Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[THẬP NIÊN] HẠ CÁNH CÙNG ANH

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phi công Tiểu Hứa đã mất đi chân trái trong một trận chiến nửa năm trước, vốn là người hoạt bát nhưng giờ đây anh ấy suốt ngày trầm lặng, anh ấy thật sự không muốn kéo tôi theo.

Tôi thu hồi ánh mắt, đỡ Tiểu Hứa lên người: "Anh là chiến sĩ hộ quốc, không ai từ bỏ anh, ngay cả chính anh cũng không được."

Người đàn ông vừa ngoài hai mươi đột nhiên nước mắt tuôn như suối, nhưng tấm lưng vốn cong xuống cuối cùng cũng thẳng lên, hai chúng tôi hợp sức cùng nhau chạy về phía trước.

Không ai ngờ quân địch lại đến nhanh như vậy, những người dân vốn đang sơ tán có trật tự giờ đây rơi vào hỗn loạn, mỗi người đều liều mạng chen chúc về phía trước, mong tìm được một đường sống. Tôi và Tiểu Hứa bị kẹt ở vòng ngoài cùng.

Ầm một tiếng, quân địch bắt đầu ném bom, cả mặt đất rung chuyển, bên tai tiếng la hét và tiếng khóc không ngừng vang lên.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Bỗng nhiên một tiếng gầm giận dữ từ phía trước truyền đến.

Thẩm Nghiên Chi bị vây kín, tóc tai rối bù, gọng kính vàng gãy mất một bên, vẻ phong độ ngày xưa hoàn toàn biến mất. Anh ta ấn kính, hét về phía tôi:

"Lâm Thư, cô điên rồi sao?! Lúc này không lo chạy thoát thân, còn có thời gian lo cho người khác!"

Đầu Tiểu Hứa lại cúi xuống.

"Anh ấy không phải người khác! Anh ấy là anh hùng!" Tôi lớn tiếng đáp lại.

Thẩm Nghiên Chi bỗng nhiên sững sờ, anh ấy dùng một ánh mắt xa lạ nhìn tôi qua đám đông.

Cho đến khi Kiều Thư Mạn bên cạnh đẩy anh ấy tỉnh lại:

"Anh ngây ra làm gì? Mau đẩy những người này ra đi!"

Trong giờ khắc sinh tử, Kiều Thư Mạn cũng quên mất vẻ thanh lịch, cô ta chỉ biết càng vượt qua được nhiều người thì cơ hội sống sót càng lớn.

"Thẩm Nghiên Chi, anh có nghe thấy không? Anh muốn hại c.h.ế.t tôi đúng không?" Kiều Thư Mạn nói đầy hung hăng.

Thẩm Nghiên Chi lặng lẽ lắc lư theo dòng người, đột nhiên, anh ta khó khăn xoay người, ngược dòng mà đi.

Kiều Thư Mạn ngớ người, không chỉ cô ta, mà tất cả mọi người ở đó đều ngớ người.

Anh ta dùng hết sức, giẫm đôi giày da dính đầy bùn lầy, chạy về phía tôi.

"Lên đi, mau lên!" Thẩm Nghiên Chi khom lưng nói.

"Anh tại sao..."

Thẩm Nghiên Chi vác Tiểu Hứa lên lưng, khóe miệng nhếch lên với tôi: "Ai cũng nói tôi là tài tử du học trở về, đừng có coi thường tôi đấy."

Tôi vội vàng thu hồi ánh mắt, lập tức theo hai người chạy về phía trước. Lúc này, vài tiếng khóc lanh lảnh từ phía sau vọng đến.

Là tiếng khóc của trẻ con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-ha-canh-cung-anh/chuong-10.html.]

Bước chân tôi khựng lại, Thẩm Nghiên Chi cũng nghe thấy, anh ta dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Không kịp rồi!"

Tôi khó khăn rút tay ra, từng chữ từng câu: "Tôi không thể coi như không nghe thấy."

"Anh đưa Tiểu Hứa mau đến hầm trú ẩn đi, tôi sẽ đến ngay."

Nói xong tôi liền chạy về phía con phố phía sau, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng ở một con hẻm hẹp phát hiện ra một bé gái mặc áo bông rách, tết tóc hai sừng, trông chỉ khoảng ba bốn tuổi, không biết là bị lạc hay bị bỏ rơi.

Thấy tôi đến, cô bé khóc càng lớn hơn, cái thân nhỏ bé bò lổm ngổm trên nền đất bùn, bò về phía tôi.

Tôi chạy như điên, ôm cô bé vào lòng, vài cái xóc nảy an ủi, cô bé nín khóc, tôi vội vàng đi tiếp.

Đúng lúc này lại có thêm một tiếng b.o.m nổ, bức tường đất trong hẻm hẹp đổ sập, tôi theo bản năng khom lưng bảo vệ đứa trẻ dưới thân mình.

Khoảnh khắc bị chôn vùi, tôi nghe thấy tiếng Thẩm Nghiên Chi khàn đặc, run rẩy gào lên: "Lâm Thư——"

--- 12 ---

Tôi nửa tỉnh nửa mê, hôn mê rất lâu.

Tôi có thể cảm nhận Lương Cư An vẫn luôn ở bên cạnh mình.

Trong thời gian hôn mê, tôi liên tục mơ một giấc mơ.

Trong mơ không có chiến tranh, ngày Lương Cư An tốt nghiệp trường hàng không, anh ấy mặc bộ quân phục chỉnh tề lao về phía tôi, ôm tôi quay mấy vòng.

Tiếp đó, anh ấy quỳ một chân xuống, từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ, mở ra là một chiếc nhẫn đính viên kim cương nhỏ xíu.

"Tiểu Lâm, anh, Lương Cư An chưa bao giờ thất hứa, chúng ta kết hôn nhé?"

Lương Cư An nở nụ cười, giữa hàng lông mày và khóe mắt đầy vẻ niên thiếu bồng bột.

--- Chương 8 ---

Tôi dường như đã đợi ngày này không chỉ bốn năm, mà là rất rất lâu rồi.

Nước mắt nóng hổi bỗng nhiên rơi xuống, tôi đưa tay ra: "Tôi đồng ý."

Cho đến một ngày nọ, khung cảnh trong mơ dần mờ đi, bên tai truyền đến giọng nói đau khổ: "Tiểu Lâm, em tỉnh dậy được không? Đợi em tỉnh dậy, chúng ta sẽ kết hôn."

Một cảm giác ẩm ướt rơi trên tay, mùi nước khử trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Tôi khó khăn mở mắt, trong màn sương mờ nhìn thấy Lương Cư An ngồi một bên, khuôn mặt nghiêng của anh ấy dưới ánh đèn lờ mờ trông đặc biệt mệt mỏi, cằm đầy râu ria xanh xám.

Tôi không hiểu sao lại mỉm cười, chầm chậm nâng bàn tay đang đau nhức lên, lau đi nước mắt của anh ấy.

"Em tỉnh rồi, lần này đừng lừa em nữa nhé." Tôi khàn giọng nói.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[THẬP NIÊN] HẠ CÁNH CÙNG ANH
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...