Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thấy Tiền Nảy Lòng Tham

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù sao thì vì an toàn, ta vẫn cố gắng nhanh chóng mời đại phu đến.

Nhị công tử mặt lạnh dựa vào giường, thấy ta và đại phu vào, lại hung hăng trừng mắt nhìn ta một cái.

Ta không để ý, chỉ thúc giục: "Nhị công tử nghe lời, ngài đưa tay ra để đại phu bắt mạch, ngài không sao thì lòng nô tỳ mới có thể yên được."

Nhị công tử cứng đầu, khoanh tay không nhúc nhích.

Nhìn bộ dạng đó của hắn, lòng ta mềm nhũn, đành dỗ dành:

"Không phải nô tỳ không cho ngài tắm, ngài bệnh một trận là lòng nô tỳ cũng theo đó mà thắt lại một trận, nô tỳ ăn không ngon ngủ không yên, cả ngày chỉ mong bệnh của Nhị công tử nhanh chóng khỏi, cái tội này nô tỳ hận không thể chịu thay cho ngài."

Mắt thấy sắc mặt Nhị công tử bắt đầu dịu lại, ta tiếp tục khuyên: "Mau để đại phu xem đi, coi như là vì nô tỳ."

Nhị công tử liếc ta một cái, hừ lạnh:

"Đúng là quen lời ngon tiếng ngọt."

---

Nửa tháng trôi qua, bệnh của Nhị công tử cuối cùng cũng khỏi hẳn.

Bệnh vừa khỏi hắn liền đưa ta đến học đường.

Vừa bước vào đã thấy Lương tiểu thư nháy mắt với ta.

Ánh mắt Nhị công tử lướt qua lại giữa ta và Lương tiểu thư một vòng.

Mắt ta tối sầm lại.

Thôi rồi, cái mạng nhỏ của ta chắc không giữ được rồi.

---

Gần đến giờ tan học, Lương tiểu thư và ta gặp nhau ở chỗ cũ.

Nàng ấy véo má ta, rồi lại véo eo ta.

"Khổ cho ngươi rồi, Giang Thời Quân vừa bệnh, kéo theo ngươi cũng gầy đi nhiều như vậy."

Vừa nghe lời này ta liền sốt ruột.

"Không cực khổ không cực khổ, chăm sóc Nhị công tử là việc nô tỳ nên làm, Nhị công tử khỏi bệnh ngài vui nô tỳ cũng vui."

Nàng ấy nhìn ra suy nghĩ của ta, nheo mắt cười rạng rỡ: "Nhưng mà Giang Thời Quân gầy đi nhiều như vậy, mặt cũng không còn tuấn tú như trước nữa, biết làm sao đây."

Ta vừa nghe lời này, bĩu môi vành mắt đều đỏ hoe.

Nhị công tử trừ lương ta, Lương tiểu thư cũng không cho ta lá vàng.

Tiền mua nhà của ta bao giờ mới để dành được đây.

"Ai da, Tiểu Nguyên Bảo của chúng ta còn tủi thân rồi kìa, đừng khóc đừng khóc, tỷ tỷ cho ngươi một cái tốt này."

Nàng ấy kéo tay ta, nhét vào tay ta một vật nặng trịch.

Ta tập trung nhìn.

Ối!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-tien-nay-long-tham/chuong-6.html.]

Thỏi vàng!

Giàu rồi giàu rồi!

Ta dụi dụi mắt, lập tức định quỳ xuống cảm ơn Lương tiểu thư.

Lương tiểu thư vội vàng kéo ta lại, nói vội:

"Làm gì vậy! Chúng ta không có kiểu quỳ qua quý lại thế đâu, ngươi mà dám quỳ ta lập tức thu lại thỏi vàng đấy."

Ta hít mũi, run rẩy nói:

Mỗi bước mỗi xa

"Lương tiểu thư, đại ân đại đức của ngài Nguyên Bảo này không bao giờ quên."

"Miễn đi miễn đi, trong lòng ngươi nhớ kỹ cái tốt của bản tiểu thư là được rồi, khi nào ngươi không muốn ở bên Giang Thời Quân nữa thì đến tìm ta, ta nhất định sẽ cho ngươi làm nha hoàn ấm giường của ta."

Ta biết Lương tiểu thư đang chừa đường lui cho ta, liền "ừ" một tiếng thật mạnh.

"Ngài là người tốt nhất, sẽ có phúc báo tốt!"

"Nô tỳ không sợ c.h.ế.t mà nói thật, ngài thích Nhị công tử, đó là phúc khí của hắn."

"Chỉ tiếc là Nhị công tử sau khi bệnh càng không muốn ra ngoài, nhưng ngài đừng lo, đợi trời ấm áp hơn, nô tỳ sẽ thêu dệt vào tai Nhị công tử, biết đâu Nhị công tử sẽ chịu ra ngoài đi lại đấy,"

"Đến lúc đó nô tỳ sẽ tạo cơ hội cho hai ngài, hai ngài ở bên nhau nhiều hơn, biết đâu chuyện này sẽ thành công đấy."

Lương tiểu thư bật cười khanh khách.

Cuối cùng vẫn không nói rằng hứng thú của nàng ấy đối với Giang Thời Quân chỉ là nhất thời thấy sắc mà nổi lòng tham, còn không bằng xem nha đầu ngốc này vì nàng ấy mà bận tới bận lui.

"Được, chuyện đại sự cả đời của bản tiểu thư đều trông cậy vào ngươi đấy!"

---

Từ hôm đó trở về, Nhị công tử cứ là lạ.

Đầu tiên là lầm bầm một đống đạo lý to lớn với ta.

Ta nghe không hiểu, hắn lại nổi nóng mắng ta một trận:

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Ruồi xanh mà hái mẫu đơn! Không biết tự lượng sức! Tự rước lấy nhục!"

Sau đó lại không cho ta đến gần.

Ngày thường đều là ta hầu hạ hắn thức dậy, thay quần áo, rửa mặt, nhưng sau hôm đó thì tuyệt nhiên không cho chạm vào, cũng không nổi cáu, cũng không cho người dỗ dành.

Gặp ta là liền đuổi ta đi thật xa, như thể ta là thứ ô uế gì đó.

Chẳng hạn, hôm đó Vô Dạng ôm quần áo đến hậu viện, vừa đưa cho ta, liền bị Giang Thời Quân không biết từ đâu xông ra giật lấy.

Hắn như một quả pháo đã châm lửa, giọng nói lốp bốp vang lên:

"Sau này đồ của ta, tuyệt đối không cho nàng ta giặt!"

Giang Thời Quân lại ôm một đống quần áo bẩn vội vã chạy đi.

Vô Dạng không hiểu ra sao, ta lại càng không.

Hắn ta lén lút hỏi ta: "Tiểu Nguyên Bảo, ngươi có phải đã làm chuyện xấu gì đắc tội Nhị công tử rồi không?"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thấy Tiền Nảy Lòng Tham
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...