Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Thức Tỉnh Rồi

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô đánh hai cái vào mông cá nhỏ: "Lần sau lại mở đồ của chị, chị sẽ lấy cái chày cán bột đánh em."

Cá nhỏ không hiểu tại sao chị phải tức giận, dù sao chị gái đánh cũng không đau, cậu bé phản bác: "Vậy ai bảo chị để vào hộp bánh ngọt chứ."

Tạ Tiểu Ngọc mặc kệ Cá nhỏ, hiện tại quan trọng chính là giấu kỹ đồ vật này.

Cô không dám nhìn Nghiêm Dặc, chạy vào phòng khóa đồ dùng kế hoạch hóa vào trong ngăn tủ, may mắn cá lớn ngốc nghếch đáng yêu và Tinh Tinh nghịch ngợm không thấy được.

Cá nhỏ không hiểu lắm, hỏi Nghiêm Dặc: "Anh rể à, chị ấy thật không bình thường, chị ấy làm sao vậy?"

Nghiêm Dặc cũng đỏ mặt, anh dọa cá nhỏ: "Em thảm rồi, kia là đồ quý giá của đơn vị chị ấy, hư hỏng một cái là phải bồi thường rất nhiều tiền, em không được nói với ai về chuyện tối nay đâu đấy.

"Cũng không thể nói với anh trai và Tinh Tinh được sao?" Cá Nhỏ hỏi.

Nghiêm Dặc nghiêm túc gật đầu: "Không thể."

Anh đột nhiên nhớ tới, trí nhớ của Cá Nhỏ cực kỳ, hơn nữa đến tết còn phải đến nhà anh cậu.

Anh nhấn mạnh với cá nhỏ lần nữa: "Đặc biệt là anh họ của em, nhất định không thể nói cho anh ấy biết đó!"

Lỡ như anh họ hiểu lầm là anh và Tiểu Ngọc dùng, anh nhất định phải chết!

"Được ạ được ạ." Cá Nhỏ thấy anh rể cẩn thận như thế thì liên tục gật đầu, quả bóng này nhất định rất đắt, cậu còn lâu mới nói ra.

Canh bún mọc quá thơm, cá lớn cá nhỏ và Tinh Tinh lại ăn thêm nửa bát.

Mấy người ở phòng bếp, mỗi người đều ngồi trên băng ghế nhỏ, vốn phải rất náo nhiệt, nhưng bọn họ phát hiện hôm nay chị gái với anh đều không bình thường.

Bình thường chị gái líu ríu rất nhiều, hôm nay hai người chị gái với anh đều cúi đầu ăn canh bún mọc, cũng không nói chuyện.

Cá Lớn hỏi: "Hai người cãi nhau ạ?"

Tinh tinh: "Khẳng định cãi nhau rồi."

Cá Nhỏ: "Đừng nói nữa, đều tại em, em làm hỏng đồ vật rất đắt, chị phải bồi thường tiền, vậy nên một tuân em không ăn đồ ăn vặt có được không?"

Tạ Tiểu Ngọc và Nghiêm Dặc đồng thời mở miệng: "Ngậm miệng."

Cá Nhỏ bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ, cuối cùng là thứ đồ đắt đến mức nào chứ, sau này không hỏi anh họ thì không được!...

Nghiêm Dặc chỉ có thể rời trường học vào cuối tuần và ban đêm ngày nghỉ, giờ anh lại phải trở vê, nếu không sẽ lỡ chuyến xe buýt cuối cùng, nếu như có xe đạp thì tiện lợi hơn chút rồi.

Anh bàn bạc: "Tiểu Ngọc, chúng ta mua cái xe đạp đi."

Tạ Tiểu Ngọc: "Một cái xe đạp hơn một trăm tệ, quá đắt."

Tỉnh Tinh véo ngón tay tính toán, một bình sữa bột hơn hai mươi tệ, cô bé và hai người anh trai một tháng phải uống hết ba bình.

Cô bị dọa nhảy dựng lên: "Chị, em với anh trai ba tháng uống hết một chiếc xe đạp, vậy chúng em không uống nữa."

Tạ Tiểu Ngọc cười lên ha hả, Tinh Tinh cũng rất biết cách sống đó, cô cười nói: "Tiền sữa bột này không thể tiết kiệm."

Cá nhỏ vụng trộm nhẹ nhàng thở ra, cậu bé còn định phải cao lớn nữa kìa.

Tạ Tiểu Ngọc lúc đầu muốn âm thầm đưa đồ kế hoạch hóa cho chị Hoa, nhưng lần này thì hay rồi, bị cá nhỏ lấy ra thổi bóng, anh Nghiêm Dặc cũng biết rồi.

Cô đưa Nghiêm Dặc đi ra ngoài, dứt khoát mang theo hộp bánh ngọt của Thịnh Ký, đỏ mặt giải thích: "Cái này là mang cho chị Hoa, anh không được nói linh tỉnh.”

"Ừm..." Nghiêm Dặc đỏ mặt, anh nào có dám nhắc lại, Tiểu Ngọc đi làm ở bệnh viện nên loại chuyện này rất bình thường, chỉ là anh không thể bỏ qua được thôi.

"Vậy tối thứ sáu anh mời bọn người Trần Niên tới dùng cơm?" Nghiêm Dặc hỏi.

"Đến đi." Tạ Tiểu Ngọc cũng không lúng túng như vậy nữa: "Đã nói nhất định phải mời bọn họ đến ăn cơm mà. Đúng rồi, Chu Cảnh Họa nói cho bọn mình mấy tấm vé, tết nguyên đán đến đại kịch viện xem đi."

"Được."

Nghiêm Dặc rất là mong chờ, xem cái gì không quan trọng, mấu chốt là có thể ở cùng một chỗ với Tiểu Ngọc, Trần Niên bọn họ khẳng định đố ky muốn chết.

Trên đường trở về, Nghiêm Dặc nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của anh cậu, đi làm nội ứng, tích lũy vinh dự để tốt nghiệp sớm một chút, tốt nghiệp là có thể kết hôn rồi!...

Đưa tiễn Nghiêm Dặc, Tạ Tiểu Ngọc vỗ vỗ khuôn mặt nóng lên, thật là, lúc phổ cập khoa học cho Hồng Liên Hương với nhóm chị gái cô cũng không có thẹn thùng, sao lúc này mặt lại bỏng như vậy chứ?

Cô đã như vậy rồi, đoán chừng anh Nghiêm Dặc càng ngại hơn nhỉ, anh ay đã ít nói thì trớ, lúc ăn cơm cũng chẳng nói lời gì. Ha ha ha.. Tạ Tiểu Ngọc nghĩ anh còn nghẹn ngùng hơn mình là muốn cười.

Cô gõ cửa nhà chị Hoa, chưa được một lát, chị Hoa mở cửa sân ra, hai người ngầm hiểu lẫn nhau, chị Hoa nhận lấy hộp bánh ngọt.

Giọng nói của Tạ Tiểu Ngọc cực kỳ nhỏ, nói cho chị Hoa biết bên trong có 19 cái: "Lúc đầu là 20 nhưng bị cá nhỏ coi làm bóng bay làm hỏng mất một cái, chị giấu kỹ đi, đừng để cho Thiết Đản Thiết Trụ động tới, tháng sau em đưa thêm cho chị. "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...