Khương phu nhân tức giận nói: "Ta biết con trách ta, nhưng ta tất cả đều là vì con!"
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Khương Thế Tích than thở: "Người ngay từ đầu không nên có suy nghĩ như vậy, không nên bức ép một nữ tử yếu đuối như nàng ấy!"
Khương phu nhân bất mãn nói: "Nàng ta đâu phải là nữ tử yếu đuối chứ! Con xem nàng ta đánh Trịnh Oánh ra nông nỗi nào kìa! Nói cho cùng, con chính là bị nàng ta mê hoặc, mới dám bất hiếu bất nghĩa như vậy!"
Khương Thế Tích lắc đầu: "Tóm lại, sau này nhi tử sẽ cố gắng bù đắp cho nàng ấy, dùng nửa đời còn lại để chăm sóc nàng ấy. Hy vọng mẫu thân có thể hiểu, nhi tử sẽ thật lòng cảm kích người!"
Khương phu nhân cười lạnh: "Con muốn dùng con đường làm quan để uy h.i.ế.p mẫu thân sao? Hay, hay cho cái đồ bất hiếu nhà con!"
Khương Thế Tích nói: "Mẫu thân, nếu nhi tử mọi chuyện đều nghe lời người, liệu có còn được như ngày hôm nay? Người có còn nhớ, khi xưa người nói Trương Quý phi thế lực lớn mạnh, luôn khuyên nhi tử đừng nói giúp Thái tử, bảo nhi tử giống như đại bá mà đứng về phe Tam hoàng tử, nếu nhi tử làm như vậy, Khương gia chẳng phải đã hoàn toàn xong đời rồi sao!"
"Sự thật chứng minh, nhi tử là đúng. Nhi tử đã trưởng thành rồi, thỉnh mẫu thân tin tưởng lựa chọn của nhi tử!"
--- Chương 20 ---
Cứ như vậy, người làm mẹ không thể cãi lại con trai.
Huống hồ Khương Thế Tích là hy vọng duy nhất của Khương gia.
Chẳng quá hai mươi năm, hắn nhất định sẽ là gia chủ tương lai của Khương gia.
Khương phu nhân đành phải thỏa hiệp.
Vì tiền đồ của mấy người con trai và cháu trai khác, nàng ta không dám quá đắc tội Khương Thế Tích.
Đôi khi giữa cha mẹ và con cái cũng phân ra mạnh yếu.
Hiện giờ Khương phu nhân đã yếu thế hơn Khương Thế Tích, cho nên cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý hôn sự của chúng ta.
Khi Khương phủ đến chỗ tổ phụ ta cầu hôn, tổ phụ giật nảy mình.
Khương Thế Tích còn chu đáo chuẩn bị đồ cưới và trạch viện cho ta, lén giao cho tổ phụ, để ta quang minh chính đại xuất giá!
Ta gả vào Khương gia không lâu, liền sinh một cặp song sinh trai gái.
Khương Thế Tích vui không kìm được, bế xong con gái lại bế con trai, còn ở trước giường ta cảm khái:
"Người ta đều nói bốn chuyện đắc ý nhất đời người là đêm động phòng hoa chúc, khi bảng vàng đề tên, sinh con trai, sinh con gái! Ha ha ha ha ha, vi phu đều chiếm trọn rồi!"
Ta: "…"
Hắn xác định hai chuyện cuối cùng là sinh con trai, sinh con gái sao?
Không phải là "Hạn lâu gặp mưa rào, tha hương gặp cố tri" sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tich-va-lien-thanh/chuong-11.html.]
Thôi bỏ đi, hắn sau khi mãn ngục, hình như đã buông thả bản thân rồi.
--- Chương 21 ---
Sau khi thành hôn với ta, Khương Thế Tích cuối cùng cũng trở về triều.
Những ngày hắn không ở nhà, ta cũng không hề cô đơn, có thể chăm sóc hai đứa con.
Có lẽ vì thân phận ta không cao, lại thêm vừa thành hôn liền sinh con, trên dưới Khương gia ít nhiều có chút coi thường ta.
Khương Thế Tích phát hiện sau, liền nghiêm trị mấy tên lão bộc lâu năm, g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Kể từ đó về sau, hạ nhân Khương gia không dám chểnh mảng với ta nữa.
Nhưng các chủ tử khác của Khương gia thì không dễ đối phó như vậy.
Nhất là Khương Thế Tích từng nói, đời hắn có mười bảy nam đinh, có mấy người đã thành thân.
Vợ của họ không phải là quận chúa, tiểu thư hầu phủ, thì cũng là thiên kim tiểu thư dòng dõi quan lại danh giá.
Làm dâu chung nhà với ta, những nữ quyến này tỏ vẻ khinh thường.
Đối mặt với những lời châm chọc mỉa mai của họ, ta không bận tâm, dù sao ta cũng không định giao du với họ.
Họ tưởng lạnh nhạt với ta thì ta ở bên ngoài sẽ không thể xoay xở.
Nhưng họ cũng không động não mà nghĩ xem, địa vị của ta bên ngoài là do phu quân của ta quyết định.
Khương Thế Tích là người ủng hộ tân quân mạnh mẽ nhất, công lao phò tá được xếp vào hàng đầu.
Ta đi ra ngoài giao tiếp, tự nhiên có vô số phu nhân quan lớn tranh giành kết giao với ta.
Ở bên ngoài, không ai lén cười ta không hiểu "huyết yến", càng không ai chê cười ta không nhận ra "Thục Cẩm".
Rất nhanh, mấy người con dâu lanh lợi của Khương gia đã hiểu ra, cũng chạy đến trước mặt ta nịnh bợ.
Mà buồn cười nhất là Trịnh Oánh.
Vì Võ An Hầu phủ ngày càng suy bại, cuộc sống của nàng ta không hề dễ chịu.
Một ngày nọ tại tiệc thọ của Tể tướng phu nhân, Trịnh Oánh dưới ánh mắt của mọi người bỗng nhiên xáp lại, thân thiết gọi ta là "biểu muội".
Muốn mượn thế lực của ta để tìm nhà chồng sao?
Ta làm sao có thể để nàng ta được như ý.
Lập tức đẩy tay nàng ta ra nói: "Chuyện Hầu phu nhân hãm hại tổ phụ của ta vừa mới qua không lâu, biểu tỷ đã quên hết rồi sao?"
--------------------------------------------------