Cô ấy ném một người đàn ông về phía tôi, nhanh chóng nói: "Trương tiểu thư, trên người anh ta có đơn thuốc được nghiên cứu từ phòng thí nghiệm của người Nhật, đưa đến hậu phương có thể cứu vô số người. Nhưng phía sau có người đang đuổi theo, tôi phải đi thu hút sự chú ý của họ. Trong thành phố đã bắt đầu chiến tranh, tôi biết cô có vé tàu, làm ơn, hãy đưa anh ta đi."
Là Mary, là Mary kiều diễm, luôn ngẩng cao đầu nhìn tôi.
Tôi không thể tin nổi nhìn sang bên cạnh, người đàn ông đó là Hứa Gia Phong, là Hứa Gia Phong đầy thương tích, đã hôn mê.
Không đợi tôi đồng ý, Mary đã cầm s.ú.n.g chạy về một hướng khác.
Tôi lo lắng gọi cô ấy: "Mary, Mary cô quay lại."
Cô ấy khẽ cười khẩy một tiếng: "Mary cái quái gì."
Quay đầu lại mỉm cười nhẹ với tôi, và nói câu cuối cùng:
"Trương tiểu thư, xin hãy làm quen lại, tôi tên Yến Tiểu Thảo, sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, lấy Tổ quốc làm niềm tự hào, và cũng nguyện hy sinh tính mạng vì Tổ quốc."
--- Chương 15 ---
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Tiểu Thảo dứt khoát bỏ đi.
Tôi đột nhiên nhớ lại những chuyện đã qua, khuôn mặt độc ác và quỵ lụy của Hứa Gia Phong, nụ cười đón tiếp và ứng phó của Mary, cú quỳ gối ở Lệ Cảnh Lâu, hai chữ "Hán gian" đỏ chói mắt trên tường tiểu viện...
Nếu sự hy sinh của Mạnh Kiều là anh hùng, thì họ, có lẽ đến lúc chết, cũng chỉ là kẻ bại hoại trong mắt những người xung quanh.
Trên thế giới này còn bao nhiêu người, giống như họ, vứt bỏ lòng tự trọng và danh tiếng, chỉ để cứu Tổ quốc khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng?
Tôi nghĩ cuối cùng tôi đã hiểu, Mạnh Kiều là, họ cũng là, tất cả đều chọn đặt cuộc đời mình vào những nơi quan trọng hơn.
Đằng sau, Thúy Trúc đuổi tới, thở hổn hển nói: "Tiểu thư, nếu cô muốn quay lại, tôi sẽ đi cùng cô."
Tôi cúi đầu, nhìn Hứa Gia Phong vẫn còn vô tri vô giác, cố kìm nén đến đỏ cả mắt, mãi sau mới nén được nước mắt mà nói: “Không, về lại chuyến tàu đi, nghe lời ngài ấy, chúng ta đi thôi.”
Chỉ là Mạnh Kiều, Yến Tiểu Thảo, xin hai người đấy, dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh, cũng hãy sống sót trở về gặp chúng tôi.
--- Chương 16 ---
Khoảnh khắc Mạnh Kiều ngã xuống, trong đầu anh tràn ngập hình ảnh lần đầu tiên gặp gỡ người ấy.
Anh nghĩ mình quả nhiên là con của cha mình, quen thói mê sắc đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-canh-ngo-sen/chuong-9.html.]
Nhưng anh lại rất may mắn, chỉ một ánh nhìn đã phải lòng cô, không lãng phí dù chỉ một giây phút nào giữa họ.
Anh nhớ ngày hôm ấy cô ở dưới lầu, rõ ràng tức giận đến c.h.ế.t đi được, nhưng giọng nói vẫn mềm mại dịu dàng.
Anh nghe lọt vào tai, trong đầu liền cảm thấy cô nhất định là một người trắng trẻo, trong trẻo, giống như củ sen đã thái lát ngâm đường, tuy mong manh nhưng có khí chất và tâm hồn riêng.
Sau đó cô bước lên, quả nhiên là một củ sen đã gọt vỏ, nếu chọc giận, cô ấy sẽ đánh trả.
Anh có việc chính sự cần làm, nhưng có lẽ là vừa mới ngủ dậy, đầu óc còn chưa tỉnh táo, anh cứ như một thằng nhóc ngốc nghếch mà kéo tay người ta, chỉ muốn biết tên cô là gì.
Cuối cùng vẫn không như ý. Không như ý cũng tốt, thời buổi này, không thích hợp.
Lý Văn Uyên cái tên khốn nạn này!
Dám đưa người ta thẳng đến Mạnh phủ, lão già hai mươi mấy năm trời không làm gì được anh, lần này thì vừa ý lão ta rồi.
Anh vốn định để cô đi, nhưng người phụ nữ ấy lại muốn dùng cả tính mạng để giữ gìn tiết hạnh của mình.
Trong thế đạo loạn lạc binh đao, tiết hạnh thì là cái thá gì chứ!
Gia đình cô đã bảo vệ cô quá tốt rồi, nhưng trong thời kỳ loạn lạc, có lẽ giây phút tiếp theo nhà sẽ tan nát, không cần nghĩ cũng biết, đến lúc đó cô sẽ thật sự đ.â.m trâm tự vẫn.
Anh muốn bảo vệ cô, cho dù không bảo vệ được, anh cũng phải dạy cô rằng, sinh mệnh rất quý giá, cho dù không cẩn thận lăn vào vũng bùn lầy, chỉ cần sống sót, mới có hy vọng bò ra khỏi đó.
Anh dẫn cô đi gặp gỡ đủ mọi kiểu phụ nữ, kể cho cô nghe chuyện về mẹ mình, ngay cả cha anh cũng không biết, thật ra anh đã sớm ráp nối câu chuyện của mẹ mình một cách rất đầy đủ.
Anh nghĩ mình đã thành công rồi, chỉ cần sắp xếp thêm vài người, đưa cô và gia đình cô đến những nơi khác, cô có thể sống một đời bình yên.
Anh vốn không muốn trêu chọc.
Thế nhưng cô như một con bướm, đẩy cửa từng phòng tìm bóng dáng anh thật quá đẹp, quá quyến rũ.
Anh tự nhủ với lòng, anh đã bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy, muốn cùng cô đánh cắp một chút thời gian hoan lạc, dường như cũng không phải là tham lam.
Anh biết anh xấu xa, nhưng anh rốt cuộc không phải là thánh nhân, anh không thể kiềm chế nổi.
Khoảng thời gian hai người quấn quýt bên nhau thật đẹp, đẹp đến nỗi anh sắp nhắm mắt xuôi tay rồi cũng không hối tiếc.
Thế nhưng Trương Huệ Tâm, xin cô đấy, hãy sống bình an.
--------------------------------------------------