Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[THẬP NIÊN] CANH NGÓ SEN

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi hoàn toàn không thể cử động, ở trong phòng rất lâu, Mạnh Kiều mới bước vào. Vẻ mặt anh ấy không còn lạnh lùng như vừa nãy, dịu dàng hơn một chút, anh ấy mở lời: "Trương tiểu thư, mời cô đến làm khách tuy không phải ý muốn của tôi, nhưng bây giờ bên ngoài đã đồn đại khắp nơi rằng tôi dành tình thâm cho cô. Hay là, chúng ta hãy nói chuyện làm ăn đi."

Giọng anh ấy không nhanh không chậm, kể về tình trạng của mình.

Anh ấy nói đây là Mạnh phủ, cha anh ấy là thống soái quân đội An Nam. Gia đình họ Mạnh không lớn không nhỏ, ở Thượng Hải cũng chiếm một vị trí nhất định. Có thế lực thì sẽ bị nhòm ngó. Con gái lãnh sự Nhật Bản đã để mắt đến anh ấy, muốn liên hôn với nhà họ Mạnh.

Anh ấy không muốn hợp tác với người Nhật, nhưng cũng không muốn xé toạc mặt nạ, chỉ muốn tìm một cái cớ vì tình ái để từ chối cuộc hôn nhân này. Ban đầu anh ấy đã sắp xếp một người phụ nữ, hôm đó đến Lệ Cảnh Lâu để quấn lấy anh ấy, rồi sau đó truyền tin ra ngoài một cách thích hợp.

Nhưng tôi lại xuất hiện trước, sau khi đám người họ Lý truyền ra ngoài, người phụ nữ đó lại biến thành tôi.

"Cô cũng biết cái thế sự này. Làm quân phiệt bị mắng vài câu, tổ tiên nhà họ Mạnh tôi còn chịu đựng được, nhưng nếu làm Hán gian, tôi e rằng họ sẽ tự mình bò lên đón tôi xuống đó. Trương tiểu thư, cô có bằng lòng giúp tôi một tay không?"

Vừa nói, Mạnh Kiều vừa tháo tấm khăn bịt miệng tôi ra, ánh mắt không hề rời khỏi tôi.

Tôi rất muốn đáp lại anh ấy rằng bát canh đó cũng không phải tôi cầu xin anh ấy uống, nhưng nghĩ đến tình hình lúc đó, lại biết mình không biết điều. Huống hồ, một người có khí tiết dân tộc, tổng cộng cũng đáng để giúp một tay.

Im lặng một lúc lâu, tôi trả lời: "Tôi có ba điều kiện. Thứ nhất, mỗi tháng tôi phải viết thư về nhà báo bình an; thứ hai, anh trả Vú Ngô lại cho tôi; thứ ba, tôi là giả làm tri kỷ của anh, chỉ có thể là giả làm thôi."

Anh ấy gật đầu hiểu ý: "Thế là đủ rồi. Vú Ngô đó tôi sẽ trả lại cho cô, nhưng từ hôm nay, Thúy Trúc cũng phải ở bên cạnh hầu hạ cô."

--- Chương 6 ---

Thúy Trúc, chính là cô gái đã cướp chiếc trâm của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-canh-ngo-sen/chuong-4.html.]

Cô ấy võ công rất giỏi, tính cách cũng rất hoạt bát, đặc biệt thích nói tốt cho Mạnh Kiều.

"Tiểu thư, đại thiếu gia nhà chúng tôi người tốt lắm, cô đừng thấy lão gia cưới nhiều dì ghẻ mà nghĩ oan. Đại thiếu gia của chúng tôi không dính dáng đến mấy thứ này đâu. Anh ấy quanh năm suốt tháng ở trong doanh trại quân đội, ở đó đến một con muỗi cái cũng không có."

"Hơn nữa, bình thường anh ấy cũng không dữ. Những người già làm việc lâu năm trong nhà, anh ấy đối xử với họ rất hòa nhã."

"Cái sân cô đang ở, đều do đại thiếu gia thiết kế đấy, đẹp không?"

"Trong sân đại thiếu gia có một thư phòng rất lớn. Anh ấy b.ắ.n s.ú.n.g giỏi, đọc sách cũng giỏi."

Vú Ngô ban đầu còn nhịn, rốt cuộc cũng bị khí thế của phủ thiếu soái làm cho sợ hãi, nghe lâu rồi, vẫn không nhịn được mà châm chọc: "Con bé này, mở miệng ra là đại thiếu, lẽ nào chính con thích cậu ta? Con thích thì tự đi mà theo, đừng có đến cắn xé tiểu thư nhà chúng tôi. Nhà họ Trương chúng tôi, không có chuyện tự ý kết giao."

Những lời này rất khó nghe, tôi vừa định ngăn lại, Thúy Trúc vui vẻ gãi đầu: "Vú Ngô, sao bà biết cháu thích đại thiếu gia?"

Cô ấy thoăn thoắt biểu diễn vài chiêu: "Lúc đó đoàn xiếc có nhiều đứa trẻ lắm, đều bị người ta dẫn đi hết, chỉ có cháu ngốc nghếch chẳng ai muốn. Là đại thiếu gia nói cháu gân cốt mềm mại, đón cháu về phủ. Cháu được ăn mì sườn to, còn có người dạy võ công, không ai dám đánh cháu nữa. Trên đời này, cháu thích đại thiếu gia nhất!"

Vú Ngô nghe xong, lúng túng không biết đặt tay vào đâu, mãi một lúc sau, mới xoa đầu cô ấy nói: "Con bé ngoan, con giỏi như vậy, sau này cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn thôi."

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Đoàn xiếc là một thứ mà tôi không hiểu lắm. Vú Ngô thở dài giải thích: "Tiểu thư, đó không phải là nơi con người có thể ở được."

Bà nói ông chủ ở đó sẽ nhận đủ loại trẻ con, từ nhỏ đã đánh mắng chúng, bắt chúng leo trèo, học các động tác nguy hiểm. Khi biểu diễn, chuyện ngã chết, ngã tàn phế là thường xuyên xảy ra.

Sau này Vú Ngô đi hỏi thăm, Thúy Trúc chính là bị ngã hơi ngốc nghếch từ lúc đó. Cô ấy tâm tư đơn thuần, Mạnh Kiều đã tốn rất nhiều công sức bồi dưỡng, mới dạy dỗ được cô ấy có thể hành động theo ánh mắt của anh ấy như ngày hôm nay.

Hiện tại, cô ấy là thuộc hạ đáng tin cậy nhất của Mạnh Kiều.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[THẬP NIÊN] CANH NGÓ SEN
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...