Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[THẬP NIÊN] HẠ CÁNH CÙNG ANH

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Cư An cưỡi trên tường, miệng ngậm một cọng cỏ đuôi chó. Anh ta luôn như vậy, trèo tường leo cây như một con khỉ hoang, mấy bà thím cả con phố thấy anh đều phải chống nạnh mắng hai câu.

Tôi cắn chặt môi không muốn phát ra tiếng nữa, nhưng anh ta đột nhiên cứng đờ người.

Anh ta nhìn thấy đôi chân bị dải vải quấn đến biến dạng, méo mó của tôi.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Các người đang làm gì?!" Anh ta đột nhiên nhảy từ trên tường xuống.

Mẹ tôi vội vàng dùng vạt váy che đi đôi chân tôi.

Lương Cư An giơ tay chỉ vào dải vải trên chân tôi, đột nhiên mắt đỏ hoe: "Tiểu Lâm, đau không?"

Thấy anh ta căng thẳng, tôi nén nước mắt, run rẩy môi nói: "Không đau…"

Mẹ tôi rất tức giận, muốn đuổi anh ta đi: "Xương cốt phải nát mới thành ba tấc sen vàng được! Một đôi chân to thế này, ai mà chịu lấy nó? Thằng nhóc nhà họ Lương, chuyện con gái không đến lượt con quản!"

"Tôi cứ quản! Tôi sẽ quản cô ấy cả đời!"

Đó là lần đầu tiên tôi thấy Lương Cư An khóc.

Sau ngày đó, Lương Cư An không còn chạy theo đuổi gà đuổi chó nữa.

Anh bắt đầu đọc sách luyện chữ, học tiếng Tây, chăm chỉ hơn bất kỳ ai.

Đêm giao thừa năm 14 tuổi, anh trèo vào sân nhà tôi, trong lòng ôm một cuốn sách "Thiên công khai vật" đã cũ nát.

"Tiểu Lâm, thầy giáo ở trường học kiểu Tây nói, người Tây dùng máy bay đánh nhau trên trời." Anh mắt sáng rực.

"Tôi muốn đi thi trường hàng không, lái chiếc máy bay lớn nhất, kiếm thật nhiều tiền, đến lúc đó tôi sẽ đưa cô đi, đến một nơi không có tục bó chân!"

Năm 18 tuổi, anh quả nhiên đỗ đạt cao.

Đêm trước khi lên đường, Lương Cư An thề với tôi: "Tiểu Lâm, cô đợi tôi, đợi tốt nghiệp, tôi sẽ đến cưới cô."

Nhưng thời cuộc thay đổi quá nhanh, chưa kịp đợi anh đưa tôi đi, quân địch đã đến.

Lần nữa gặp Lương Cư An, anh mặc chiếc áo khoác phi công bảnh bao, đột nhiên trở nên thật xa lạ.

Anh không còn gọi tôi là "Tiểu Lâm" nữa, chỉ lạnh lùng gọi "Cô Lâm". Túi thơm hoa quế tôi tặng anh, bị anh tiện tay vứt vào sâu trong ngăn kéo. Thậm chí khi tôi nhắc đến lời thề năm xưa của anh, anh ta công khai cười khẩy:

"Lời nói tùy tiện cô cũng để trong lòng à? Nếu tôi không nhớ nhầm, cô Lâm đây có hôn ước rồi mà, dây dưa không dứt với tôi, sau này nhà chồng cô sẽ nói gì đây?"

Trái tim tôi hết lần này đến lần khác bị anh làm tan nát.

Lần cuối cùng, tôi bất chấp sự phản đối của cha mẹ, đuổi đến trường hàng không, lại thấy Lương Cư An ôm một vũ nữ từ vũ trường đi ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nien-ha-canh-cung-anh/chuong-3.html.]

"Lương Cư An! Cha mẹ tôi cứ ép tôi gả cho nhà họ Thẩm, nếu anh không về với tôi, tôi sẽ không còn là của anh nữa."

Tôi nắm chặt ống tay áo anh, đầu ngón tay trắng bệch.

Nhưng Lương Cư An chỉ khựng lại một chút, sau đó ngậm điếu thuốc, hất tay tôi ra, lập tức ôm chặt vũ nữ hơn.

Đôi môi đỏ tươi của người phụ nữ in lên mặt anh, tiếng cười khúc khích không ngừng.

Xuyên qua làn khói thuốc, mắt anh lóe lên một thoáng sáng trong, anh nhếch môi cười nói: "Liên quan gì đến tôi?"

Đêm đó, dường như tôi đã khóc cạn cả cuộc đời mình.

Cha mẹ cấm túc tôi nửa năm, sau này tôi cuối cùng cũng nản lòng, gả cho Thẩm Nghiên Chi.

Đêm tân hôn, tôi ngồi cô đơn trong phòng cưới suốt một đêm.

Cùng ngày hôm đó, máy bay của Lương Cư An rơi xuống thung lũng, anh ở tuổi 25 hóa thành một nắm tro tàn.

Anh được chôn ở giữa sông, tôi được chôn ở nhà họ Thẩm, cuối cùng chúng tôi đều không thể bay khỏi con phố dài ấy.

Nhưng kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để Lương Cư An cô độc một mình nữa.

Vừa bước vào cửa nhà, cái tát của cha tôi đã giáng thẳng tới.

"Nghiệt chướng! Hôn ước với Nghiên Chi mà cũng dám làm lỡ dở sao?!"

Tôi loạng choạng đứng vững, má đau rát, trong miệng có vị tanh ngọt.

Thẩm Nghiên Chi dựa vào khung cửa chạm khắc, bộ tây trang phẳng phiu của anh ta không hề ăn nhập với bức tranh thần giữ cửa đã loang lổ.

Anh ta thong thả tháo kính gọng vàng, lấy khăn tay ra lau kính, như thể tôi đã làm bẩn tầm nhìn của anh ta.

"Đến nước này, cô Lâm đây là muốn giở trò 'thả con tép bắt con tôm' sao?"

– Chương 3 ---

"

Khóe miệng Thẩm Nghiên Chi hiện lên một nụ cười khẩy: "Quả nhiên là tàn dư phong kiến, cô tưởng dùng cái thủ đoạn vụng về này là có thể khiến tôi coi trọng cô hơn sao?"

Giống như kiếp trước, Thẩm Nghiên Chi không hề che giấu sự ghét bỏ đối với tôi. Anh ta luôn dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để sỉ nhục tôi, mỗi khi ấy, tôi chỉ biết cúi đầu cam chịu, mặc cho anh ta giày vò.

Mẹ tôi lao tới túm chặt cánh tay tôi: "Nghiên Chi ơi, con bé này đầu óc hồ đồ rồi! Chúng ta sẽ bắt nó tạ lỗi với anh ngay đây—"

"Đúng đúng đúng! Mau tạ lỗi với Nghiên Chi đi!" Cha tôi lấy thước mây vụt từng nhát vào bắp chân tôi, ép tôi quỳ xuống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
[THẬP NIÊN] HẠ CÁNH CÙNG ANH
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...