3.
Ta và tỷ tỷ sinh ra trong một ngôi làng hẻo lánh. Người trong làng tin rằng song sinh là yêu vật, sẽ mang đến tai ương cho gia đình, huống hồ chúng ta lại là hai đứa bé gái.
Ở nơi ấy, không ai chịu chấp nhận chúng ta, kể cả mẫu thân ruột thịt.
Phụ mẫu nhốt chúng ta trong lồng sắt, vứt vào rừng sâu núi thẳm, định lấy chúng ta làm vật hiến tế cho sơn thần, mong cầu sang năm có thể sinh được một đứa con trai.
May thay, sư phụ Liêu Thanh Sơn đi ngang qua đã cứu chúng ta.
Hắn đưa chúng ta về môn phái, nuôi dưỡng khôn lớn, còn truyền dạy cho chúng ta y thuật.
Từ nhỏ ta đã nương tựa cùng tỷ tỷ, từ ngày tỷ tỷ gả vào Hầu phủ, ta vẫn mãi không quen.
Tuy tỷ tỷ thường viết thư cho ta, nhưng ta vẫn thấy cô độc.
Tỷ tỷ từng mời ta tới Hầu phủ ở cùng, nhưng ta sợ tính tình cô độc, quái gở của mình sẽ khiến tỷ tỷ khó xử trong Hầu phủ.
Vì vậy ta dứt khoát giấu tỷ tỷ, lặng lẽ tiến kinh thành, thuê một căn viện nhỏ trong hẻm gần Hầu phủ.
Mỗi ngày sau khi nghiên cứu xong cổ độc, ta lại lén lút trèo qua tường Hầu phủ, chỉ để được nhìn tỷ tỷ từ xa vài cái.
Chỉ cần xác nhận tỷ tỷ bình an vui vẻ, ta lại lặng lẽ trở về nơi ở của mình.
Thế nhưng hai hôm trước, khi ta tới Hầu phủ tìm tỷ tỷ, lại phát hiện tỷ tỷ không còn đó. Toàn bộ hạ nhân trong phủ đều đang tìm kiếm tỷ tỷ.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Để làm rõ sự tình, ta thừa lúc lính gác sơ ý, hạ chân ngôn cổ lên nha hoàn thân cận của Giang Uyển Uyển.
Từ miệng Xuân Đào, ta biết được cuộc sống thực sự của tỷ tỷ trong nửa năm qua ở Hầu phủ, cùng việc ngày hôm trước Xuân Đào nghe lệnh Giang Uyển Uyển mà vu oan cho tỷ tỷ ăn cắp trâm cài.
Hôm đó, đúng lúc Tạ Vân Từ trở về phủ, Xuân Đào liền nhào đến trước mặt hắn, khóc lóc kêu oan:
“Hôm qua thiếu phu nhân đến viện của tiểu thư, sau khi người rời đi thì trâm cài liền biến mất."
"Tiểu thư nhà nô tỳ vốn lòng dạ thiện lương, tính tình dịu dàng, nếu là trâm cài bình thường thì tự nhiên sẽ chẳng so đo."
"Nhưng cây trâm ấy lại là di vật của phu nhân, xin thiếu gia vì tiểu thư mà phân xử cho công bằng.”
Thế nhưng sự thật lại là: Giang Uyển Uyển chủ động mời tỷ tỷ tới tiểu viện uống trà, còn đưa cây trâm ấy tặng cho tỷ tỷ, nói rằng muốn kết nghĩa làm tỷ muội tốt cả đời.
Nghe xong, Tạ Vân Từ tức giận, xông thẳng vào viện, quả nhiên nhìn thấy cây trâm của Giang Uyển Uyển.
Hắn lôi tỷ tỷ ra ngoài, bắt tỷ tỷ quỳ xuống xin lỗi Giang Uyển Uyển.
“Khi nàng gả vào Hầu phủ, ta đã nói với phụ thân rồi, nàng chẳng qua chỉ là một nữ y đến từ núi rừng, sợ sẽ làm hỏng phong khí Hầu phủ."
"Không ngờ mới vào phủ chưa đầy nửa năm, giờ đã kiêu căng đến thế này."
"Nếu ta không nghiêm trị nàng, sau này còn làm sao đứng vững với tư cách gia chủ Hầu phủ?”
Tỷ tỷ sốt ruột vung tay ra hiệu, muốn tự biện giải, nhưng cuối cùng vẫn chịu thiệt vì câm không nói được.
Tạ Vân Từ căn bản không thèm kiên nhẫn xem những mảnh giấy nàng viết.
Hắn hạ lệnh nhốt tỷ tỷ vào kho củi.
Lúc ấy, bà đầu bếp của Hầu phủ bất ngờ đứng ra:
“Thiếu gia, ngài đã hiểu lầm thiếu phu nhân rồi, thiếu phu nhân không phải loại người ấy."
"Hôm qua nô tỳ đi ngang tiểu viện của Giang cô nương, tận tai nghe thấy Giang cô nương nói sẽ tặng cây trâm đó cho thiếu phu nhân.”
Ta biết bà đầu bếp ấy. Trong thư, tỷ từng nhắc đến, nói rằng trong Hầu phủ nàng đã gặp một đại nương bị hen suyễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-dai-ban-ha/2.html.]
Tỷ tỷ đã mất nửa tháng điều trị mới chữa khỏi chứng hen suyễn cho đại nương ấy.
