Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Thức Tỉnh Rồi

Chương 253

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu năm nay Mặc Hồng Vũ có thể thuận lợi thi đỗ đại học, khoản tiền này đủ cho hai mẹ con các cô ấy dùng đến khi cô ấy tốt nghiệp đại học.

Nghe đến đây, Mặc Hồng Vũ mới nhận, ông ngoại và mấy người cậu nhà họ Nghiêm, anh họ, đều khiến cô ấy cảm nhận được tình thân mình vẫn luôn khát vọng bao lâu nay.

Cô ấy nức nở nói: "Cám ơn ông ngoại, cám ơn các cậu."

Tạ Tiểu Ngọc mỉm cười trêu ghẹo: "Em không cám ơn chị dâu họ này à?”

Mặc Hồng Vũ bật cười nói: "Chị dâu họ, sao chị tốt thế."

Hai người đều bật cười, Nghiêm Chính Sinh cũng rất vui. Chỉ cần không nghĩ tới Hà Tú Phân nữa, ông ấy lại cảm thấy không khí cũng thơm.

Nhà họ Nghiêm phân chia tài sản xong, Mặc Hồng Vũ nói sẽ làm một bàn đồ ăn mời mọi người. Cô ấy còn chưa kịp xuống bếp, Nghiêm Chính Sinh chợt nhận được điện thoại, người ở đầu bên kia nói Hà Tú Phân gây chuyện ở cục công an thành phố, chưa đi đến cửa, đã tức giận bị chảy máu não.

Sau khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu, bà ta bị đột quỵ nằm liệt trên giường.

Lần này, mấy người con trai cùng bàn nhau mời hộ lý chăm sóc, hai người chăm sóc cho Hà Tú Phân hai mươi tư trên hai mươi tư giờ.

Chỉ có Nghiêm Chính Sinh thỉnh thoảng tới thăm bà ta.

Người thân bệnh nhân cùng phòng thường buôn chuyện với nhau, nói bà cụ có hai hộ lý chăm sóc kia là đáng đời, mình nằm liệt ở trên giường bệnh, nhưng con trai ruột chỉ bỏ tiền chứ chẳng thèm tới liếc nhìn.

Một bên khác, Mặc Hồng Vũ đón Đoạn Huệ Quyên xuất viện, nói với bà ấy nhà này là nhà đi thuê, chờ đến khi sức khỏe của bà ấy ổn định hơn, cô ấy mới kể cho bà ấy nghe về tiền nhân hậu quả chuyện này.

Đoạn Huệ Quyên nhận nhau với Nghiêm Chính Sinh và mấy người anh trai, lúc hai bên gặp nhau, bà ấy không kiềm được nước mắt.

Mấy người chị dâu đều đối xử rất tốt với cô em chồng số khổ này, làm Đoạn Huệ Quyên cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Đây là những cảm xúc bà ấy chưa từng được cảm thụ ở nhà chồng cũ, vì thế bà ấy càng tôn kính mấy chị dâu hơn.

Mặc Hồng Vũ sửa lại họ, sửa sang họ Nghiêm của ông ngoại, cũng chuyển hộ khẩu đến Bắc Kinh.

Đến tháng ba, Tạ Tiểu Ngọc đi nhập học, Cá Lớn Cá Nhỏ vào trung học cơ sở, Tinh Tinh lên lớp hai, nửa năm sau cô bé cũng lên lớp ba.

Trong kỳ thi tuyển sinh đại học được tổ chức vào tháng bảy, Nghiêm Hồng Vũ đạt được thành tích rất tốt, đăng ký vào đại học Bắc Kinh, chọn khoa báo chí giống Tạ Tiểu Ngọc, trở thành đàn em của Tạ Tiểu Ngọc.

Nghiêm Dặc và Trần Niên đã trở thành cảnh sát chính thức, bữa tiệc mừng Nghiêm Hồng Vũ thi đỗ đại học, cũng là bữa tiệc nhà họ Nghiêm nhận người thân. Bữa tiệc được tổ chức rất hoành tráng, trên mặt mỗi người đều tràn đầy ý cười chân thành.

Đây mới là bầu không khí gia đình Nghiêm Dặc luôn khát vọng.

Nghiêm Dặc nói với Tạ Tiểu Ngọc: "Đúng là kỳ lạ, không có Hà Tú Phân và Nghiêm Bạch Huệ, nhà họ Nghiêm vẫn có thể hài hòa thế này."

Không ai ghen ghét, không ai oán hận, chị dâu em chồng hòa thuận, anh em họ khiêm nhường đối xử tốt với nhau. Vì vậy, Nghiêm Dặc cảm thấy nhà họ Nghiêm có kết quả thế này cũng không tồi.

"Cám ơn em Tiểu Ngọc."

Nghiêm Dặc cúi đầu nhìn người vợ đang ngà ngà say của mình, trong lúc mơ mơ hồ hồ chợt nhớ đến cảnh tượng ở thôn Thanh Sơn năm đó, anh ôm em gái đang bệnh nặng chạy đi tìm cha, vô tình gặp được Tạ Tiểu Ngọc trong veo như nước ở cổng thôn.

Cô dẫn đường cho anh, mang anh đến chỗ chuồng bò tìm cha, giúp đỡ bọn họ chăm sóc cho em gái, bế em gái trở về nhà, bế em gái đang phát sốt đến trạm y tế, còn lén lút mang đồ ăn cho anh.

Cô luôn cười rất ngọt ngào, làn nào cũng nói: "Anh Nghiêm Dặc, em nướng bánh cho anh nè, để ở trong túi anh ấy, lúc đập đá anh nhớ lười biếng nghỉ ngơi, cũng nhớ phải ăn bánh nhé."

Nghiêm Dặc không nhịn được cúi đầu hôn cô, lại bị Tiểu Ngọc xấu hổ đẩy ra: "Già rồi còn không đứng đắn, cháu trai cháu gái đều đang ở đây đấy."

Nghiêm Dặc nhìn thấy có sợi tóc trắng trên tóc mai của Tiểu Ngọc, lại nhìn ánh mắt của cô vẫn chứa đầy tình cảm, và cái bóng chiếu ngược của mình trong đôi mắt cô, anh chợt nhận ra mình cũng có tóc bạc.

Lúc này anh mới nhớ, hóa ra mình và Tiểu Ngọc đã qua cả đời.

Nhìn lại lần nữa, anh như thấy được thấy được núi xanh nước biếc trải dài khắp thôn Thanh Sơn, Tiểu Ngọc trẻ tuổi xinh đẹp đứng ở bên bờ ruộng vẫy vẫy tay với anh: "Anh Nghiêm Dặc, tới ăn bánh đi"

Lúc đó, tất cả thanh niên trong thôn đều hâm mộ ghen tị với anh.

Nghiêm Dặc rơm rớm nước mắt, cảm thấy nghẹn ngào nơi cổ họng, cong khóe môi cười nói: "Tới đây."

Cám ơn em đã luôn chờ anh.

Hoàn chính văn

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 253
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...