Tôi bị cậu ta nhìn đến chân mềm nhũn, suýt chút nữa không kiểm soát được mà quỳ xuống.
Từ phía sau Mạc Sơn, một bóng người bước ra. Cậu ta nói:
"Tư Tư, lại đây."
Là Lâm Vũ.
Mạc Sơn đột ngột quay người, che chắn tôi sau lưng cậu ta.
"Buông tay ra." Lâm Vũ có vẻ vô cùng tức giận.
"Anh là ai?" Mạc Sơn hỏi.
"Tôi là người mỗi ngày phục vụ người đứng sau lưng cậu đây được sung sướng," Lâm Vũ cởi cúc áo sơ mi đầu tiên, nghiêng đầu nhìn tôi:
"Ra đây."
Tôi vô thức bước tới, nhưng bị Mạc Sơn giữ lại.
"Bây giờ không phải là Thanh triều nữa, Tư Tư là người tự do, cô ấy muốn đi đâu không phải do anh quyết định..."
Lời cậu ta còn chưa dứt đã bị Lâm Vũ cắt ngang. Người đàn ông đứng trong bóng tối từng bước từng bước đi tới, rút s.ú.n.g từ thắt lưng ra, b.ắ.n một phát vào chiếc xe kéo bên cạnh chúng tôi.
Tôi bị dọa đến khóc thút thít.
Lòng bàn tay Mạc Sơn chạm vào cánh tay tôi cũng trở nên ướt đẫm .
Cậu ta sợ hãi, nhưng cậu ta không buông tôi ra.
Tôi chợt cảm thấy hối hận và may mắn đan xen.
Hối hận vì vừa rồi đã không đáp lại cậu ta, để cậu ta đơn độc bảo vệ một kẻ bạc tình.
Nhưng cũng may mắn vì đã không đáp lại cậu ta, để có thể giữ được mạng sống cho cậu ta dưới tay Lâm Vũ.
Không khí gần như đóng băng, một dòng chảy ngầm vô hình đang hình thành, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng đủ nhấn chìm chúng tôi ở đây.
Tôi nuốt nước bọt, gỡ tay Mạc Sơn ra, bước về phía Lâm Vũ.
Lâm Vũ tiến hai bước đón lấy tôi, ghé vào tai tôi thì thầm bằng giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy:
"Đứa bé ngoan."
"Lâm Vũ, em chưa từng cầu xin anh điều gì, lần này em cầu xin anh, anh tha cho cậu ấy, anh tha cho cậu ấy."
Dây thanh quản tôi run rẩy, giọng nói cũng run theo.
Cậu ta nhìn tôi một cái, rồi hôn tôi thật sâu ngay trước mặt Mạc Sơn, tay di chuyển không yên trên lưng tôi.
Tôi dùng khóe mắt chú ý Mạc Sơn, ánh sáng trong mắt cậu ấy, cũng như ngọn đèn dầu trên chiếc xe kéo, vụt tắt.
Tôi là tội nhân.
Lâm Vũ ấn tôi sâu hơn vào lòng cậu ta, môi lướt đến tai tôi:
"Tập trung một chút."
Tôi nhắm mắt lại, thụ động chịu đựng thêm nữa.
Hôm đó Lâm Vũ đã kéo lê tôi về, còn những ký ức khác về Mạc Sơn, tôi không dám hồi tưởng.
Cứ nghĩ đến là lại đau đầu.
Tôi bị Lâm Vũ giam lỏng trong viện, đừng nói là học hội, tôi không thể đi đâu cả.
Càng không rõ Mạc Sơn thế nào rồi.
Đoạn Kỳ Thụy rất quan tâm đến dư luận xã hội, đặc biệt Đại học Bắc Kinh hiện là một cứ điểm.
Mạc Sơn là sinh viên Bắc Đại, Lâm Vũ không thể động đến cậu ấy.
