5.
Cậu bảy ngã xuống đất, vận công đánh bay một con rắn trên mặt, rồi “phù” một tiếng nhổ ra một miệng m.á.u tươi.
Bỗng cậu nhớ ra điều gì: “Thai rắn… thai rắn đâu rồi?”
Cậu điên cuồng vào phòng tìm, nhưng không thấy gì.
“Thai rắn… thai rắn ở đâu…”
Mắt cậu rơi vào tôi: “Ha ha ha, Linh Nhi, chắc con giấu thai rắn phải không?”
“Con? Con không biết cái đó có gì hay, sao lại giấu?”
“Con không biết, nhưng con tốt bụng, muốn bảo vệ cháu trai nên giấu, đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Con chỉ canh hồn chị dâu, không có cơ hội giấu thai rắn đâu.”
Cậu bảy nghĩ một chút: “À ra vậy, Linh Nhi, ta suýt bị con lừa.”
“Cậu bảy, Con sao lừa cậu được, biết đâu đứa trẻ ở quanh đây, tìm thử xem.”
Tôi quay người chạy, chưa bước nổi một bước, cậu bảy đã đuổi kịp, nắm cổ áo tôi nhấc bổng lên.
Cậu bảy bế tôi chạy thẳng ra mộ chị dâu: “Con giấu thai rắn trong quan tài chị dâu con , đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Cậu bảy, nó bé quá, để trong quan tài sẽ c.h.ế.t mất.”
“Hừ!”
Cậu bảy quẳng tôi xuống đất đá một cái, tôi đau điếng, khớp xương toàn thân cứng lại.
Cậu bảy dùng sức nhấc quan tài lên.
“Phịch!” cậu mở nắp quan tài, hí hửng nhìn vào.
“Cái gì?”
Cậu Bảy trợn mắt, đó chỉ là một quan tài trống.
Cậu bảy lao tới, kéo tai tôi, nhấc bổng lên: “Thai rắn đâu? Xác chị dâu con đâu?”
Tôi lắc đầu: “Con không biết… không biết mà…”
“Còn giả vờ! Nếu trong đó không có thai rắn, có xác chị dâu con cũng được. Nhưng không có xác cũng không có thai rắn, chắc chắn là con gây chuyện!”
“Không, cậu bảy, con không có…”
Cậu bảy mặt đột nhiên thay đổi, m.á.u trào ra từ khóe miệng.
Cậu bước lùi, quay lại… thấy chị dâu. Trong tay chị đang ôm thai rắn.
“Không.. không thể nào…”
Tôi cũng đứng lên: “Không ngờ đúng không cậu Bảy, linh hồn chị dâu luôn ẩn trong người tôi.”
Chị dâu bị giam trong phòng hấp ẩm, tôi luôn là người đưa cơm cho chị. Thấy chị bị hành hạ thê thảm, tôi nghĩ cách muốn cứu cj ra ngoài.
Đêm đó, khi anh tôi và mẹ ngủ say, tôi lén lấy chìa khóa, thả chị ra. Nhưng lúc đó, một tiếng nổ vang lên, làm anh tôi và mẹ tỉnh giấc.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-ran/chuong-5.html.]
Tôi kéo tay chị chạy, mẹ và anh đánh thức cả làng tới chặn.
Cuối cùng chị bị bắt trở lại.
Tiếng động khiến kế hoạch thất bại là do con người tạo ra. Khi nghe tiếng, tôi nhìn thấy bóng người nhảy từ tường nhà chúng tôi xuống.
Hắn nghĩ tôi không thấy, nhưng thực ra tôi thấy rất r – đó chính là cậu bảy.
Đêm chị dâu chết, đúng như cô Tỉnh Phương nói, chị đã trở thành quỷ dữ. Ngay cả khi xác bị làm nhục, chị tìm đến tôi khi cô Tỉnh Phương và mấy tên đàn ông ngủ say.
Tôi khóc, xin lỗi chị vì không bảo vệ được xác. Chị lắc đầu: người chết, xác chỉ là vỏ bọc.
Chị kể rõ về thai rắn và mọi chuyện đã xảy ra. Chị cũng thấy cậu bảy đang lảng vảng quanh làng, không biết làm gì.
Cậu bảy nghe xong, lạnh lùng cười:
“Ta vô tình biết Tỉnh Phương luyện thai rắn, định đợi cô ta làm xong mới giết, chiếm thai rắn về .”
Tôi đoán gần đúng ý cậu bảy.
Tôi nói nghi ngờ với chị dâu, nhờ chị gửi linh hồn vào người tôi, chờ cơ hội.
Quả nhiên, cậu bảy để lộ thông tin về thai rắn khi dò hỏi tôi.
Khi còn ở mộ, tôi để chị dâu lén rời khỏi cơ thể, trở về làng tìm cơ hội lấy thai rắn. May mắn, khi chị dâu về, cô Tỉnh Phương đang bận chỉ huy trận, không để ý đến thai rắn.
Chị dâu nhẹ nhàng lấy được thai rắn.
Còn xác chị dâu, chị tự lấy về khi cậu bảy và cô Tỉnh Phương đấu nhau, để thai rắn nhận lại mẹ.
Có lẽ sau khi cô Tỉnh Phương chết, thai rắn tự nhận mẹ.
Cậu bảy khinh bỉ cười: “Dù trở thành quỷ dữ, cũng không phải đối thủ của ta đâu.”
Tôi bật cười: “Bây giờ thì khác rồi.”
Cậu bảy giật mình, cúi nhìn xuống, kinh hãi: “Trận xương rắn hút hồn!”
“Linh hồn bẩn thỉu của cậu Bảy, để cháu nó lấy bù đi.”
Chị dâu đã học cách điều khiển trận pháp từ cậu bảy và biết cách sắp đặt, tôi đã hướng dẫn chị di chuyển vài đầu rắn theo ý tôi.
Trước đó, cậu bảy chỉ cứu tôi ra, không phá trận.
Giờ chị dâu trở thành chủ thai rắn, có thể điều khiển trận pháp.Cậu bảy dù chịu được đau khi bị hút hồn, cũng không phải đối thủ của chị.
Cậu bảy bị giết.
Tôi và chị dâu ngồi nghỉ bên mộ. Bây giờ làng vắng người, nếu ở lại, chúng tôi có thể bị coi là kẻ tàn sát cả làng.
“Chị dâu, chị muốn đi đâu?”
Chị dâu nhìn núi xa, vuốt thai rắn: “Chị muốn xem liệu có cách nào để nó sống đến 13 tuổi. Trong núi có lẽ có thuốc, chúng ta cùng đi tìm.”
Tôi nói:
“Những làng gần đây cũng có tục mua vợ, chúng ta đi một chuyến coi tìm nguyên liệu đi.”
Hết.
--------------------------------------------------