Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thải Hà thu lại những xấp vải còn lại, hai người kéo tay nhau vừa nói vừa đi ra ngoài, sau đó tách ra ở ngay đầu hẻm, Thải Hà trở về xã cung ứng, còn Lý Thanh Vận đi vào con đường đi tới quán cơm Kiến Thiết.

Cửa quán dựng thẳng để lộ ra một tấm bảng đen nhỏ, trên đó viết từng dòng chữ công bố về thực đơn của ngày hôm nay, phía sau còn viết giá cả và số lượng phiếu lương thực cần dùng đối ứng với tên món ăn.

Các tiệm cơm ở hiện tại đều là tiệm cơm quốc doanh, rất đơn sơ, chỉ có ba bốn tấm gỗ ghép lại thành bàn ăn và băng ghế dài hoặc ngắn, khách cần tự mình đến cửa sổ giao tiền, tự bưng cơm và thức ăn, tất nhiên còn phải giao phiếu lương thực.

Bánh bao không nhân một cái năm xu, bánh bao thịt một cái một hào, mì thịt xắt một chén hai hào, các món ăn mặn đều là năm sáu hào một phần, thức ăn chay thì hai hào một phân...

Giá cả cũng không xem là đắt, một hai đồng tiền có thể gọi một bàn đồ ăn, nhưng còn phải đưa phiếu lương thực thì mới có thể mua, những người ngồi ăn ở bên trong đều là những người có mặt mũi, bình thường người dân ở nông thôn sẽ không đến nơi này để tiêu tiền, bởi vì người trong thôn đều sống theo kiểu tự cung tự cấp, không được trợ cấp phiếu lương thực nên quanh năm suốt tháng chỉ có thể được phát một ít phiếu vải cùng phiếu dầu hoả linh tinh.

Chỉ khi nào mọi người đi gặp đối tượng kết thân thì trong gia đình nhà trai mới có thể tìm cách kiếm một ít phiếu lương thực để mời nhà gái đến tiệm cơm quốc doanh ăn một chút, để thể hiện khả năng kinh tế và trình độ coi trọng của gia đình mình, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ có bữa tiệc này, có người thậm chí cả đời cũng không đi vào tiệm ăn một bước.

Dù sao cũng đến một chuyến nên Lý Thanh Vận cũng chuẩn bị mua chút gì đó, cô đến cửa sổ gọi mười cái bánh bao bột mì trắng, mười cái bánh bao thịt, giao một đồng năm hào và phiếu lương thực trị giá nửa ký.

Có một thím mở ngay lồng hấp ra lấy cho cô mười cái bánh bao không nhân trắng nõn còn nóng hôi hổi, còn có mười cái bánh bao thịt to bằng một nắm tay, mùi thơm ngát từ lúa mì xông thẳng vào mũi, đúng là sinh thái lúc chưa ô nhiễm là tốt nhất.

Mua bánh bao xong, cô đi vài vòng ở trên đường không có mục tiêu, vừa vặn gặp được Liễu Thúy Hoa dẫn theo con dâu của bà ta đi ra từ sở vệ sinh công xã.

Liễu Thúy Hoa đang hùng hổ đi đằng trước, con dâu giống như con chim cút, cúi đầu đi theo đi ở phía sau. Lý Thanh Vận xoay mặt sang nơi khác vờ như không thấy, ôm đồ của mình đi về phía xe bò.

Lúc gần tới xe bò, cô nhìn thấy ông Cố đang hút thuốc và trò chuyện cùng với những người đánh xe của các đại đội khác, mà hai người thím và chàng trai trẻ đi xe cùng cô vào buổi sáng đều đang ngồi tán dóc ở một bên, vô cùng náo nhiệt.

Nhìn thấy Lý Thanh Vận lại đây, ý cười của mấy người này biến mất một cách rất rõ ràng.

Lý Thanh Vận giả vờ như không phát hiện, đi qua một cách thoải mái tự nhiên, cười nói: “Các thím chờ có lâu không?”

Về phần chàng trai trẻ thì cô không quen biết nên bỏ qua một bên, dù sao bây giờ vẫn còn duy trì phong tục nam nữ có khác, nam nữ đã kết hôn ở bên ngoài cũng phải chú ý. Hai người thím bốn mắt nhìn nhau, đều xấu hổ cười trừ, đáp lại: "Vợ Đình Chu à, cháu cũng đến đây sao." Xem như đối phó cho qua.

Không biết một người chỉ thích tác oai tác quái - Lý Chiêu Đệ này hôm nay nghĩ như thế nào mà lại chịu chào hỏi với các bà, nhưng hôm nay nhìn cô lại có cảm giác khá thoải mái, rõ ràng vẫn là khuôn mặt kia nhưng lại cảm thấy có gì đó không giống lắm, lại xinh đẹp hơn, là loại cảm giác không thể diễn tả được.

