Thực ra con khỉ nhỏ này ta cũng quen biết.
Trên mảnh đất của chúng ta, tổng cộng sinh ra ba con yêu.
Ngoài ta và Giang Biệt Trần, con còn lại chính là con khỉ yêu đang ngồi dưới đất kia.
Hắn ta tên là Hạ Duyên, bằng tuổi ta.
Tính cách phóng khoáng, ham chơi.
Lúc không thể hóa hình, cũng giống như ta, rất thích làm loạn trên người Giang Biệt Trần.
Ta chuyên chọn đỉnh cây, cành lá để làm tổ, biến Giang Biệt Trần thành cây trọc, còn hắn ta thì chuyên chọn cành nhỏ để chơi xích đu, không biết đã làm gãy bao nhiêu cành cây mà Giang Biệt Trần định nuôi thành tay.
Khoảng thời gian đó, chúng ta, hai con yêu quái, có thể nói là thường xuyên hành hạ Giang Biệt Trần đến mức không ra hình thù gì.
Nghĩ lại thì, việc Giang Biệt Trần muốn nhổ lông chim của ta, vặt lông khỉ của hắn ta, cũng là chuyện dễ hiểu...
Hạ Duyên nghe thấy tiếng cười, lúc này mới chú ý đến sự tồn tại của ta.
Hắn ta cau mày nhìn ta một cái, sờ sờ cằm, cười nói.
"Ồ, con chim xanh thối, sao ngươi lại nhỏ như vậy?
"Còn khá đáng yêu, chắc ta có thể bóp c.h.ế.t ngươi bằng một tay."
Ta trừng mắt nhìn hắn ta, trong nháy mắt có chút hoảng loạn.
Lại cố gắng trấn tĩnh lại, giả vờ vô tội.
"Chú râu quai nón đang nói gì vậy? Người ta vốn là trẻ con mà."
Ta lại trốn ra sau lưng Giang Biệt Trần.
"Đừng bóp c.h.ế.t ta, ta sợ!"
Hạ Duyên ghét bỏ bò dậy từ dưới đất, xông tới véo mặt ta.
"Cái trò gì vậy, ai dạy ngươi nói chuyện như vậy?
"Con chim xanh thối, đừng giả vờ nữa, ta không phải kẻ ngốc, chúng ta sống với nhau mấy ngàn vạn năm, ngươi hóa thành tro ta cũng nhận ra, huống hồ chỉ là nhỏ đi một chút."
!!!
Con khỉ c.h.ế.t tiệt này có thể im miệng được không!
Sao không có chút nhãn lực nào vậy?
Ta đã giả vờ không phải rồi mà ngươi còn cứ nói.
Nếu lão già Giang Biệt Trần kia phản ứng lại thì phải làm sao?!
Ta gạt tay Hạ Duyên ra, hoảng sợ liếc nhìn Giang Biệt Trần.
Sợ nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của hắn.
Ai ngờ chỉ thấy Giang Biệt Trần sắc mặt bình tĩnh, mở miệng giải thích cho ta:
"Nàng ấy không phải Thanh Khê, nàng ấy là con gái của Thanh Khê."
Hình như hắn thật sự không nhận ra ta?
Ta nên vui mừng.
Nhưng không biết vì sao, ta luôn cảm thấy trong lòng trống rỗng...
Lão già, còn thích ta cơ mà.
Con khỉ thối đó cũng nhận ra ta, vậy mà ngươi lại không nhận ra.
Ngươi không có tim!
8
"Con chim đó lúc nào thì sinh con vậy?!"
Hạ Duyên bị tin tức chấn động này làm cho nhảy dựng lên cao mấy mét.
Giang Biệt Trần bình tĩnh trả lời: "Khoảng trăm năm trước."
Ta ở bên cạnh gật đầu: "Đúng đúng đúng, người ta năm nay vừa tròn một trăm tuổi."
