Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

The Only Pure White Jasmine

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giọng điệu của anh có chút gay gắt, "Em đừng có vô lý như thế. Cô ấy bị dị ứng, nguy hiểm đến tính mạng đó. Anh sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện rồi quay lại."

Tô Chí nhét bình giữ nhiệt vào tay tôi rồi mang Tống Yến đi.

Trà Sữa Tiên Sinh

Tống Yến nằm gọn trong n.g.ự.c anh, nói: "Em lại dị ứng rồi, xấu quá."

“Em biết em xấu xí khi dị ứng và tại sao em lại uống nhiều như vậy,” Tô Trí vừa nói vừa khéo léo cởi áo khoác ra và che thân cho cô ta, “Sẽ không có ai nhìn thấy đâu.”

"Tô Trí, anh thật sự cũng nghĩ em xấu sao?"

"Không hề xấu tí nào."

Tôi nhìn họ rời đi với nụ cười trên môi, đôi mắt đẫm lệ.

Bụng tôi quặn lên, tôi xấu hổ quỳ xuống và nôn ra.

...

Ban đêm tôi sốt cao, khi bất tỉnh tôi đã gọi tên Tô Trí.

Không ai đáp lại, căn phòng trống không.

Tôi mở mắt và nhận ra không có Tô Trí ở đây.

Tôi bình tĩnh và nhớ về loại thuốc tôi thường uống khi bị sốt.

Tôi lảo đảo đứng dậy tìm thuốc, đầu như có vô số lưỡi cưa cứa tới cứa lui.

Vừa khó chịu vừa thấy tủi thân.

Nước mắt rơi xuống sàn từng giọt, từng giọt một.

Tôi lau nước mắt, uống thuốc theo đúng quy trình, dán miếng dán hạ sốt rồi nằm xuống giường.

Sau khi vật lộn cả đêm, cuối cùng trời đã sáng.

Tôi đo nhiệt độ và nó đã giảm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-only-pure-white-jasmine/chuong-5.html.]

Tôi chợt muốn cười.

Hóa ra ở một mình cũng chẳng có gì to tát.

Tắm rửa xong tôi đi làm như thường lệ.

Nhưng tôi nghe nói Tống Yến xin nghỉ phép.

Cả ngày không có tin tức gì của Tô Trí.

Buổi tối, khi tan sở, tôi nhìn thấy anh ở cửa công ty.

Quần áo vẫn như ngày hôm qua, nhưng râu đã mọc lên.

Nhìn thấy tôi, anh lo lắng bước tới, đưa tay sờ trán tôi: “Em còn sốt à?”

Tôi quay đầu tránh né, lùi lại một bước: “Anh không cần quan tâm.”

“Thư Thư, anh xin lỗi, tối qua anh không nên bỏ em lại.” Tô Trí tiến lên nắm lấy tay tôi.

"Anh đã hẹn hò với cô ấy được 6 năm. Chuyện xảy ra như tối qua, anh không thể để cô ấy một mình được. Nhưng tin anh đi, tụi anh thực sự chẳng có gì cả".

Tôi thấy thật buồn cười, hất tay anh ra: “Tô Trí, anh còn không hiểu vấn đề của mình là gì à?”

Anh vội trả lời: "Anh hiểu, sau này anh sẽ không bao giờ bỏ em một mình nữa, anh thề."

“Thề gì mới được?”

"Anh..." anh ngập ngừng.

Tôi cười lớn: “Được rồi, tôi tha thứ cho anh.”

"Thư Thư của anh là tuyệt vời nhất." Anh ấy đưa tay ra và ôm tôi một cách hào hứng.

Tôi rúc vào vòng tay anh bằng gương mặt vô cảm, trong mắt không hề có cảm xúc.

Nhưng có rất nhiều thứ đang dồn nén trong tim tôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
The Only Pure White Jasmine
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...