Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

The Only Pure White Jasmine

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mấy ngày nay Tô Trí đặc biệt nghe lời.

Anh ta đưa tôi đi làm đúng giờ mỗi ngày và vô tình gặp Tống Yến rất nhiều lần.

Mỗi lần cô ta gặp chúng tôi, cô ta luôn dừng lại để chào Tô Trí. Tô Trí đáp lại, nhưng luôn dùng 1 giọng điệu rất xa cách.

Sau mỗi lần như vậy, anh ta sẽ nhìn tôi như đã ghi công: “Thư Thư, anh làm tốt không?”

"Anh sẽ không quan tâm cô ấy nữa. Chỉ cần em cười với anh thôi."

Tôi nhếch khóe miệng lên và cười to hơn.

Tô Trí lúc đầu rất tự hào, cho rằng mình thật sự chọc cười được tôi. Sau đó bắt đầu hoảng sợ ôm lấy tôi.

"Đừng cười nữa, chúng ta không cười nữa."

Trở lại chỗ làm việc, Tống Yến hỏi tôi: “Cô nổi giận với Tô Chí Trí rồi à?”

Tôi phớt lờ cô ta.

Trà Sữa Tiên Sinh

"Đạo đức của anh ấy rất cao. Cô dù sao cũng đã ở bên anh ấy hai năm nay, anh ấy mềm lòng là chuyện bình thường." Trà Sữa Tiên Sinh

“Cô nói nhiều như vậy là vì cô không tự tin sao?” Tôi quay lại nhìn cô.

Tống Yến cười nói: "Người cũ khóc thì người hiện tại sẽ thua. Cô chưa nghe câu này sao?"

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y nói: “Tôi chỉ biết người yêu cũ nếu là người biết điều thì nên đóng vai một người chets.”

Nói xong tôi gọi điện đến tiệm bánh trước mặt và bảo nhân viên giao bánh vào lúc 8 giờ tối nay.

Nghe xong cuộc gọi của tôi, Tống Yến trầm ngâm rời đi.

Chiếc bánh được dành riêng cho Pippi.

Pippi là chú chó săn lông vàng mà tôi nuôi sau khi hẹn hò với Tô Trí, năm nào tôi cũng tổ chức sinh nhật cho nó.

Tô Trí cũng sẽ tới.

Tô Trí hôm nay đến khá sớm, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi cho Pippi.

Pippi cũng quen với anh nên nó chơi với anh rất vui vẻ.

Tôi ngồi một mình và không tham gia.

Pippi liếc nhìn tôi, miệng ngậm món đồ chơi yêu thích của nó, cắn vào ống quần của tôi, cố kéo tôi đến bên cạnh Tô Trí.

Tôi chạm vào đầu nó và nói: “Pippi ngoan, chơi một mình nhé.”

Có lẽ nó cảm nhận được điều gì đó, nó bối rối nhìn tôi, rồi nhìn Tô Trí, cuối cùng ngoan ngoãn nằm xuống dưới chân tôi.

Tám giờ tối, nhân viên tiệm bánh giao bánh đúng hẹn.

Tô Trí nhiệt tình thắp nến và đội mũ sinh nhật lên đầu Pippi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-only-pure-white-jasmine/chuong-6.html.]

“Chúc Pippi của chúng ta năm nay vẫn khỏe mạnh và vui vẻ,” Tô Trí quay sang nhìn tôi, “Thư Thư, giúp Pippi thổi nến nhé.”

Pippi đặt chân lên đầu gối tôi.

Tôi không thổi mà nhìn chằm chằm như bị mê hoặc bởi ngọn nến.

Một lúc sau, điện thoại di động của Tô Trí reo lên.

Khi xem điện thoại, anh ta lúng túng liếc nhìn tôi rồi cúi đầu, rồi lại tiếp tục nhìn tôi mỉm cười.

“Thổi nến đi, Thư Thư.”

Tôi vẫn không cử động.

Điện thoại của Tô Trí lại vang lên.

Sau khi xác nhận lại người gọi, lần này anh đứng dậy và nói: “Anh đi nghe điện thoại.”

Rồi anh đi ra ban công bắt máy.

Tôi sờ đầu Pipi và nói: “Lát nữa mẹ sẽ thổi nến cho em nhé.”

Tô Trí cúp máy đi vào, vội vàng đi tới cửa, nói: "Ở công ty có việc gấp, anh phải qua đó ngay bây giờ."

Như biết được điều gì, Pippi chạy tới cắn vào ống quần của anh, rên rỉ kéo anh vào nhà, không chịu để anh đi.

Pippi bình thường rất hiểu chuyện, bất kể ai trong hai chúng tôi ra ngoài, nó cũng sẽ không bao giờ lôi kéo chúng tôi như thế này.

Mấy lần Tô Trí cố gắng rút ống quần ra mà không thành công, cuối cùng anh phát hiện Pippi luôn nhìn về phía tôi nên chỉ có thể nhờ tôi giúp đỡ.

"Thư Thư, Pippi là người nghe lời em nhất. Em mau bảo nó buông ra.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta: “Anh đến công ty có việc thật à?”

"Tất nhiên," anh nói.

Tôi nắm chặt tay, cụp mắt xuống. Khi mở mắt ra, sắc mặt đã bình tĩnh trở lại, tôi đưa tay ra gọi Pippi: “Pippi ngoan, quay lại đi.”

Pippi rên rỉ hai tiếng nhưng vẫn không chịu buông ra. Nó nhìn Tô Trí rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã.

Tô Trí không hiểu, anh ta giơ tay dọa đánh: "Pippi, không buông ra là tao đ.ánh mày đó.”

“Đừng chạm vào nó!” Tôi cau mày hét lên: “Pippi, quay lại đi, mẹ thổi nến cho em.”

Pippi lúc này mới buông ra, đi về phía phòng khách, mỗi bước đi đều quay lại nhìn Tô Trí.

Tô Trí không để ý tới, vội vàng thay giày rồi lập tức đi ra ngoài.

“Chúc Pippi mãi mãi khỏe mạnh.” Tôi thổi tắt nến.

Phòng khách rơi vào bóng tối.

Có những giọt nước mắt tí tách rơi xuống sàn nhà.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
The Only Pure White Jasmine
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...