Là bác sĩ chủ trị cũng là anh em tốt của Thẩm Kinh Niên, sợ hắn nửa đường gặp chuyện không may nên mới đi theo tới đây.
Lúc này nhìn Khương Vãn Ý và Chu Dục Sơ dắt tay nhau đi vào, anh ta còn tức giận hơn cả Thẩm Kinh Niên.
“Tư thế kia, không biết còn tưởng rằng là bạn gái cậu ta.”
Đụng đụng cánh tay Thẩm Kinh Niên, Thẩm Nguyên tức giận: “Không phải tôi nói anh nhưng đã như vậy rồi, sao tính tình anh vẫn tốt thế? Cô gái kia rõ ràng là đã tìm được chỗ dựa kế tiếp, đang tính đá anh đấy.”
“Cô ấy không phải! Tên họ Chu kia không có tiền, A Ý không phải là người dựa vào đàn ông.”
Thẩm Kinh Niên không nghe lọt tai người khác nói xấu Khương Vãn Ý, cho dù người kia là anh em tốt nhất của hắn.
Thẩm Nguyên bị hắn rống đến mất bình tĩnh, hai tay buông ra, liếc hắn một cái: “Đầu óc anh thật sự hỏng rồi sao? Tên họ Chu bên cạnh Khương Vãn Ý không phải là người bình thường.”
Anh ta cố ý khơi gợi khẩu vị của Thẩm Kinh Niên.
Mặt Thẩm Kinh Niên tối sầm lại, yếu ớt thở ra một hơi, hắn lạnh giọng nhíu mày: “Nói tiếng người đi.”
Thẩm Nguyên nhướng mày dựa vào ghế ngồi, chậc chậc lắc đầu: “Như thế này mà vẫn chưa hiểu, xem ra đầu óc anh thật sự bị cháy rồi, anh nghe họ của cậu ta thì cũng nên biết, trong giới quý tộc chúng ta, có mấy người họ Chu?”
Thẩm Nguyên thờ ơ cười ném vấn đề trở lại.
Thẩm Kinh Niên trầm ngâm trong chớp mắt, nghĩ đến cái gì đó, thân thể cứng đờ: “Tập đoàn Chu Đông?”
“Đúng rồi!” Thẩm Nguyên búng tay một cái chuẩn xác, sắc mặt càng thêm mịt mờ.
“Ông chủ của tập đoàn Chu Đông mười tám năm trước ngoại tình với một ngôi sao ca nhạc nhỏ, làm cho người vợ chính thức đang mang thai tức giận rời đi, tên nhóc đầu lông bên cạnh A Ý mà anh tâm tâm niệm niệm kia, chính là đứa bé do vị vợ ông ta kia sinh.”
“Mấy năm trước ông chủ Chu đã biết, ngày ngày phái người bắt cậu ta về nhà, mềm cứng đều dùng, tên nhóc kia rất cứng, nghĩ đến người mẹ trầm cảm đã qua đời từ lâu, cậu ta không chịu nhận tổ tiên, bất kể thế nào cũng không trở về, mấy năm nay cậu ta sống một mình bên ngoài. Cho nên, trong tay cậu ta không có tiền, nhưng cậu ta là thiếu gia duy nhất của Tập đoàn Chu Đông."
Một câu nói, hoàn toàn đánh Thẩm Kinh Niên vào vực sâu. Cảm giác khó chịu và ngột ngạt tột độ do dị ứng gây ra lại ập đến với hắn. Hắn đau đớn cau mày, đau lòng tột đỉnh.
Hắn vốn tưởng rằng, hắn có thể dùng tiền giữ A Ý lại, hắn thậm chí còn cảm thấy may mắn, so với Chu Dục Sơ ít nhất có thể cho A Ý cuộc sống an ổn giàu có.
Nhưng bây giờ... ngay cả chút ưu thế này hắn cũng không có.
Hắn còn có thể làm gì để giữ A Ý lại?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/theo-duoi/33.html.]
[Bạn đang đọc Theo đuổi được edit và đăng tại Nhân Trí page]