Chuyện nhỏ của ta, vẫn đừng để hắn bận tâm thì hơn.
Ta chỉ nói với hắn, trong nhà đã có ta và quản gia.
Hắn cứ yên tâm.
Thẩm Xác mỉm cười với ta.
Giọng nói dịu dàng:
“Được, có ngươi ở đây, ta yên tâm.”
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Thoắt cái đã đến đêm trừ tịch.
Cách vài hôm Thẩm Xác lại mang tiền về.
Rõ ràng người gầy đi trông thấy.
Vậy mà vẫn bảo ta ăn nhiều vào.
Đừng để hao tổn thân thể.
Ta đều nhìn thấy cả.
Sáng sớm hôm nay ta đã ra chợ mua thức ăn.
Toàn là những món hắn thích.
Buổi tối, ta hâm một vò rượu.
Làm một bàn thức ăn.
Tuy không thể sánh với sự xa hoa trong Thẩm phủ.
Nhưng trong lòng lại vui vẻ từ tận đáy tim.
Bốn người quây quần một bàn.
Đón cái đêm trừ tịch đầu tiên của chúng ta.
Quản gia tuổi đã cao.
Uống hai chén liền về nghỉ.
Xuân Hạnh nhận lì xì xong cũng ra ngoài chơi.
Hôm nay Thẩm Xác tâm trạng rất tốt.
Uống không ít rượu.
Ta t.ửu lượng vốn kém.
Hai chén vào bụng, mắt đã lờ đờ.
Thẩm Xác lại rót thêm cho ta một chén.
“Tiểu Tửu, đây là năm đầu tiên của chúng ta.”
“Ừm ừm.”
“Sau này ngươi vẫn sẽ luôn ở bên ta chứ?”
Ta chậm chạp gật đầu.
“Tất nhiên rồi!”
Thẩm Xác cong cong khóe môi.
Ta cau mày.
“Không được cười với ta!”
Thẩm Xác nhướn mày.
“Tại sao?”
“Cười đẹp quá.”
Đẹp đến mức tim ta đập loạn xạ.
Ta không thích cảm giác này.
Nụ cười của Thẩm Xác càng sâu hơn.
Hắn lấy đi chén rượu trong tay ta.
Cúi xuống bế ta lên.
“Tiểu Tửu, ngươi uống nhiều rồi, ta đưa ngươi về nghỉ.”
Ta vẫn còn chút ý thức.
Nhớ rằng nam nữ hữu biệt.
“Thả ta xuống, ta tự đi được.”
Thẩm Xác im lặng.
Bước chân vững vàng đi về phòng ta.
Trời đất quay cuồng.
Ta được đặt xuống giường.
Gương mặt Thẩm Xác lắc lư trước mắt ta.
Ta vẫn không quên lấy bao lì xì ra.
“Đây, lì xì của ngươi.”
“Không nhiều, ngươi đừng chê.”
“Sau này có cửu di nương ở đây.”
“Sẽ không để ngươi chịu khổ đâu.”
Ánh mắt Thẩm Xác tối lại.
Nhận lấy bao lì xì.
Nhưng người lại không rời đi.
Ngược lại còn tiến gần hơn.
Giọng nói kề sát bên tai ta.
“Đã là cửu di nương cho.”
“Ta đương nhiên nhận.”
“Chỉ là…”
“Ta còn muốn xin cửu di nương thêm một món quà nữa—”
Ta gật đầu.
Hào sảng nói:
“Nói đi!”
“Ngươi muốn gì?”
“Chỉ cần ta có, đều cho ngươi!”
Lời vừa dứt.
Đôi môi ấm nóng đã phủ xuống.
Ta cứng đờ.
Không nhúc nhích.
Đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Xác khẽ chớp chớp.
“Đa tạ Tiểu Tửu thương ta.”
Trong đầu ta.
Sợi dây kia.
“Bốp” một tiếng.
Đứt hẳn.
12
Qua Tết.
Ta để ý trúng một cửa tiệm nhỏ.
Cũng dẫn quản gia đến xem.
Cửa tiệm nằm sát ngõ Yên Liễu và sòng bạc.
Bên cạnh còn có một t.ửu lâu lớn.
Luôn có những người không quá dư dả, muốn ăn chút cơm nhà bình dân, rẻ mà thân thuộc.
Ta rất tự tin vào tay nghề của mình.
Làm vài món nhắm rượu.
Ủ chút rượu.
Ít nhiều cũng kiếm được chút lời.
Không thể để Thẩm Xác một mình vất vả.
Số tiền dư trong tay vừa đủ thuê một năm.
Cứ làm trước đã.
Quản gia nghe xong dự định của ta.
Nước mắt lưng tròng.
“Thiếu gia có thể gặp được Tiểu Tửu cô nương.”
“Là phúc khí của nó.”
Ta bật cười một tiếng.
“Ngài nói quá rồi.”
“Giờ chúng ta là người một nhà.”
“Người một nhà thì phải đỡ đần nhau.”
“Cùng nhau vượt qua lúc khó khăn chứ!”
“Đến lúc đó ngài giúp ta quản sổ sách.”
“Ta trả công cho ngài!”
Quản gia liên tục gật đầu.
“Đợi thiếu gia về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-duyen/6.html.]
“Cô nương bàn bạc với cậu ấy một chút.”