Dù biết kết quả, nhưng tôi vẫn không yên lòng.
Tất cả tạp chí trong phòng đều bị cậu ta lục ra và thu đi. Căn phòng trống rỗng, giống hệt tôi.
Tôi bắt đầu không ăn uống được. Ban đầu Lâm Vũ nghĩ tôi đang dùng cách tuyệt thực để ép buộc cậu ta.
Thật nực cười, cậu ta không xứng để tôi phải dùng cách đó.
Hai ngày sau cậu ta bắt đầu hoảng sợ, cho gọi bác sĩ, mua t.h.u.ố.c Tây đắt tiền, thậm chí thu thập tất cả những tạp chí tôi muốn đọc và gửi vào.
Nhưng có tác dụng gì đâu, chỉ là chữa ngọn mà không chữa gốc thôi.
Vị bác sĩ mắt xanh tóc vàng đến khám cho tôi, nói rằng tôi bị "Uất khí trong lồng ngực".
Uất khí gì thì Lâm Vũ và tôi đều tâm biết rõ.
Tối hôm bác sĩ đến khám, Lâm Vũ không hiểu phát điên gì, bất chấp bệnh tình của tôi, đòi ngủ với tôi một lần.
Ngủ thì ngủ, đã nhiều lần như vậy rồi, không thiếu lần này.
Vừa xong màn dạo đầu, tôi nôn thốc nôn tháo ra giường.
Cậu ta lật người xuống giường, đứng nhìn tôi, trong mắt là thứ gì đó khó nói thành lời.
"Hứa Tư Tư, cô giỏi lắm."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Tôi quá khó chịu, thực sự không còn sức để cãi nhau với cậu ta, đành thuận theo ý cậu ta gật đầu.
Cậu ta giận dữ bước ra khỏi phòng, đèn thư phòng sáng suốt đêm.
Ngày hôm sau, cậu ta mang đến hai sự lựa chọn, nói đó là liều t.h.u.ố.c tốt có thể chữa khỏi bệnh cho tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-binh-trieu-sinh/5.html.]
Một là một tấm vé tàu đi nước ngoài, tùy ý chọn quốc gia.
Hai là tự do ra vào, có thể đến học hội, gặp Mạc Sơn, nhưng đổi lại tôi phải chính thức trở thành vợ của Lâm Vũ.
Khi cậu ta nói đến lựa chọn thứ hai, tôi suýt bật cười thành tiếng.
"Lâm Vũ, tự cậu nói xem có ghê tởm không? Hiện tại tôi là dì nhỏ của cậu mà."
Sự chế giễu trong mắt tôi có thể nói là không hề che giấu.
"Tôi cho cô một buổi chiều, tự cô suy nghĩ."
Ngón tay Lâm Vũ gõ nhịp trên mặt bàn.
"Không cần thời gian, tôi chọn cái thứ nhất."
Cậu ta rất bình tĩnh, dường như đã biết trước lựa chọn của tôi:
"Cô muốn đi đâu? Mỹ?"
Mỹ là nơi chúng tôi từng hẹn ước cùng nhau đi du học.
"Không, tôi muốn đi Pháp." Tôi lắc đầu nói.
"Pháp đang xảy ra Thế chiến thứ nhất, Mỹ tốt hơn," cậu ta mở lời khuyên tôi. Mỹ tốt, nhưng đó là thiên đường của chủ nghĩa tư bản, đến đó tôi không thể tìm được phương t.h.u.ố.c tốt để cứu Trung Quốc.
Pháp thì khác, ở đó có phong trào công nhân rầm rộ mạnh mẽ, đó mới là thứ Trung Quốc cần.
Đêm trước khi lên đường sang Pháp, tôi và Lâm Vũ đã trải qua một đêm hết sức nồng cháy.
Coi như là một lời tạm biệt, với Lâm Vũ, và cũng là với hai mươi năm cuộc đời đã qua của tôi.
