Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thất Và Thập Thất

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thu Hòa nói không sai, cha của Tống Cảnh không làm chủ được.

Mặc dù ta đã vào phủ Uy Viễn Hầu nhưng lại hiếm khi nhìn thấy Tống Cảnh.

Hắn luôn bận rộn nhiều việc.

Lúc hiếm hoi hắn hồi phủ, ta sẽ hỏi hắn: "Tống Cảnh, khi nào huynh cưới ta?"

Mỗi lần như vậy, kiểu gì Tống Cảnh cũng nhìn ta như xem chuyện cười: "Cưới ngươi? Nằm mơ đi!"

Thật ra ta chưa từng mơ Tống Cảnh cưới ta, chỉ mơ thấy ta về Chu phủ gặp nương và đệ đệ.

Nhưng một ngày Tống Cảnh chưa đồng ý cưới ta thì ta không về được.

Vì thế, ta cố làm hắn vui lòng.

Cả ngày quấn lấy hắn, vì hắn mà học làm điểm tâm, học nấu canh, học thêu thùa, học may giày...

Hễ ma ma trong phủ nói thê tử hiền lương nên học gì, ta đều sẵn lòng đi học.

Nhưng ta nấu canh, làm điểm tâm cho Tống Cảnh đều bị hắn khen thưởng cho hạ nhân.

Làm vớ giày cho hắn, hắn lại chế giễu một phen, sai người ném ra khỏi phủ.

Thắt đồng tâm kết cho hắn, ta lại thấy nó ở chỗ Tống Thập Thất.

Tống Thập Thất căng thẳng đến mức cà lăm: "Xin lỗi Thất tiểu thư, chẳng qua thuộc hạ thấy đồng tâm kết này thắt rất đẹp, rất hợp với bội kiếm của mình..."

Ta khoát tay, nâng má mệt mỏi ngồi ở bậc thềm cửa.

"Ngươi là người đầu tiên khen ta thắt đồng tâm kết đẹp, ở chỗ ta còn nhiều lắm, nếu ngươi thích thì ta sẽ vui vẻ đưa ngươi hết."

Tống Thập Thất cúi đầu xuống vội nói khẽ: "Không dám, thuộc hạ có một cái là đủ rồi."

Ta gật đầu qua loa, vốn không nghe rõ y nói gì.

Nếu biết như vậy, lúc ở thôn trang ta sẽ hỏi Điền thẩm cách dỗ dành người khác.

Như vậy không cần mơ màng như lúc này, không dỗ dành được Tống Cảnh.

Ta hỏi Tống Thập Thất: "Cô nương nên dỗ dành ngươi thế nào, ngươi mới đồng ý cưới nàng?"

Tống Thập Thất đỏ mặt: "Nếu... Nếu như đó là cô nương thuộc hạ ngưỡng mộ, thì thuộc hạ dỗ dành nàng mới phải..."

Thì ra là thế.

Xem ra ta không phải cô nương mà Tống Cảnh yêu thích, cho nên không dỗ dành được hắn.

Đêm xuân càng lúc càng âm trầm, ta và Tống Thập Thất yên lặng không nói.

Ta ngồi, y đứng đó.

Ta chờ Tống Cảnh xử lý công việc xong lại đi xum xoe.

Y đứng thẳng tắp ngoài cửa, trông coi sự an nguy của chủ tử.

Không biết từ khi nào, cửa thư phòng bị đẩy ra vang lên tiếng cọt kẹt.

Tống Cảnh xử lý công việc xong, cất bước đi ra.

Ta vô thức đứng dậy muốn nghênh đón.

Đi mấy bước, đột nhiên cảm thấy vô nghĩa nên dừng lại.

"Tống Thập Thất, đêm đã khuya rồi, ngươi trở về cẩn thận một chút."

Ta nghĩ, Tống Thập Thất giống như ta, ngày nào cũng trông chừng Tống Cảnh, sợ hắn ăn không ngon ngủ không yên, ta phải quan tâm y nhiều hơn.

