Khương Vãn Ý bị đẩy lên bồn hoa, đầu đụng phải bậc thang, bỗng nhiên choáng váng.
Những hạt mưa lạnh lẽo rơi trên mặt, đến khi Khương Vãn Ý có thể nhìn rõ, xung quanh đã đầy người.
Bên tai nghe tiếng người đang gào thét, có người đang gọi điện thoại cấp cứu, từng tiếng động vừa giống như từ chân trời đến, lại vừa giống như gần trong gang tấc, rất ồn ào, đ.â.m vào màng nhĩ cô đau nhức.
Cô cố sức ngồi dậy, trong màn đêm, mưa tuông xối xả, cách đó thật xa cô nhìn thấy một người ngã trong vũng m..áu.
Người đó hình như khó khăn nhìn cô, nhưng Khương Vãn Ý không nhìn rõ vì trời đang mưa.
Trong đầu có có một cái tên. Khương Vãn Ý dốc hết toàn lực nghĩ, ngay sau đó, trước mắt cô lại tối sầm.
Khương Vãn Ý mơ một giấc mơ, một giấc mơ đẹp cả đời không có Thẩm Kinh Niên.
Trong mơ, cô cùng người đàn ông khác kết hôn sinh con, cuộc sống không có Thẩm Kinh Niên, vui vẻ khiến cô muốn hò hét.
Nhưng đoạn cuối của giấc mơ, là một vũng m..áu đỏ thẫm.
Vũng m..áu kia ở ngay trước mắt cô, không biết là của ai, nhưng còn nóng hổi.
Vũng m..áu kia tới gần cô, từng tấc từng tấc, hận không thể bao phủ quanh cô.
Nhìn thấy vũng m..áu chỉ một chút nữa nhuộm lên quần áo mình, Khương Vãn Ý co rúc người lại, không hiểu sao đau lòng đến nghẹt thở.
Giống như có cái gì đó đang rời xa cô - -
A!
Cô hoảng sợ hét lên ngồi dậy.
Khi mở mắt ra, hình ảnh trước mắt hoàn toàn thay đổi.
Không có m..áu thấm người, cô nằm trong phòng bệnh toàn thân trắng toát, chóp mũi nồng nặc mùi nước khử trùng, nỗi sợ hãi trong lòng lại khó tiêu.
Kiều Lộ và Chu Dục Sơ vây quanh giường cô.