Cậu ta không tập trung trên giường, luôn dừng lại ngay khi tôi sắp đạt đỉnh để hỏi tôi tại sao không đi gặp Mạc Sơn.
Tôi không trả lời, chỉ một mực nói thích Lâm Vũ.
Tại sao không đi gặp Mạc Sơn?
Lý do rõ ràng như ban ngày.
Vì tôi thực sự không còn mặt mũi nào. Cậu ấy quá sạch sẽ, còn tôi là người đã rơi vào bùn lầy.
Cậu ấy nên có một cuộc đời tốt hơn, nên quen một cô gái tốt hơn. Cô gái đó sẽ có gia thế đáng ngưỡng mộ, có cơ thể thanh sạch, có vòng giao tiếp trong sáng, có tầm nhìn tư tưởng ngang bằng với Mạc Sơn.
Cô gái đó phải có tất cả những gì tôi không có, cô ấy phải tốt hơn tôi về mọi mặt, như thế tôi mới cam tâm.
Hãy cứ mê lạc trong đợt sóng t.ì.n.h d.ụ.c cuồng nhiệt này đi.
Qua ngày hôm nay, trên đời sẽ không còn Hứa Tư Tư này nữa.
Gió ở bến tàu rất lớn.
Dù tôi quấn khăn quàng cổ ba bốn vòng vẫn thấy lạnh.
Cơn gió này thổi thấu vào tận xương cốt, thổi sâu vào tận linh hồn.
Lâm Vũ không mặc quân phục, khoác áo măng tô dài, trông cả người cao ráo và thanh mảnh.
Cậu ta đứng dưới vẫy tay với tôi, tôi cũng vẫy tay lại.
Vô tình tôi nhìn thấy Mạc Sơn.
Cậu ấy không chỉ vẫy tay, mà còn âm thầm có ý định chạy lên tàu.
Tôi quay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy cậu ấy.
Đứng ở đây, tâm trí tôi hỗn độn.
Nhiều năm trước tôi đáng lẽ đã phải đứng ở đây, may mắn là bây giờ cũng chưa muộn.
Tiếng còi tàu vang lên, tiếng kèn hiệu của thời đại mới đã nổi.
Cuối cùng Mạc Sơn vẫn không lên tàu. Cậu ấy chạy rồi dừng lại tại chỗ.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cậu ấy.
Những người khác đều mặt mũi xám xịt, chỉ có cậu ấy trắng sáng rạng ngời, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Trong túi tôi là phong bì Lâm Vũ đưa, cậu ta dặn tôi hãy mở ra sau khi tàu rời bến.
Phong bì rất dày, bên trong là một xấp tiền đô la Mỹ dày cộp, không biết cậu ta lấy từ đâu.
Ngoài ra, chỉ có một mẩu giấy mỏng.
Trên đó viết ba chữ: "Xin lỗi em."
Hứa Tư Tư của ngày xưa có lẽ cần lời xin lỗi đó, nhưng đối với tôi hiện tại, nó thực sự không còn quan trọng.
Nó đến quá muộn màng.
Hậu Ký
Năm 1919, Trung Quốc thất bại về ngoại giao tại Hội nghị Hòa bình Paris.
Cùng năm, ngày 4 tháng 5, tại Bắc Kinh nổ ra một phong trào yêu nước chống đế quốc và chống phong kiến, với thành phần chủ yếu là sinh viên trẻ, cùng với sự tham gia của đông đảo quần chúng, người dân thành thị, thương nhân.
Tôi ở Paris vô cùng lo lắng.
Một tháng sau, thư của Lâm Vũ được gửi đến chỗ tôi ở.
Mạc Sơn tham gia biểu tình Phong trào Ngũ Tứ, bị quân cảnh chính phủ Bắc Dương b.ắ.n trọng thương, sau đó qua đời vì nhiễm trùng vết thương trong thời gian điều trị.
Hết.
--------------------------------------------------