Cũng nhờ vậy mà tỷ và bà đầu bếp trở thành đôi bạn tâm giao, không giấu nhau chuyện gì.
Thế nhưng Tạ Vân Từ căn bản không tin lời bà đầu bếp, thậm chí còn cho rằng bà ấy đang bao che cho tỷ, liền hạ lệnh nhốt cả bà vào kho củi.
Tỷ tỷ ngăn bà đầu bếp lại, không cho bà tiếp tục vì mình mà đứng ra, rồi nhân lúc Tạ Vân Từ sơ suất, chạy thẳng đến thư phòng của lão Hầu gia.
Nhờ có lão Hầu gia đứng ra, tỷ tỷ mới có thể tạm thở một hơi.
Tỷ tỷ đem mọi chuyện nói rõ ràng, bà đầu bếp thậm chí còn trước mặt lão Hầu gia phát lời thề độc: nếu bà dám nói dối thì trời tru đất diệt.
Lời nói dối của Xuân Đào bị vạch trần, nhưng Giang Uyển Uyển lại vội vã chạy đến, chẳng hỏi đầu đuôi, lập tức giơ tay tát Xuân Đào một cái:
“Xuân Đào, ta không ngờ ngươi lại to gan đến mức này."
"Ta biết ngươi với thiếu phu nhân có chút hiềm khích, nhưng ngươi cũng không thể vu oan cho thiếu phu nhân chứ?”
Xuân Đào không dám cãi lại, đôi mắt đỏ hoe, chỉ biết cúi đầu nhận lấy cái tội:
“Tiểu thư, Xuân Đào biết sai rồi, xin tiểu thư đừng đuổi nô tỳ đi.
Vu oan cho thiếu phu nhân là lỗi của nô tỳ, ai bảo nàng ta lúc nào cũng cao cao tại thượng, tỏ vẻ coi thường nô tỳ chứ.”
Chủ tớ một hát một hòa, dễ dàng gạt Giang Uyển Uyển ra khỏi vụ việc, tựa như nàng hoàn toàn vô can.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mọi người trong phủ đều biết có điều mờ ám, chỉ riêng Tạ Vân Từ là bị che mắt.
Lão Hầu gia muốn bán Xuân Đào đi, Giang Uyển Uyển lại khóc lóc cầu xin, quỳ xuống van nài.
Tạ Vân Từ chẳng hề bận tâm đến nỗi ấm ức mà tỷ tỷ phải chịu trong vụ này, trong lòng hắn chỉ lo Giang Uyển Uyển không có Xuân Đào hầu hạ thì sẽ sống không thoải mái trong Hầu phủ.
Vì vậy, hắn thậm chí dám đối nghịch với lão Hầu gia, nhất quyết phải giữ lại Xuân Đào.
Chuyện ấy đã hoàn toàn chọc giận tỷ tỷ.
Tỷ tỷ trở về phòng, viết hai chữ “hòa ly”, ném vào mặt Tạ Vân Từ, rồi phẫn nộ bỏ đi.
Giang Uyển Uyển và Xuân Đào thừa cơ bám theo.
Chúng còn nhanh chân hơn cả đám thị vệ Hầu phủ, nhưng chúng tìm thấy tỷ tỷ không phải để khuyên tỷ tỷ quay về.
Lúc tỷ tỷ đang đứng ngẩn người bên vách núi, Giang Uyển Uyển trốn trong bóng tối ném về phía tỷ tỷ một chiếc hộp gỗ.
Hộp gỗ đập vào lưng tỷ, rơi xuống đất, bên trong lập tức có hàng chục con bướm đêm vỗ cánh bay thẳng lên mặt tỷ tỷ.
Mà thứ tỷ tỷ sợ nhất, chính là bướm đêm.
Trong lúc hoảng loạn, tỷ tỷ giẫm hẫng một bước, liền rơi thẳng xuống vực, sống c/h/ế/t chưa rõ.
Khoảnh khắc biết tỷ tỷ đã rơi xuống vực, đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Ta chẳng còn tâm trí đi tìm Giang Uyển Uyển và Xuân Đào tính sổ, chỉ phát điên mà lao xuống đáy vực, vừa chạy vừa cầu khẩn ông trời thương tình tỷ tỷ đã cứu người vô số, mà mở một con đường sống cho tỷ tỷ.
Thế nhưng, ở nơi thú dữ hoành hành, mù sương dày đặc ấy, ta tìm suốt một ngày một đêm, cuối cùng chỉ thấy t.h.i t.h.ể toàn thân m.á.u me của tỷ tỷ.
Hai chân nàng gãy vụn, trên người còn có vết bị dã thú cắn xé.
Ta nhét hết số Sinh Tức Hoàn quý giá ngàn vàng mà tỷ tỷ từng tặng ta vào miệng nàng, vậy mà vẫn chẳng đổi lại nổi một hơi thở.
Tại sao?
Tại sao một người dịu dàng lương thiện như tỷ tỷ lại phải c/h/ế/t thảm dưới vực sâu, còn kẻ đầu sỏ gây ra thì lại có thể ung dung trở về Hầu phủ, tiếp tục sống một đời nhung lụa vô ưu?
Không. Ta không cho phép.
Kẻ nào hại c/h/ế/t tỷ tỷ, ta sẽ kéo hết chúng xuống địa ngục.
--------------------------------------------------