Nếu Lý Thanh Vận biết được suy nghĩ của các bà thì cô sẽ nói cho các bà rằng, cái đó gọi là khí chất, một người cho dù có khuôn mặt giống nhau như đúc nhưng khí chất thể hiện ra ngoài không giống thì sẽ tạo cảm giác không giống.

Lý Chiêu Đệ trước kia đẹp thì có đẹp, nhưng lại là một người sống rất hờ hững, bụng dạ lại không tốt, làm cho người ta có cảm giác như cô đang sợ hãi rụt rè, u ám và hèn mọn.

Hiện tại đổi thành Lý Thanh Vận, cô là một cô gái cứng cỏi và quyết đoán, tính tình cũng rộng rãi hào phóng làm cho gương mặt xinh đẹp này càng thêm rạng rỡ đến chói mắt, ai nhìn cũng đều thấy cảnh đẹp ý vui.

Lý Thanh Vận sửa sang tất cả đồ vật mà bản thân mua được cất vào trong hai cái rổ, dùng hai mảnh vải phủ lên trên, sau đó đặt cùng chỗ với vôi còn bản thân mình thì ngồi cạnh hàng hóa.

Hiện tại chỉ còn thiếu hai người Liễu Thúy Hoa là chưa đến đây .

Lý Thanh Vận âm thầm phát hiện rằng khi đến đây, trong tay hai thím rõ ràng mang theo hai cái rổ thật nặng, nhưng hiện giờ đều trống rỗng, lúc nãy cũng không gặp họ đến quầy thu mua hoa màu ở xã cung ứng để bán đồ vật này nọ.

Hay là đi chợ đen nhỉ? Nhìn thấy nhưng không thể vạch trần.

"Xấp vải đỏ này của thím là chuẩn bị làm chăn ạ? Thật là đẹp.” Lý Thanh Vận nhìn thấy trong một cái rổ của một người thím có một xấp vải đỏ, chủ động mở miệng bắt chuyện.

“Ây da, con gái út nhà thím năm nay xem mắt, chuẩn bị cuối năm sẽ kết hôn, cho nên mấy thứ này đều là chuẩn bị trước để làm của hồi môn mà thôi, hơn nữa hiện tại mua thì rẻ hơn được một chút, đến cuối năm hút hàng lắm." Các vị thím nhắc tới việc vui thì trong lòng vui vẻ, cũng không còn dè dặt nữa, hai người trái một câu phải một câu đều là để tài quay chung quanh chuyện gia đình nói chuyện phiếm cùng với Lý Thanh Vận.

Lý Thanh Vận đã đi làm được vài năm cũng không phải là làm cho có, lời cô nói ra thật chân thành lại dễ nghe, cho người ta có cảm giác như tắm mình trong gió xuân, làm cho mấy người này nhìn cô với cặp mắt khác xưa, còn nghi ngờ đồn đãi về Lý Chiêu Đệ trước kia có phải đồn nhầm người rồi hay không, dù sao trước kia cô cũng không thích nói chuyện cùng người khác.

Mà hiệu quả Lý Thanh Vận muốn đó là giống như hiện tại, đã đến đây rồi thì cứ an tâm mà ở lại, tuy rằng khi bản thân đóng cửa lại là đã có thể sống thoải mái, nhưng người là động vật sống theo bầy đàn, cô có thể sống một mình, nhưng bọn nhỏ thì không được, hơn nữa thời điểm hiện tại lại là thời kỳ xã hội phức tạp, rất nhanh thôi sẽ có một trận gió to quét qua hết cả nước, cô phải thuận theo dòng chảy của thời đại, học được cách bảo vệ bản thân và bọn nhỏ.

Cho nên cô cần phải làm cho mọi người trong thôn thay đổi thái độ và cái nhìn đối với cô, tất nhiên, điều này cũng không thể nóng vội, chỉ có thể từ từ mà đi.

Trong quá trình nói chuyện phiếm, Lý Thanh Vận cũng biết đại khái vê tình huống của hai người thím, người có vóc dáng cao gầy là thím Cao, chông của bà ấy là thây lang ở đại đội, gia cảnh trong nhà cũng khá, một vị khác dáng người mập mạp là thím Giang, chồng thím là người mổ heo, bình thường đi làm ở công xã, có tiên lương, cũng là một công việc tốt, hơn nữa khi trong nhà muốn ăn thịt cũng dễ hơn những nhà khác một chút.

Đâu là những người có điều kiện gia đình khá tốt, hèn gì có thể cùng chung đề tài nói chuyện.

Lại qua tâm khoảng mười phút nữa thì nhóm hai người Liễu Thúy Hoa hai người mới chậm chạp đến muộn.

Ông Cố cất tẩu hút thuốc của mình vào, tháo dây thừng buộc xe bò thắt ở trên cây ra, ngồi lên xe bò thét to: "Xe chạy nhé.

Nhóm người ngồi trên xe bò giống như lúc sáng, rổ của những người khác đều trống không, chỉ có Lý Thanh Vận là mang rổ không đi, bây giờ lại thắng lợi trở về.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...