Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Chương 201

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời kỳ đầu Hoa Hạ xây dựng đất nước. An toàn của quốc gia chịu sự uy hiếp rất lớn, bởi vì không có v.ũ kh.í h.ạt nh.ân và lực lượng vũ trang riêng, đồng thời còn bị một số cường quốc nhắm vào.

Nhờ cách dạy dỗ của người cha có lòng yêu nước, Hứa Cảnh Hồng chưa bao giờ quên mình là một người Hoa Hạ.

Ông ấy muốn cống hiến một phần sức lực mỏng manh, góp phần xây dựng và phát triển nước nhà.

Thế là ông ấy kiên quyết quay về nước.

Nhưng ý muốn này nhận được phản đối kịch liệt ở bên nước ngoài, họ trước tiên là bắt cha mẹ ông ấy, ép ông ấy đi vào khuôn khổ.

Song cha mẹ Hứa là người yêu nước, vì muốn thành toàn cho con trai mình, hai vợ chồng cùng nhau tự sát trong nhà tù.

Điều này khiến Hứa Cành Hồng vốn còn chút do dự, bấy giờ đã mất đi đường lui, lúc đó ông ấy chỉ còn một lựa chọn duy nhất, chính là không tiếc mọi thứ quay vê nước.

Thế là ông ấy dẫn theo người vợ vừa mới sinh con không bao lâu và con trai mình lén lút tìm người đưa về nước.

Không ngờ trên đường đi gặp phải mai phục, vợ ông vì muốn bảo vệ con trai đang gặp nguy hiểm mà mất đi.

Ông ấy lần lượt mất đi ba người thân nhất, đau khổ vô cùng.

Ông ấy tuyệt đối sẽ không cho kẻ địch đạt được mục đích.

Vì chỉ có một mình nên mục tiêu nhỏ, ông ấy đã thành công trốn thoát mấy lượt bị kẻ địch phục kích, vô cùng khó khăn dẫn con trai mình quay về tổ quốc.

Lúc đó ông ấy còn chưa biết người ở Hoa Hạ cũng đang cố hết sức tìm ông ấy.

Đối phương sợ đêm dài lắm mộng, muốn nhanh chóng giải quyết ông ấy, nên đã tăng cường người đi lục soát, rất nhanh đã tìm được ông ấy.

Lúc trốn chạy ông ấy đã trúng một phát đạn, cảm thấy lần này mình rất khó mà sống sót.

Chỗ ông ấy núp ngay góc đường, đã nhìn thấy gân đó có một nhà dân, ông ấy muốn tìm gia đình nhờ vả họ nuôi đấng đứa nhỏ.

Vừa hay lúc này ông ấy nhìn thấy có một thợ sứ đang gánh một gánh hàng đi khắp hang cùng ngõ hẻm.

Tuy ông ấy đi đứng khập khiễng, nhưng trông lại rất có lòng thương người, mấy đứa nhỏ bên đường cười nhạo chân ông ấy, nhưng ông ấy cũng chỉ cười cho qua, còn rộng lượng phát kẹo cho tụi nhỏ.

Những chó hoang mèo hoang bên đường ở trước mặt ông ấy cũng rất dịu dàng, chắc là ông ấy đã cho chúng nó ăn không ít lần rồi.

Thời gian gấp rút, cũng không kịp nghĩ nhiều.

Ông ấy bất chấp tiến lên phía trước nói chuyện với người thợ sứ đó.

"Xin chào."

"Ngài muốn mua đồ sứ ư?"

"E là tôi không còn sống được bao lâu, có thể nào giao phó đứa nhỏ này cho anh không?”

Người đó còn cho là ông ấy đang nói đùa.

Chỉ thấy Hứa Cảnh Hồng lục lọi trên người mình, cuối cùng lấy ra một ít đồng ngoại tệ xanh xanh đỏ đỏ, có chút quân bách nhìn ông ấy. Ông ấy mới ý thức được, người đàn ông này thật sự muốn giao đứa bé cho mình.

Người thợ sứ còn chưa lấy vợ, không có cô gái nào muốn gả cho ông ấy, con cái là thứ xa xỉ và khát vọng mà ông ấy luôn mơ ước có được, hơn nữa, đứa bé này lại còn là bé trai.

