Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THẾ TÍCH VÀ LIÊN THÀNH

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phu nhân cũng nên hiểu, Thế Tích vẫn còn trong lao, xem ra không qua khỏi được nữa rồi. Tô cô nương chính là niềm hy vọng duy nhất của ta lúc này, thực sự không thể động vào.”

Võ An Hầu tuy là Hầu phủ, nhưng lại không có quyền thế vững chắc như Khương gia, một thế gia có gốc rễ sâu xa.

Ta chính là nhìn trúng điểm này, mới dám đánh Trịnh Oánh một trận tơi bời.

Hầu phu nhân tức giận không thôi, từ trước đến nay chỉ có họ đi bắt nạt người khác, chứ đâu có chuyện bị người khác bắt nạt.

Nàng ta quát lên: “Tiểu tiện nhân này chính là cậy vào thế của ngài, mới dám ức h.i.ế.p con ta, nếu tha cho nó, sau này mặt mũi của Oánh nhi phải để đâu?!”

Khương phu nhân lại rất kiên định, nói: “Hiện giờ thật sự không được, đợi sau này nàng ta ra khỏi Khương phủ, ngài muốn trừng phạt thế nào thì trừng phạt!”

Hầu phu nhân ôm một bụng tức giận, cũng đành quay về phủ.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Hai người quay về, Trịnh Oánh tức đến mức bật khóc: “Nương… nương… nương phải làm chủ cho con!”

Hầu phu nhân khẽ mắng: “Ngươi cũng thật là không kiềm chế được, nàng ta đã sa sút đến mức đó rồi, ngươi còn đi trêu chọc nàng ta làm gì?”

“Con không chịu nổi cái bộ dạng hồ ly tinh của nàng ta!”

Hai người cứ thế không cam lòng rời đi.

Thật đáng cười!

Từ đầu đến cuối, ta đều cung kính dùng lễ nghi của thân thích để đối đãi, nhưng mẹ con bọn họ lại chưa bao giờ xem ta ra gì.

Khương phu nhân xoa xoa trán, cảnh cáo ta: “Tô cô nương, hy vọng ngươi có thể cẩn trọng lời nói việc làm, tuân thủ ước định giữa chúng ta.”

Còn ước định ư?

Ta cười lạnh: “Phu nhân giả bộ cái gì chứ! Tổ phụ của ta bị hàm oan vào tù thế nào, ta rơi vào hoàn cảnh này ra sao, ngài không rõ sao?! Làm ra loại chuyện ỷ thế h.i.ế.p người như vậy, lại còn có mặt mũi bảo ta phải cẩn trọng lời nói việc làm!”

Ta giờ đây đã nhìn thấu bộ mặt giả dối của bọn họ!

Khương phu nhân sắc mặt cứng đờ, quát: “Ngươi, hỗn xược!”

Ta khinh miệt nhìn nàng ta một cái: “Các vị thế gia đạo mạo giả dối này thật khiến người ta ghê tởm!”

Khương phu nhân hít sâu một hơi, có lẽ là sợ ta quá kích động, làm tổn thương con cháu nhà nàng ta, liền dịu giọng nói: “Chuyện này… không phải như ngươi nghĩ đâu. Ta có thể đảm bảo, nếu sau này ngươi sinh hạ được một trai hoặc gái, ta có thể miễn cưỡng nâng ngươi lên làm phu nhân của Tống gia, làm vợ goá của con trai ta.”

“Ở Khương gia, ngươi vĩnh viễn sẽ có một chỗ đứng.”

“Ngươi phải biết, nếu là ngày thường, với thân phận của ngươi, ngay cả làm ta cho con trai ta cũng là không thể!”

Ta cố nén giận, từng chữ từng câu nói: “Phu nhân quả thật quá ‘hào phóng’ rồi, ta Tô Liên Thành tuy xuất thân từ gia đình tiểu lại, nhưng cũng hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, tuyệt đối sẽ không đồng lưu hợp ô với các người. Nếu không phải các người dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, ta tuyệt sẽ không mắc bẫy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tich-va-lien-thanh/chuong-6.html.]

Nghĩ đến đây, ta khinh bỉ nói: “Khương công tử thanh phong tễ nguyệt, không ngờ gia tộc của hắn, mẫu thân hắn lại là bộ dạng này, thật khiến người ta thất vọng!”

Điểm này dường như là nỗi đau của Khương phu nhân.

Trong mắt nàng ta lóe lên một tia độc địa, một lát sau, nàng ta bất lực phất tay nói: “Ta không muốn khẩu thiệt chi tranh với ngươi nữa, nhớ kỹ chỉ cần sinh được con, ta sẽ bảo đảm cho ngươi bình an vô sự. Nếu ngươi còn giở trò, thì đừng trách ta không khách khí với tổ phụ của ngươi!”

Ta nắm chặt nắm đấm, chỉ đành yểm kỳ tức cổ.

Nửa tháng sau, ta phát hiện mình có thai.

Tính toán ngày, chính là hôm đó ở Thiên lao.

--- Chương 13 ---

Khương phu nhân sau khi biết tin này, hai tay chắp lại niệm một câu “A Di Đà Phật”.

Ta cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nếu lần này ta không thể mang thai, Khương gia chắc chắn sẽ lại tìm cơ hội đưa ta vào Thiên lao.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, ta đã không biết phải đối mặt với Khương Thế Tích như thế nào nữa.

Tóm lại, người là d.a.o thớt, ta là cá thịt.

Ta âm thầm hạ quyết tâm, đợi khi đứa bé chào đời, ta và tổ phụ sẽ về Ích Châu, tránh xa mọi thị phi.

Cứ thế, thân thể ta dần trở nên nặng nề.

Cũng may Khương gia không bạc đãi ta về ăn uống sinh hoạt, đại phu của Hồi Xuân Đường mỗi tháng đều đến bắt mạch an thai.

Trong thời gian đó, tổ phụ đến thăm ta, nói rằng ông đã trí sĩ, tất cả sản nghiệp trong nhà đều đã bán đi, chỉ đợi ta an toàn sinh nở, chúng ta có thể khởi hành rời Kinh.

Ta cố gượng tinh thần, gật đầu với tổ phụ.

Vài tháng sau, bụng ta đã lộ rõ, đứa bé cũng đã thai động.

Tiểu Hồng, nha hoàn vẫn luôn chăm sóc ta, rất quyến luyến ta.

Nàng ta biết ta bị ép buộc, luôn hỏi ta: “Cô nương, ngài thật sự muốn đi sao? Ngài đi rồi, đứa bé này phải làm sao?”

Ta nói: “Tuy hài nhi trong bụng là do ta sinh, nhưng đứa bé này không thuộc về ta.”

Ta nhất định phải rời đi.

Cũng may trong khoảng thời gian này, Trịnh Oánh không dám đến chọc ghẹo ta nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THẾ TÍCH VÀ LIÊN THÀNH
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...