2.
"Hai cái bạt tai này là ta tặng cho hai ngươi."
Tiêu Ngộ Xuyên sờ lên mặt, không thể tin nổi. Cái bạt tai của ta mạnh đến nỗi, khuôn mặt trắng nõn của cô nương đạo sĩ kia đã sưng vù lên. Nàng ta như bị sỉ n/hục nặng nề, lao đầu vào cột.
"Tố Tố không muốn làm khó Thái phó!"
Tiêu Ngộ Xuyên nhanh tay ôm lấy nàng, nói: "Nàng không cần phải vì ta mà suy nghĩ nhiều như vậy."
"Nàng đúng là quá lương thiện, ta thấy xót xa cho nàng."
Ta che mắt, thở dài thật sâu.
"Tiêu Ngộ Xuyên, hôm nay là ngày gì vậy?"
Chưa đợi hắn mở lời, ta nói tiếp: "Hôm nay là ngày thành hôn của chúng ta, cả kinh thành đều biết."
"Ngươi có biết ta là ai không?"
Hắn cau mày, nghi ngờ nhìn ta: "Tống Thính Điệp, nàng đang nổi đ/iên gì vậy?"
Ta vẫy tay, một đám thị vệ chạy tới: "Ta là tiểu thư Tống phủ, đích nữ của Tống Tướng."
"Ngươi không chỉ muốn cưới một người phụ nữ không rõ lai lịch, mà còn muốn ta làm thiếp?"
Ta cười lạnh, quả thật khiến người ta kinh sợ. Cha ta là kẻ gian thần quyền khuynh triều dã, vậy mà ngươi lại dám để ta làm thiếp? E rằng ta đồng ý thì cha ta cũng không đồng ý.
Lâm Tố Tố nghe lời này, sững sờ tại chỗ, lập tức quỳ xuống, nước mắt lưng tròng khóc lóc: "Tống tiểu thư có quyền thế, là Tố Tố đắc tội với người, xin đừng làm khó Thái phó."
"Là Tố Tố thích Thái phó, không liên quan đến hắn."
Nghe lời này, ánh mắt Tiêu Ngộ Xuyên càng thêm xót xa.
"Ngươi đừng làm khó Tố Tố, có chuyện gì thì cứ trút giận lên ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-ti-thanh-suong-than-diep-phi/chuong-2.html.]
Ta đã đợi hắn tám năm, chưa từng thấy hắn bảo vệ một người nào như vậy. Thường ngày hắn luôn điềm nhiên xa cách, như một cây tùng già cỗi. editor: bemeobosua. Ta vì thế mà nảy sinh hảo cảm với hắn, cha ta không vừa lòng về xuất thân của hắn, nhưng không cản được ta, đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý. Hóa ra hắn chỉ là không thích ta, khó trách trước đây dù có thân thiết với ta nhưng luôn có một chút xa cách nhàn nhạt.
Ta đè nén nỗi chua xót trong lòng.
"Lễ chưa thành, chúng ta vẫn chưa tính là phu thê. Từ nay về sau, Tống Thính Điệp ta, với Tiêu Ngộ Xuyên ngươi, không còn bất kỳ q/uan h/ệ nào."
Nói xong, ta giật lấy ngọc bội định tình, ném xuống đất. Sai đám thị vệ tháo hết mọi đồ trang trí. Tiêu Ngộ Xuyên, tình nghĩa của ta và ngươi trong đời này cũng chỉ có đến đây.
3.
Sau ba ngày trở về phủ, tin đồn bên ngoài đã lan tràn khắp nơi.
Cha ta thở dài, đưa cho ta một phong thư mời: "Con gái bảo bối, ngày mai có buổi săn bắn, trong cung đã mời chúng ta."
"Tiêu Ngộ Xuyên cũng sẽ đi, nếu con không muốn thì chúng ta sẽ không đi!"
Hiện tại, bên ngoài đồn rằng ta là kẻ bị bỏ rơi trong ngày đại hôn, là kẻ độ/c á/c không dung thứ cho người khác, và là nữ nhi của một gian thần dựa vào thế lực ức h/iếp người. Cha ta lo lắng ta sẽ bị người khác làm khó dễ trong buổi tiệc.
"Cha, cha bị mắng là gian thần bao nhiêu năm rồi, còn để tâm sao?"
Ông đau lòng nói: "Cha bị mắng thì không sao, nhưng cha không nỡ để con gái bảo bối của cha bị mắng. Tên k/hốn k/iếp Tiêu Ngộ Xuyên đó, còn tưởng con gả cho nó sẽ có cuộc sống yên ổn, thoải mái, cha mới đồng ý cho con lấy hắn."
Cha ta nổi tiếng là gian thần, có giao du với những quan lại tham ô, gian nịnh trong triều đình. Chỉ là những kẻ tham quan, gian thần đó những năm gần đây đều bị bắt, bị đày đi hoặc vào tù, chỉ có mình cha ta bình yên vô sự. Vì vậy, ai ai cũng căm ghét đến ngứa răng.
Sau khi Tiêu Ngộ Xuyên cưới Lâm Tố Tố, thân phận của nàng ta cũng bị người ta vạch trần. Lâm Tố Tố là tiểu thư của Lâm gia ở Giang Nam, phụ thân nàng là một quan lại nhỏ quản lý thủy vận, mẫu thân nàng là thợ thêu ở Giang Nam. Một gian thần muốn dùng thuyền thủy vận để vận chuyển lương thảo tư tàng của mình, phụ thân Lâm không đồng ý, vậy mà lại bị cố tình hãm hại cả nhà bị lưu đày. Kẻ gian thần đó chính là cha ta.
Sự việc này xảy ra, trong kinh thành mọi người càng thêm bất mãn với ta. Nhưng chỉ có ta biết, cha ta vô tội.
Ta cầm phong thư mời trong tay, kiên định nói: "Tại sao con không đi?"
"Con nhất định phải đi, con còn muốn xem bọn họ có thể giở trò gì."
--------------------------------------------------