Người thợ sứ thấy thế đã vui mừng đồng ý, còn bảo đảm mình sẽ đối xử tốt với đứa bé.

Hứa Cảnh Hồng cảm thấy mình không thể thoát được kiếp nạn này, nên không hề nghĩ đến việc hỏi thông tin của thợ sứ đó, chẳng hạn họ tên là gì, nhà ở đâu.

Không ngờ sau này dưới sự giúp đỡ của nhân viên thuộc tổ chức Hoa Hạ, thành công trốn thoát được truy bắt, còn được Hoa Hạ bảo vệ, mời về làm kỹ sư công trình.

Đợi ông ấy dưỡng thương xong đi tìm thợ sứ đó, thì đã không tìm thấy nữa rồi.

Thế là Hứa Cảnh Hồng vừa bắt đầu công việc nghiên cứu, vừa tìm con trai.

Lúc bắt đầu là nhờ người trên khắp nơi tìm kiếm, bởi vì thông tin ông ấy cung cấp có hạn, là một thợ sứ, chân khập khiễng, miêu tả này quả thật là có quá nhiều.

Đương nhiên, vẫn luôn không tìm thấy.

Ngẫu nhiên có chuyện tương tự, cuối cùng đích thân ông ấy đi kiểm chứng, nhưng đều không phải.

Rồi bỗng có một dịp tình cờ, ông ấy nghe giọng của một đồng nghiệp nói giọng quê nhà thuộc ba tỉnh vùng Đông Bắc.

Ông ấy bỗng giật mình nhớ ra, giọng của người thợ sứ đó cũng là giọng vùng miền này.

Nói không chừng người đó đã quay về quê nhà ở ba tỉnh vùng Đông Bắc rồi!

Thế là ông ấy thu hẹp phạm vi lại, loại bỏ từng chút một, một khi có thời gian sẽ đến ba tỉnh vùng Đông Bắc, nhờ người giúp đỡ tìm kiếm.

Nháy mắt đã mười năm qua đi, nghiên cứu của ông ấy cũng đã được ra mắt rất nhiều, trong giới khoa học của Hoa Hạ cũng được coi là hết sức quan trọng, nhưng con trai thì vẫn chưa tìm được.

Mãi cho đến lần này, gặp được Lý Thanh Vận.

Mấy năm này ông ấy luôn mượn việc nghiên cứu để làm tê liệt bản thân.

Cha mẹ và vợ lần lượt rời xa ông ấy, đứa con trai vợ liều chết bảo vệ vẫn luôn không tìm lại được.

Có trời mới biết ông ấy đã gắng vượt qua như nào.

Cuối cùng trời cao có mắt, cho ông ấy tìm lại được.

Trên đường đi, Lý Thanh Vận cũng nói sơ qua về tình hình của Nhị Ngưu cho Hứa Cảnh Hồng hay.

Không cố ý che giấu sự khổ cực mà Nhị Ngưu phải chịu trong mấy năm qua.

Sau khi Hứa Cảnh Hồng nghe cảnh ngộ cậu ta gặp phải khi cha nuôi qua đời, vẻ mặt vô cùng đau lòng.

Đều là lỗi tại ông ấy, cậu ta vốn nên là đứa bé được cưng chiều hết mực.

Nếu như không phải vì một ý nghĩ sai lầm nhất thời của ông ấy, thì đã không xảy ra chuyện như vậy rồi.

Nhưng ai có thể dự đoán trước được, lúc ấy ông ấy đã đi vào đường cùng, khi đối phó với những kẻ đang đuổi bắt ông ấy hoàn toàn không có chút phần thắng nào.

Là một người cha, ông ấy chỉ muốn cho con mình một còn đường sống, dù rằng chỉ là con của nghệ nhân bán đồ sứ, chỉ cần có thể bình an lớn lên là tốt rồi.

Trời xui đất khiến, khiến cậu ta chịu khổ nhiều năm như vậy.

Ngày thứ hai lúc chạng vạng.

Hứa Cảnh Hồng và cả nhà Cố Đình Chu đã đến công xã.