Tống Cảnh đi phía trước bỗng dừng bước.

Hắn nghiêng đầu nhìn ta và Tống Thập Thất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/that-va-thap-that/chuong-3.html.]

Ánh mắt lạnh lẽo.

Tống Thập Thất cúi đầu xuống.

Ta lại ngẩng cổ lên làm mặt quỷ với hắn.

Đều do Tống Cảnh, nếu hắn đồng ý cưới ta sớm một chút thì ta có thể trở về thăm nương và đệ đệ rồi.

*

Gã sai vặt của Chu phủ mang theo tin tức của nương đến.

Sức khỏe của bà vẫn chưa ổn.

Trong một ngày, đa phần đều chỉ nằm trên giường.

Đệ đệ vừa ra đời cần được chăm sóc, bây giờ bà ấy không khỏe nên đưa đệ đệ cho Đại phu nhân nuôi.

Bà ấy nói năm ngoái đích tỷ mới gả đi, bên cạnh Đại phu nhân vẫn trống, nhờ hôn sự giữa ta và Tống Cảnh mới khiến đại phu nhân bằng lòng nuôi đệ đệ.

Những di nương trong phủ đều ước con của mình được nuôi dưỡng dưới gối đại phu nhân.

Nương nói trong thư, tháng sau Tam tỷ, Ngũ tỷ sẽ xuất giá.

Bà ấy bảo ta tranh thủ, chờ khi gả các tỷ tỷ xong sẽ đến phiên hôn sự của ta.

Nương nói bà ấy để lại cho ta của hồi môn khổng lồ, tuy nói kém đích tỷ nhưng không thua Tam tỷ, Ngũ tỷ.

Sau khi xem thư xong, ta vô cùng buồn bã.

Ta nhanh chóng đi vào phòng bếp, nấu canh đưa qua cho Tống Cảnh.

Đã nhiều ngày ta không đến thư phòng của hắn canh cửa, cũng đã lâu không làm điểm tâm để lấy lòng hắn.

Xưa nay Tống Cảnh không đụng đến thức ăn ta làm, đều ban cho Tống Thập Thất.

Cũng may Tống Thập Thất khen tài nấu nướng của ta không tệ.

Ta nghĩ đến chuyện này đã cảm thấy vui vẻ.

Hiếm khi Tống Cảnh không để ta phơi ngoài cửa nhiều canh giờ.

Dường như hôm nay hắn không bận quá nhiều việc, trên bàn chỉ có mấy phần công văn.

Lúc trước, hắn phải xử lý công vụ rất lâu, đều gọi ta bưng trà bánh.

Ta đứng ở cửa đến khi chân đau mà hắn vẫn chưa đi ra.

Ta cẩn thận đặt canh đã hầm xong lên bàn của hắn.

Còn chưa mở miệng, chỉ nghe trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười lạnh.

"Thế nào, là cho ta hay cho Tống Thập Thất?"

Ta thầm nghĩ, chẳng phải cho ai cũng như thế sao?

Dù sao cuối cùng cũng vào bụng Tống Thập Thất.

Ta cẩn thận liếc nhìn bóng dáng cúi đầu sợ hãi của Tống Thập Thất đang đứng bên ngoài, quả quyết nói: "Đương nhiên là đưa cho ngài."

Sắc mặt Tống Cảnh khá hơn, nhưng cũng không chạm vào bát canh kia.

"Nói đi, có chuyện gì?"

Hiếm khi hắn vui vẻ chủ động hỏi ta, ta nở nụ cười nói.

"Ta muốn hỏi ngài..."

"Nếu vẫn hỏi ta khi nào cưới ngươi thì dẹp suy nghĩ đó đi." Tống Cảnh ngắt lời ta, ánh mắt nhìn ta có vẻ tàn nhẫn: "Ngươi dựa vào đâu cảm thấy ta sẽ cưới một kẻ ngốc?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thất Và Thập Thất
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...