Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THANH ĐIỂU THANH KHÊ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Biệt Trần cau mày nhìn ta.

Để không thua kém khí chất, ta ngẩng cổ chống nạnh trừng mắt nhìn hắn.

Hắn khẽ giơ tay.

Ta lập tức ôm đầu hét lớn, co rúm thành một cục, giống như quả cầu tuyết lớn.

"Cứu mạng! Có người đánh trẻ con!

Chó Thiên Lôi, ngươi mau đánh hắn đi, đánh c.h.ế.t hắn đi!

Hắn ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, hắn không biết xấu hổ!"

Giang Biệt Trần: "..."

Hắn khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng nâng tay, ta liền bị bắt đứng lên.

Chỉ thấy hắn khom người xuống, cố gắng làm dịu giọng hỏi ta:

"Tiểu nha đầu, yên tâm, ta không có ác ý.

Ta chỉ muốn hỏi ngươi, có nhìn thấy một con chim sắp c.h.ế.t ở gần đây không?"

"Chim?"

Ta dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu ngốc nhìn hắn.

"Không phải là ta sao?"

Ai ngờ Giang Biệt Trần nghe vậy vô cùng kinh ngạc.

Túm lấy gáy ta, xách ta lên không trung, căm hận nói:

"Ngươi nói, nó là mẹ ngươi?"

???

Cái gì mà mẹ ta?

Hắn có bị bệnh không?

Quả nhiên là lão già sống hơn vạn tuổi rồi.

Không chỉ giống kẻ ngốc, vậy mà còn lãng tai nữa!

Không giống ta.

Tuy cũng hơn vạn tuổi.

Nhưng ta càng sống càng trẻ a.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Đã sống thành tiểu hài tử ba tuổi của loài người rồi này ~

3

Ta ghét bỏ nhìn hắn.

Chưa kịp nói gì, đã bị Giang Biệt Trần xách về chỗ ở của hắn.

Ta bị hắn ném lên giường.

Giãy giụa ngồi dậy, liền thấy hắn cầm một con d.a.o găm, vẻ mặt âm trầm đi về phía ta.

!!!

Không phải chứ! Đại ca!

Cho dù ngươi muốn nhổ lông chim của ta, ngươi cũng phải dùng nước sôi trụng qua chứ.

Ngươi cứ thế cầm d.a.o đến cạo, có phải hơi quá đáng rồi không?!

Ta cảnh giác nhìn chằm chằm hắn.

"Lão già, ngươi muốn làm gì?"

Giang Biệt Trần không nói, nhanh chóng cúi người túm lấy tay phải của ta.

Ta liều mạng giãy giụa.

Cho đến khi đầu ngón tay truyền đến một trận đau nhói.

Ngón tay ta cứ thế bị hắn rạch một đường.

Hắn nắm ngón tay đang chảy m.á.u của ta đưa tới gần, nhỏ vài giọt lên pháp khí không biết từ khi nào đã xuất hiện trên tay kia, rất nhanh liền buông ta ra.

Được tự do.

Ta ôm ngón tay đau đến oa oa kêu.

Trong lòng lại rất hoang mang, không biết hắn đột nhiên làm vậy là vì cái gì.

Cho đến khi pháp khí kia tiếp xúc với m.á.u của ta, phát ra ánh sáng màu đỏ.

Giang Biệt Trần nhìn chằm chằm ánh sáng đó, lẩm bẩm, nghiến răng nghiến lợi:

"Màu đỏ là huyết thống chí thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-dieu-thanh-khe/chuong-2.html.]

Khó trách a, khó trách...

Khó trách có dáng dấp của cố nhân, thì ra, quả nhiên là con của cố nhân!"

Hắn siết chặt nắm tay, xung quanh tỏa ra khí thế đáng sợ.

Ngoài nhà, chim chóc bay tán loạn, mây đen dày đặc.

Trong nhà, hắn oán hận nhìn ta.

"A Khê, ta lại không biết, nàng khi nào tư thông cùng người khác, sinh ra hài tử!

Nếu để ta bắt được tên đó, ta nhất định sẽ để hắn... sớm đầu thai."

Ta bị dọa run lên.

Lão già này có phải hiểu lầm gì rồi không?

Đồ ngu à!

Lấy m.á.u của ta và chính ta để xét nghiệm huyết thống?

Nếu cái này mà không xét nghiệm ra quan hệ huyết thống, thì chính là gặp quỷ rồi...

4

Nhưng ta nghĩ lại.

Lại cảm thấy không đúng.

Cho dù ta sinh con với người khác, thì liên quan gì đến Giang Biệt Trần?

Tại sao hắn lại tức giận như vậy?

Chẳng lẽ... hắn thầm mến ta?!

Được ra kết luận này, ta kinh ngạc trợn to mắt.

Hắn biến thái à!

Ta đã nói một cái cây không nên sống lâu như vậy rồi mà.

Não bị phong hóa rồi, không thì cũng bị sâu đục rồi.

Nếu không sao có thể thích ta được?

Một con chim cái vô tình đã nhổ trọc hắn, luôn lén nhìn hắn tắm, còn muốn chặt cành cây của hắn về nướng sâu ăn.

Lúc này chắc chắn sẽ có người hỏi.

Tại sao ta lại muốn lén nhìn lão già này tắm, hắn không phải kẻ thù không đội trời chung của ta sao?

Các ngươi đừng hiểu lầm, đây chỉ là do thói quen nghề nghiệp c.h.ế.t tiệt của ta thôi!

Muốn nhân lúc hắn tắm rửa nhìn xem thân thể trắng nõn của hắn... à không, thân cây, thân cây trắng nõn của hắn có sâu không, để ta mổ ra nướng ăn!

Các ngươi tin ta đi.

Ta tuyệt đối không phải đang tham lam sắc đẹp của hắn... tuyệt đối không phải!

Ta lại bị Giang Biệt Trần xách lên không trung.

Hắn lạnh lùng hỏi ta:

"Nói, mẹ ngươi... con chim đó, c.h.ế.t ở đâu?

Tại sao ta cảm nhận được hơi thở của nó ở đó, nhưng tìm thế nào cũng không thấy nó?"

Ta run lẩy bẩy, luôn cảm thấy bây giờ vẫn là không nên thừa nhận thân phận thì hơn.

Vì vậy, ta bắt đầu nói hươu nói vượn.

"Ta thấy mẹ ta bị một đạo Thiên Lôi đánh đến cháy đen, sau đó biến thành một con chim đen lớn, bốc khói nhỏ dầu bay đi..."

Nghe ta miêu tả, Giang Biệt Trần giật giật khóe miệng.

"Nó bị đánh chín rồi sao?"

Ta thành khẩn gật đầu.

"Có thể lắm, dù sao lúc đó mẹ ta rất thơm, ngửi giống như gà nướng ăn trưa vậy."

Vừa nói, ta còn giả vờ nuốt nước miếng.

Giang Biệt Trần: "..."

Hắn chuyển chủ đề.

"Nó bay đi đâu?"

Ta lắc đầu: "Không biết, nhưng lúc đó mẹ ta ở trên trời bảo ta lau nước miếng, tự chăm sóc bản thân, nói bà ấy đi xử lý chút chuyện, mấy trăm năm nữa sẽ quay lại tìm ta."

Vừa dứt lời.

Giang Biệt Trần buông ta ra, quay lưng lại không biết đang nghĩ gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THANH ĐIỂU THANH KHÊ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...