Càng gần với con trai, ông ấy càng căng thẳng, lúc thì chỉnh đốn lại quần áo, lúc lại xoa xoa tóc tai. Suốt dọc đường đi luôn có hai người mặc thường phục đi theo sau họ, khoảng cách không xa, nếu như không phải Hứa Cảnh Hồng nói với họ từ trước, mấy người bọn họ thật sự sẽ không để ý đến.

Lý Thanh Vận biết, những người đó rất có thể là đi theo bảo vệ Hứa Cảnh Hồng, dù không nói rõ kết quả nghiên cứu và lĩnh vực nghiên cứu cụ thể của mình là gì nhưng ông ấy chắc chắn là một nhà khoa học xuất sắc.

Chỉ dựa vào việc ông ấy sẵn sàng vứt bỏ cuộc sống thoải mái ở nước ngoài, dứt khoát kiên quyết quay về báo quốc, ông ấy đã rất đáng được toàn thể người dân Hoa Hạ tôn trọng.

Bởi vì đã gọi điện báo tin trước rồi, cho nên cha Cố đặc biệt mượn xe bò trong thôn đón họ ở công xã

Hôm nay lúc cha Cố đi ra khỏi cửa, hiếm khi ông ấy mặc lên người bộ quần áo bình thường không nỡ mặc, còn chỉnh trang cho bản thân thật tươm tất, mấy năm rồi không gặp mấy đứa cháu, cũng không biết tụi nhỏ còn nhận ra ông ấy hay không.

Tam Tam là lần đầu tiên gặp ông nội, lại chẳng hề bài xích, không những cho ông ấy ẩm, còn to gan chợp lấy râu của ông ấy.

Cô gái nhỏ trắng trẻo mềm mại, trên người mặc một chiếc đâm liên nhỏ màu vàng, đội nón tai mèo lông vàng, xinh xắn như búp bê trong phim ảnh.

Cô bé thừa hưởng gen xinh đẹp từ mẹ, còn nhỏ vậy đã có thể thấy được tương lai sẽ là một thiếu nữ xinh đẹp lay động lòng người.

Làm cho cha Cố vui vẻ cười ha ha.

Sau khi chào hỏi với cháu nội xong Xu.

Cha Cố dẫn theo cả xe bò, hành lý và người quay về Cố Gia Lĩnh.

Hứa Cảnh Hồng ngôi trên xe vô cùng thoải mái, mấy năm nay vì tìm con, ông ấy dường như đã chạy khắp ngõ ngách Hoa Hạ, hoàn cảnh vất vả như nào ông ấy đều đã đi qua, hoàn cảnh làm thí nghiệm cũng rất gian khổ, song, ông ấy cũng có thể thản nhiên như không.

Người như ông ấy, sớm đã không bị những vật chất bên ngoài ảnh hưởng, bất kể lúc nào tâm thái đều rất thản nhiên đối mặt.

Trên đường đi, Cố Đình Chu cũng kể sơ chuyện cha ruột của Nhị Ngưu tình cờ gặp cha nuôi của Nhị Ngưu với cha Cố.

Hứa Cảnh Hồng thân thiện bắt tay cha Cố.

"Ông anh, vất vả rồi."

"Không sao cả, đứa trẻ Nhị Ngưu này mệnh thật khổ mài Cha con hai người có thể nhìn nhận nhau thật là quá tốt, cậu ta không cân lẻ loi hiu quạnh một mình nữa. Đứa nhỏ này rất chịu khó, hai năm nay đã làm đủ công điểm rồi, săn bắn cũng giỏi, chuyến đi săn mùa đông năm nay một mình cậu ta hạ được hai heo rừng, được chia không ít thịt. Các đồng chí trong thôn mở lớp phổ cập, giúp đỡ mọi người bổ túc văn hóa, tôi thấy cậu ta rất tích cực, mỗi lần đều ngồi hàng ghế đầu."

Cha Cố nhìn ra được người đàn ông trung niên này không phải loại người đơn giản, giơ tay nhấc chân đều tỏa ra khí chất phi thường.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 60: Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh
Chương 201

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 201
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...