Ta vung tay.
“Không cần đâu.”
“Chuyện của ta, ta tự quyết là được.”
Tối hôm ấy.
Thẩm Xác về rất sớm.
Ta hớn hở chạy tới.
“Thẩm Xác, ta có tin vui muốn nói với ngươi!”
Mày mắt hắn dịu dàng.
Mỉm cười với ta:
“Vừa hay.”
“Ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi.”
“Nhưng ngươi nói trước đi.”
Ta đem kế hoạch mở quán nói hết cho Thẩm Xác nghe.
Vừa nói vừa căng thẳng nhìn hắn.
Sợ hắn lại như lần trước.
Hỏi ta một đống câu hỏi.
Thế nhưng Thẩm Xác yên lặng nghe xong.
Rồi lấy từ trong n.g.ự.c ra một túi tiền nặng trĩu.
Đưa cho ta.
“Sắp xếp rất tốt.”
“Số bạc này cầm lấy.”
“Thuê thêm vài tiểu nhị chạy bàn.”
Ta đẩy ra.
“Ta không cần tiền của ngươi.”
“Thẩm Xác, ngươi không tin ta làm được sao?”
Hắn nhìn sâu vào mắt ta.
“Tin.”
Ngày khai trương.
Thẩm Xác cũng có mặt.
Hàng xóm láng giềng hỏi quan hệ giữa ta và hắn.
Ta đã sớm nghĩ xong cách nói.
“Đây là biểu đệ của ta.”
“Không cha không mẹ.”
“Theo ta ra ngoài mưu sinh.”
Bà Lưu, người thân thiết với ta nhất, thở dài sụt sùi.
“Ôi chao.”
“Hai chị em dung mạo xinh xắn thế này.”
“Không ngờ số phận lại khổ như vậy.”
“Cậu ta đã lấy vợ chưa?”
Ta liếc nhìn Thẩm Xác sau quầy.
Mỉm cười nói:
“Chưa đâu.”
“Nhà nghèo.”
“Không ai để mắt tới.”
Ai ngờ bà Lưu hào hứng hẳn lên.
Liên tục kể mấy cô nương.
Muốn làm mối.
Bảo Thẩm Xác đi ở rể.
Ta nghe mà buồn cười.
Bà Lưu đổi giọng.
Lại nói muốn giới thiệu cho ta một mối nhân duyên.
Ta vội vàng xua tay từ chối.
Cũng không để tâm lắm.
Mấy ngày sau.
Bà Lưu đến tiệm ta.
Sau lưng còn dẫn theo một nam t.ử.
Gọi một ấm trà.
Ngồi đó nghe chúng ta nói chuyện.
Ánh mắt cứ liếc về phía ta.
Đợi người đi rồi ta mới biết.
Hóa ra là nhờ bà Lưu đến làm mối.
Ta khuyên đủ điều mới từ chối được.
Tối hôm ấy, khi ăn cơm, Thẩm Xác nhìn ta mấy lần liền.
Ánh mắt ấy.
Giống như ta đã làm chuyện gì có lỗi với hắn.
Đêm xuống.
Ta ngồi dưới ánh nến lật sổ sách.
Thẩm Xác bưng một bát canh ngân nhĩ vào phòng ta.
Ta không để chuyện lúc ăn cơm trong lòng.
Còn kể hắn nghe chuyện làm ăn trong tiệm.
Nói có rất nhiều người khen đồ ăn ta nấu ngon.
Thẩm Xác chỉ cười.
Không nói gì.
Chỉ bảo ta uống canh.
Một lúc sau.
Hắn bỗng mở miệng nói:
“Ta nghe nói.”
“Hôm nay có người muốn mai mối cho ngươi.”
14
Ta nhất thời không kịp thở, ho sặc sụa long trời lở đất.
Thẩm Xác nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
Tai ta đỏ bừng, liền đẩy hắn ra.
“Ngươi nghe ai nói vậy?”
Thẩm Xác tránh không đáp, giọng lạnh nhạt:
“Ngươi đã nhận lời người ta rồi sao?”
“Dĩ nhiên là không!”
Thẩm Xác lại hỏi:
“Chê người ta?”
Ta ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt đáp:
“Cũng không phải.”
“Nhà mà Lưu thẩm nói tới gia thế rất tốt.”
“Người ta ta cũng gặp rồi, dung mạo đoan chính.”
“Chỉ là ta không xứng với người ta thôi.”
Huống chi hiện giờ ta một lòng dồn vào cửa tiệm.
Lấy đâu ra tâm tư nói chuyện tình trường.
Thẩm Xác nghe xong, lại nhìn ta thật sâu một cái.
Ta tự nhận mình không thẹn với lòng.
Nhưng ánh mắt của Thẩm Xác, càng nhìn càng thấy không ổn.
Sáng sớm hôm sau.
Ta vừa định ra tiệm.
Xuân Hạnh hớt hải chạy tới nói Thẩm Xác phát sốt rồi.
Ta vừa nghe, vội vàng chạy sang.
Chỉ thấy sắc mặt Thẩm Xác tái nhợt.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Mi tâm nhíu c.h.ặ.t.
Hơi nóng phả ra từ mũi.
Nhìn là biết sốt không nhẹ.
“Mau đi mời lang trung!”
“Quản gia đã đi rồi!”
--