Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Và Thập Thất

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, ta ngồi ở cửa phủ Uy Viễn Hầu.

Phủ Uy Viễn Hầu lộng lẫy hơn Chu phủ rất nhiều.

Xung quanh có nhiều người tới lui, bọn họ đều tò mò vì sao ta ngồi ở cửa chính của Hầu phủ.

Ta nhớ kỹ lời nương dặn trước khi ra ngoài, kiên nhẫn nói với bọn họ: "

"Ta là Thất tiểu thư Chu phủ, Chu Khê Nhi, hôm nay ta đến là muốn thực hiện hôn sự năm năm trước giữa ta và Tống Cảnh."

Mọi người nghe xong đầu tiên là kinh ngạc, cũng cảm thấy lạ lùng. Cũng có người chỉ trỏ, bàn tán những lời ta nghe không hiểu.

Cái gì không biết xấu hổ, không ra gì.

Ta không hiểu, ta chỉ đến đây muốn Tống Cảnh thực hiện lời hứa.

Sao lại thành không biết xấu hổ, không ra gì chứ?

Ta chờ ở cửa phủ Uy Viễn Hầu.

Người gác cổng không muốn cho ta vào, ta chờ mãi đến khi mặt trời lặn về phía Tây.

Tống Cảnh trở về trong ánh nắng chiều.

Hắn cao hơn năm năm trước nhiều, khi đứng trước mặt ta có thể ngăn cản tia nắng cuối cùng, tạo thành bóng râm che chở ta ở bên trong.

Ta ngẩng đầu, ánh mắt dời từ góc hàm của hắn đi xuống.

Nhìn xuống đôi chân thon dài của hắn mà ngu ngơ hồi lâu.

Nương nói, khi ta gặp được Tống Cảnh phải nói lời dễ nghe một chút.

Bà ấy nói bây giờ Tống Cảnh rất khó lường.

Năm năm trước, cha hắn vốn định đổi vị trí thế tử cho nhị đệ của hắn.

Nhưng chuyện vẫn chưa hoàn thành, nhị đệ của hắn lại bị người ta đánh gãy chân.

Cha hắn lại đổi nhi tử khác.

Nhưng không ngoại lệ, đều gặp tai vạ.

Nương nói, Tống Cảnh còn nhỏ tuổi nhưng đã là nhân vật hung ác, ra tay với huynh đệ không hề nể tình.

Hắn được nuôi năm năm ở biệt uyển, không biết hắn được nuôi ra sao mà thái y đã chữa được chân cho hắn.

Khi hồi kinh lần nữa, hắn không chỉ giành lại vị trí thế tử thuộc về hắn, mà đã trở thành tâm phúc bên cạnh Hoàng đế.

Hoàng đế tước quyền của Uy Viễn Hầu, để ông ta có tước không có quyền.

Lại trọng dụng Tống Cảnh.

Bây giờ phủ Uy Viễn Hầu này gần như do Tống Cảnh định đoạt.

Ta không quá thông minh, chỉ nhớ lại lời nương nói với ta.

Ta suy nghĩ hồi lâu, chân thành mở miệng: "Tống Cảnh, chân huynh khỏi rồi, huynh giỏi quá!"

"..."

Tống Cảnh đen mặt.

Hắn đi lướt qua ta, không quay đầu lại đi vào phủ, nhốt ta ở bên ngoài.

*

Đương nhiên Tống Cảnh không hề vui vẻ khi nghe lời khen ngợi của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/that-va-thap-that/chuong-2.html.]

Hắn rất tức giận.

Vì vậy cho dù ta ngoan ngoãn đợi ở cửa ra vào, chờ đến khi màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao.

Chờ đến khi gió đêm lạnh thấu xương khiến ta run lẩy bẩy cũng không chờ được đến lúc Tống Cảnh mở cửa cho ta đi vào.

Chờ đến nửa đêm khi ta sắp ngủ mất, đột nhiên có một đôi giày dính bùn xuất hiện trước mặt ta.

Y nói y tên Tống Thập Thất.

Là thị vệ bên cạnh Tống Cảnh.

Y đến để chuyển lời của Tống Cảnh, bảo ta bỏ ý định quay về đi.

Y nói Tống Cảnh sẽ không thành thân với ta.

Ta lại cố chấp không muốn đi.

"Nương nói, ta có hôn ước với Tống Cảnh, đã là người của phủ Uy Viễn Hầu. Nếu ngày nào Tống Cảnh còn chưa đồng ý thành thân thì ngày đó ta không thể trở về được."

Tống Thập Thất nói chuyện với ta hồi lâu, cuối cùng không còn cách nào.

Y đành phải đứng cả đêm trước cửa phủ với ta.

Trong đêm gió rất to, ta bị lạnh đến mức run rẩy.

Thân hình Tống Thập Thất cao lớn, đứng ở đầu gió đã chặn hơn phân nửa gió lạnh.

Ta đứng một lúc lại ngồi xuống, dựa vào sư tử đá trước Hầu phủ, vô thức ngủ thiếp đi.

*

Ngày hôm sau khi thức dậy đã ở trong sương phòng của khách ở phủ Uy Viễn Hầu.

Nha hoàn hầu hạ ta nói, hôm qua chuyện của ta truyền đi gây xôn xao. Nếu để ta chờ ở cổng như thế sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Hầu phủ.

Vì thế, cha của Tống Cảnh là Uy Viễn Hầu ra mặt, đón ta vào.

"Chu cô nương đừng vui mừng quá sớm, bây giờ hầu gia không thể khống chế được thế tử. Chuyện có cưới cô nương hay không, hầu gia nói cũng không có tác dụng gì."

Nha hoàn tên Thu Hòa.

Nàng ấy nói người trong phủ đều e ngại Tống Cảnh.

Ngay cả cha của Tống Cảnh cũng sợ hãi hắn.

Nàng ấy không rõ vì sao ta lại muốn gả cho Tống Cảnh.

"Năm đó có tin đồn thế tử đẩy cô nương vào ổ sói là thật sao?" Thu Hòa tò mò hỏi.

Ta lắc đầu: "Lần đó ta mơ hồ ngủ mê suốt ba tháng..."

Ngủ mê ba tháng, khi tỉnh lại đã là đầu xuân.

Đầu óc ta không được tốt, vốn không nhớ ra được ở cuộc săn mùa đông năm đó xảy ra chuyện gì.

Thu Hòa "À" một tiếng, rất bất ngờ.

Nhưng nhanh chóng nghĩ thông suốt.

Cho dù năm đó tố cáo có phải do chính miệng ta nói hay không, tin tức từ Chu phủ đã đại diện cho thái độ của Chu phủ.

Ta từng nghe nươngnói, ở nhà quyền quý, giữa cha và con và các con với nhau đều có toan tính riêng.

Nương từng nói, ta bị thương ở đầu, không đấu lại những người đầy toan tính kia.

Nhưng sau khi bà ấy sinh đệ đệ lại muốn ta gả cho Tống Cảnh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Và Thập Thất
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...