một sự tàn nhẫn.

Nhưng đối với mỹ nhân, càng lại gần, lại càng đẹp đến kinh tâm động phách.

Trên đời sao lại có người sinh ra với dung mạo như thế này chứ?

Khiến người ta ngay cả ghen tị cũng ghen tị không nổi a.

"Trẫm không đẹp sao?"

Ta theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

Tay Cảnh Hoành Dụ đang đặt trên eo ta khẽ nhúc nhích, lực đạo rất nhẹ, như một chiếc lông vũ, không lệch chút nào gãi vào tim người ta.

"Đẹp, đẹp lắm."

"Vậy Trẫm không thể mắng người sao?"

"Có thể, có thể, thậm chí có thể kéo ở trên đầu ta—"

Khoan đã, lần hội đèn Nguyên tiêu kia, hắn chính là dùng cách này lừa ta xoay như chong chóng, khiến ta như một kẻ ngốc chờ đợi cả nửa ngày trong hòn non bộ a!

Ta không vì sắc đẹp mà mê muội, kịp thời chùn bước tại bờ vực.

Nam nhân càng xinh đẹp, lại càng nguy hiểm!

Cảnh Hoành Dụ lại siết chặt cánh tay:

"Kéo cái gì?"

"Kéo mì ."

Ta mặt không biểu cảm, chui ra khỏi vòng tay hắn:

"Ta thích ăn mì kéo."

Cảnh Hoành Dụ cười, có chút đẹp mắt.

Ta tự tát vào mặt mình một cái thật lớn, tỉnh táo trở lại.

Nụ cười Cảnh Hoành Dụ càng đậm thêm.

Nói thế nào nhỉ, tuy là đang cười nhạo ta, nhưng...

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Quá đẹp trai rồi.

Đẹp trai đến mức ta phải hốt hoảng bỏ chạy.

Đáng ghét a!!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TAM TÒNG TỨ BẤT ĐỨC
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...