Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thấy Tiền Nảy Lòng Tham

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gia đình nghèo khó, huynh đệ tỷ muội cũng nhiều, ta lại là một khuê nữ không đáng giá, phụ mẫu chê ta ở nhà ăn cơm không làm ra tiền, trở tay vào ngày sinh thần mười sáu tuổi liền bán ta cho tên buôn người.

Trước khi đi, phụ mẫu xoa tay, ánh mắt lảng tránh: "Nguyên Bảo à, con cũng biết tình cảnh nhà mình rồi, ca ca con còn phải cưới tức phụ, phụ mẫu cũng bất đắc dĩ, con đừng trách phụ mẫu."

Ta lắc đầu: "Phụ mẫu yên tâm, con không trách đâu."

Vốn dĩ là thế đạo ăn thịt người, nay còn gặp phải chiến tranh, không có tiền chính là sẽ mất mạng.

Xe lừa lắc lư, ta nhìn bóng dáng phụ mẫu dần dần biến thành một chấm đen nhỏ mới thu hồi tầm mắt.

Phải kiếm tiền.

Phải kiếm thật nhiều tiền.

Như vậy thì sẽ không vì miếng ăn mà bị người ta đánh cho nửa sống nửa c.h.ế.t nữa.

---

Những đứa trẻ trên xe đều đã được bán đi hết, chỉ còn lại mình ta.

Tên buôn người là một tên vô lương tâm, chê ta lớn tuổi sợ ta không nhận chủ, nhíu mày đánh giá ta một hồi lâu, miệng lầm bầm:

"Thấp bé, gầy gò, mấy lão gia cũng chẳng ưng."

Ông ta đảo mắt một cái: "Nhưng mà trông cũng không tệ, trắng trẻo sạch sẽ, chắc có thể bán được giá tốt."

Thế là, ông ta trói tay ta, nhét một mảnh vải rách vào miệng ta, rồi thúc xe lừa lại bắt đầu đi về phía trước.

Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài ồn ào náo nhiệt, ta qua mảnh vải rách liếc nhìn ra ngoài, người ở đây đều mặc rất chỉnh tề.

Đây chính là kinh thành sao?

"Sạch sẽ tinh tươm, trông xinh xắn lắm, đúng là tuổi để tiếp khách."

Giọng nói nịnh nọt của tên buôn người truyền qua mảnh vải dày nặng lọt vào tai ta.

Bọn họ nói chuyện bên ngoài một lúc lâu, ta mới nghe thấy giọng tên buôn người thỏa mãn:

"Được! Ngài cứ nghiệm hàng trước đi!"

Mỗi bước mỗi xa

Mảnh vải rách bất chợt bị lật lên, ta nheo mắt nhìn về phía nữ nhân trang điểm đậm, ăn mặc hở hang.

Nữ nhân đánh giá ta, giống như đang đánh giá một miếng thịt.

Bà ta "hừ" một tiếng, "Cũng được, không lỗ."

Ta chợt nhận ra tên buôn người đáng c.h.ế.t này đã bán ta vào lầu hoa.

Tuyệt đối không thể vào lầu hoa!

Tỷ tỷ đồng hương bị tên buôn người lừa vào lầu hoa, khi trở về người đã hóa điên, lại què một chân, trên người không có một mảnh da lành lặn.

Vào lầu hoa ta sẽ hủy hoại cả đời ở đây, tiền không kiếm được, còn mất cả mạng.

Phải chạy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tien-nay-long-tham/chuong-1.html.]

Nhân lúc bọn họ đi lấy khế ước thân phận của ta, ta nhẹ nhàng nhích người, từng chút một lại gần cửa xe.

Ta không cao, khi thò chân ra vẫn không chạm tới mặt đất.

"Ngài yên tâm, bỏ trốn thì đánh, đánh gãy một chân cũng có thể tiếp khách."

Bọn họ đã quay lại rồi!

Lòng ta sốt ruột, tay chống một cái liền ngã nhào ra khỏi xe.

Mặt đất ở kinh thành không giống trong khe núi, ngã xuống còn đau điếng hơn.

Ta không để ý vết thương nhỏ này, khi chật vật từ mặt đất bò dậy, bên tai liền truyền đến tiếng hét:

"Ngươi đứng lại đó cho ta!"

Thôi rồi!

Ta thậm chí còn không dám quay đầu lại, dốc hết sức cắm đầu chạy về phía trước.

Chân ta vốn ngắn nên chạy không nhanh, tên buôn người túm lấy tóc ta, đạp ta ngã xuống đất.

Ông ta mặt mày âm u, giơ tay tát ta một cái vào mặt:

"Chạy nữa đi, xem lão tử có đánh gãy chân ngươi không!"

Mặt ta nóng rát, ta cắn răng, nghiến lợi trừng mắt nhìn ông ta.

Ông ta lại giơ tay lên định đánh ta, ta liền quay đầu đi, gồng chặt cơ bắp.

Bị đánh nhiều cũng có kinh nghiệm rồi, gồng cơ bắp có thể giảm bớt đau đớn.

"Dừng tay!"

Tiếng quát ngăn lại như một cọng rơm cứu mạng.

Nhân lúc tên buôn người đang ngây người, ta đạp ông ta một cái, lăn lộn bò đến sau lưng người vừa lên tiếng.

Người đó chắc hẳn chưa từng thấy người nào dơ bẩn như vậy, nhíu mày, nhưng vẫn không để lại dấu vết gì mà che chắn cho ta.

"Dưới chân thiên tử mà còn dám biết luật phạm luật, đầu của ngươi chắc không muốn nữa rồi!"

Tên buôn người nghẹn lời: "Vị công tử này đừng có nói càn, bọn ta làm ăn đàng hoàng, tiền trao cháo múc!"

Giọng của công tử tuấn tú lạnh lùng: "Làm ăn đàng hoàng? Ta thấy ngươi là ép mua ép bán thì có, ta thấy vị..."

Ánh mắt hắn liếc sang ta, rồi lại như ghét bỏ mà nhanh chóng rời đi:

"Vị cô nương này không giống như cam tâm tình nguyện."

Tên buôn người thấy vậy lại đổi giọng.

Ông ta mặt mày tươi cười: "Ngài vừa nhìn đã biết là công tử nhà phú quý, nếu ngài đã để mắt đến nha đầu này, bọn ta cũng làm cái ơn huệ, hai mươi lượng, ta sẽ tắm rửa sạch sẽ cho nha đầu này rồi đưa đến phủ ngài."

Công tử tuấn tú nhíu mày: "Gầy gò nhỏ bé yếu ớt, tóc vàng còn hói, cả người lại bẩn thỉu, chỗ nào đáng giá hai mươi lượng?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thấy Tiền Nảy Lòng Tham
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...