Hạ Duyên vẻ mặt phức tạp: "Sinh với ai?"
Giang Biệt Trần mang theo một tia tự hào nói: "Ta."
Ta ở bên cạnh tiếp tục gật đầu: "Đúng đúng đúng, người ta là con gái ngoan của cha mà."
Hạ Duyên im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-dieu-thanh-khe/chuong-5.html.]
Nhìn Giang Biệt Trần rồi lại nhìn ta.
Cuối cùng vẫn không thể chấp nhận được.
Bắt đầu nói năng lộn xộn:
"Con chim đó đâu? Kêu nó ra đây, ta muốn nghe nó tự mình nói!
"Rõ ràng ba chúng ta cùng nhau, đều là kẻ thù không đội trời chung của nhau chín ngàn năm rồi, hai người vậy mà lén lút yêu đương còn sinh con nữa?!
"Vậy ta là cái gì?
"Hai người đừng hòng bỏ rơi ta."
...
"Thôi, hai người có thiếu con thứ hai không? Hay là coi ta là con thứ hai đi, bốn chúng ta sống hạnh phúc còn hơn cái gì hết.
"Ba ơi, chị ơi, con khỉ con chào đời rồi!
"Mẹ đâu rồi?"
Ta lạnh mặt đẩy Hạ Duyên đang xáp lại gần ra.
"Ta không có đứa con... ặc, ta không có đứa em trai nào lớn như ngươi!"
Hạ Duyên trợn trắng mắt nhìn ta, quay sang Giang Biệt Trần.
"Ba..."
"Cút!"
"Được rồi."
Hạ Duyên ủ rũ ngồi lại chỗ vừa rồi ngã xuống.
Cúi đầu.
"Nói thật đi, Thanh Khê đâu rồi?"
Giang Biệt Trần nhìn về phía tổ chim không xa.
"Nàng ấy không quay về sao?"
Hạ Duyên ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút khó hiểu.
"Nàng ấy không phải đi độ kiếp phi thăng rồi sao? Quay về đây làm gì?"
Giang Biệt Trần giải thích: "Lúc độ kiếp xảy ra chút vấn đề, nàng ấy bị thiên lôi đánh bị thương."
Hắn lại chỉ vào ta.
"Lúc ta chạy tới, chỉ nhìn thấy đứa nhỏ này.
"Dựa theo lời nàng ấy miêu tả, ta đoán, Thanh Khê hẳn là sẽ quay về đây để chữa thương... Nàng ấy xuất phát trước chúng ta, lẽ ra phải đến nơi rồi."
Vừa nói, Giang Biệt Trần đột nhiên quay đầu nhìn ta, ánh mắt khó hiểu.
"Nhưng nàng ấy không quay về, là đi đâu rồi?"
Hỏi ta?
Ta chớp chớp mắt, lắc đầu vô tội:
"Không biết đâu cha."
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
"Ồ." Giang Biệt Trần quay người, "Vậy chúng ta về trước đi, ở lại đây cũng vô ích."
Hạ Duyên cũng lập tức nhảy dựng lên đi theo: "Về? Cho ta đi cùng, cho ta đi cùng!"
"Ta đã bảo con chim đó ngu ngốc rồi mà, phi thăng còn bị thiên lôi đánh bị thương, còn không bằng ta, có chút tự biết thân biết phận, an phận làm yêu, không đi dẫm lên vũng nước đục phi thăng đó... phải không? Nhóc con."
Hạ Duyên quay đầu nhìn ta.
"Còn không mau đi theo, đứng đó làm gì?"
Ta: "..."
Ta có thể đi theo sao?
Ta trở về là để tu luyện mà!
Bây giờ đi theo các ngươi, không những ta trở về uổng công, mà còn gọi Giang Biệt Trần nhiều tiếng cha như vậy.
Quá thiệt thòi rồi.
Không được không được.
--------------------------------------------------