11.
Tin tức Dung Cảnh muốn cưới ta nhanh chóng lan khắp kinh thành.
Ai ai cũng nói đây là mối duyên nghiệt ngã, một thế tử đài các của Hầu phủ chính trực lại muốn cưới con gái của một gian thần lừng lẫy.
Thật sự không xứng đôi.
Nhưng thật kỳ lạ, Bình Dương Hầu lại không hề có ý kiến gì về cuộc hôn sự này.
"Cảnh Nhi vốn có người trong lòng."
"Mấy năm đi thú ở biên cương, hắn luôn cười ngây ngô nhìn một bức họa nhỏ. Ta vốn định đợi về kinh sẽ đến cầu hôn. Chắc chắn tiểu tử này sẽ ngây ngẩn vì vui mừng."
Ta bỗng có chút ngượng ngùng, cúi đầu nói không dám nhìn: "Nhưng thanh danh nhà ta không tốt lắm..."
Bình Dương Hầu xoa đầu ta, cười nói: "Con trai ta và con có duyên phận như vậy. Ngày xưa chính cha con đã cõng ta ra khỏi chiến trường."
"Một người như hắn, con gái hắn tự nhiên cũng sẽ không tệ."
Ta quay đầu nhìn Dung Cảnh đi ra đi vào kiểm điểm lễ vật, dáng vẻ ph/óng đ/ãng thường ngày hoàn toàn biến mất, trên mặt đầy nghiêm túc.
"Chiếc trâm ngọc này không tốt, đổi sang trâm vàng được ban từ cung."
"Cái này, cái này và cái kia, tất cả đều để vào đó."
Ta liếc nhìn, tám mươi tám cỗ sính lễ. Hắn đứng một bên mặt đỏ bừng, trông như người sắp đi lấy vợ.
Phụ thân ta và Bình Dương Hầu đang bàn bạc ngày lành.
Tiểu đồng từ ngoài chạy vào, "Tướng công, có người ngoài cửa muốn bái kiến!"
Lúc này là giữa tháng Chạp rét buốt, ngoài trời còn tuyết rơi dày đặc. Không biết có chuyện gì mà lại gấp gáp đến vậy.
Phụ thân ta vừa đứng dậy vừa khoác áo choàng, "Ai đến vậy?"
Tiểu đồng bẩm lại, "Là Tiêu thái phó... à không, là Tiêu Ngộ Xuyên."
Phụ thân ta lại cởi áo choàng ra, ngồi xuống, "Lão gia, chúng ta tiếp tục bàn bạc."
Tiểu đồng đưa một phong thư, "Hắn nói phong thư này gửi cho tiểu thư."
Ta đi ra ngoài đứng dưới mái hiên nhìn tuyết rơi, Dung Cảnh đứng sau lưng ta hỏi: "Nàng có muốn ra gặp hắn không?"
Ta lắc đầu, không có ý định gặp.
Trong thư, hắn viết rất nhiều lời xin lỗi, nói là mình đã hiểu lầm ta, ta chỉ thấy g/iả d/ối buồn cười.
Con người ta luôn chỉ biết trân trọng khi đã mất đi, hắn cũng vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-ti-thanh-suong-than-diep-phi/chuong-9-full.html.]
Những đứa trẻ mồ côi lớn lên ở từ thiện đường Giang Nam đến kinh ứng thí, tìm đến hắn hỏi chỗ ở của ta, muốn đích thân đến cảm ơn.
Hắn nói hắn đã đến kỹ viện xem, hóa ra những người phụ nữ ở đó đều là những người khổ mệnh, đều cảm ơn ta đã cho họ một con đường sống.
Ngay cả vị đại phu kia, hóa ra cũng là kẻ á/c đ/ộc vô cùng.
Cuối thư, hắn hỏi ta có thể cho hắn một cơ hội nữa không, ta sai tiểu đồng đáp lời từ chối.
Kết quả, hắn lại quỳ xuống bên ngoài.
Nói nếu ta không gặp hắn thì hắn sẽ không đứng dậy.
Thu hút rất nhiều người vây xem, chỉ trỏ vào hắn.
"Vị Tống tiểu thư này thật nhẫn tâm, lại dám để phu quân mình quỳ giữa tuyết lạnh."
"Phỉ phỉ, đừng nói bậy, Tống phủ và Bình Dương Hầu phủ đã kết thành thân gia, người quỳ giữa tuyết kia không phải."
"Nghe nói ngày đại hôn hắn đã rước một đạo cô về, còn muốn Tống tiểu thư làm thiếp nữa! Nhà khuê nữ nào mà chịu đựng cảnh này cơ chứ?"
"Hừ, không ngờ hắn lại là người như vậy."
"Đúng vậy, đạo cô kia là nữ nhi của tội nhân, chẳng phải vừa mới bị tống giam vào ngục sao, hắn mất chức thái phó, lại vội vàng đến nịnh bợ Tống phủ."
Qua lời bàn tán, mọi người mới nhận ra Tiêu Ngộ Xuyên hóa ra chỉ là một kẻ ă/n m/ày, chỉ vì ta cứu hắn.
Cung cấp cho hắn cơm no áo ấm, trải đường cho hắn trên quan lộ, hắn mới có sự nghiệp thuận lợi, làm thái phó.
Thế nhưng hắn không những vong ân bội nghĩa, bỏ rơi người thanh mai trúc mã, lại còn làm nh/ục ta vào ngày đại hôn. editor: bemeobosua. Không biết người nữ tử nào bắt đầu, ném rau thối về phía hắn. Rất nhiều người cũng bắt chước ném đồ vật.
Tiêu Ngộ Xuyên quỳ cả ngày, cuối cùng không chịu nổi ngã xuống tuyết.
Tiểu đồng đến báo, "Vị Tiêu Ngộ Xuyên kia, sau khi hôn mê bị người dội nước cho tỉnh lại, lơ mơ đứng dậy đi về phía xa."
"Vừa đi vừa tự nói một mình, như người đ/iên vậy."
Ta đem bức thư trong tay đốt đi, về Tiêu Ngộ Xuyên này, từ nay về sau đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời ta, không còn bất cứ liên quan nào nữa.
Còn về người trong cuộc đời ta...
Ngước nhìn sang, Dung Cảnh đã ngủ thiếp đi trên ghế của ta.
Ngủ rất say.
Trong tay vẫn còn nắm một cuốn sách.
Rõ ràng đã nói muốn kể chuyện cho ta nghe, kết quả lại tự mình ngủ trước.
(Hoàn)
--------------------------------------------------