Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THI MẪU

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Mẹ tôi là người dân tộc Miêu, từ xa gả đến. Không lâu sau khi kết hôn, người cha đáng thương của tôi qua đời vì tai nạn, ngoài một căn nhà đất cũ nát, không để lại gì cả. Người thân của mẹ tôi đều đã c.h.ế.t hết, thêm vào đó, mẹ tôi sắp sinh nên tạm thời định cư ở trong làng.

Lúc sinh tôi, mẹ bị khó sinh, băng huyết, nghe nói lúc đó m.á.u chảy ra gần nửa chậu, bà mụ đỡ đẻ cũng phải hoảng sợ. Bà mụ nói chỉ có thể chọn một trong hai, mẹ tôi vì muốn giữ tôi lại mà từ chối lời khuyên của bà mụ.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.

Mẹ đuổi bà mụ đi, tự mình đỡ đẻ trong tình trạng cơ thể cực kỳ suy yếu.

Một người phụ nữ khó sinh tự mình đỡ đẻ, điều này không chỉ cần dũng khí và nghị lực hơn người, mà còn phải có năng lực và bản lĩnh đáng kể.

Tổ tiên của mẹ tôi là thầy tế của người Miêu, mẹ cũng đã học một số vu thuật. Không biết bằng cách nào mà mẹ đã cứu được mạng sống của tôi, tôi sinh ra chưa đầy một phút thì mẹ tôi tắt thở.

Ngay khi dân làng chuẩn bị khâm liệm cho mẹ, mẹ lại sống lại một cách kỳ diệu, chuyện này trở thành một điều kỳ lạ lớn trong làng.

Sau khi "sống lại", tính cách của mẹ trở nên hơi kỳ quái, ít nói hơn hẳn.

Trong mắt dân làng, mẹ kín đáo và bí ẩn.

Từ khi có ý thức, tôi và mẹ luôn ngủ riêng.

Tôi rất khao khát được mẹ ôm vào lòng yêu thương, nhưng chưa bao giờ có. Tôi không hiểu tại sao mẹ lại như vậy, là ghét bỏ tôi hay ghét tôi?

"Hoan Hoan, người mẹ lạnh lắm, dễ làm con bị lạnh. Con đã là một chàng trai nhỏ rồi, có thể tự ngủ được."

Mẹ luôn dùng đủ mọi lý do để từ chối tôi.

Có một lần tôi nhất quyết đòi ngủ cùng mẹ, ra sức ôm chầm lấy mẹ như một con nghé con. Kết quả là tôi phát hiện ra cơ thể mẹ đặc biệt cứng đờ, lạnh lẽo, giống như... một miếng thịt đông lạnh.

Lúc đó còn quá nhỏ nên không hiểu chuyện, chỉ là bản năng cảm thấy không thích cảm giác này, đến năm lớp ba tiểu học, suy nghĩ của tôi trưởng thành hơn một chút, hiểu biết cũng nhiều hơn. Lúc này tôi mới bắt đầu nhận thấy mẹ tôi khác với những người mẹ của các bạn cùng lớp.

Trong nhà tôi có một hầm chứa từ thời kháng chiến chống Nhật, mẹ tôi đã cải tạo nó thành một tầng hầm riêng. Mỗi ngày mẹ đều xuống đó khoảng hai tiếng đồng hồ, mỗi lần hỏi mẹ xuống đó làm gì, mẹ chỉ nhẹ nhàng nói là làm việc.

Tôi muốn vào thì mẹ lại nghiêm khắc cấm đoán, còn khóa cửa dẫn xuống tầng hầm lại.

Trẻ con hiếu kỳ rất lớn, mẹ càng giấu tôi không cho vào, tôi càng muốn giải đáp bí ẩn này.

Hôm đó, tôi thừa lúc mẹ không có nhà, dùng kim đan áo len chọc ngoáy mãi mới mở được khóa cửa.

Toàn bộ tầng hầm rộng khoảng 15 mét vuông, được dọn dẹp rất sạch sẽ, ở vị trí chính giữa có một chiếc tủ lạnh kiểu cũ bị đổ. Nhìn gần hơn, các thanh chắn bên trong tủ lạnh đã bị tháo ra, bên trong đặt một chiếc gối, trên đó còn có vài sợi tóc đen.

Trong lòng tôi nảy ra một suy đoán táo bạo, chẳng lẽ mẹ tôi thường ngủ ở đây? Có giường êm ái không ngủ, tại sao lại ngủ trong tủ lạnh?

Dựa vào tường còn có một cái giá gỗ đơn sơ. Trên giá bày đủ loại hũ sành lớn nhỏ khác nhau.

Chẳng lẽ mẹ tôi giấu đồ ăn ngon gì ở trong đó?

Tôi hăm hở mở một trong số các hũ sành ra, còn chưa kịp phản ứng, một thứ kinh khủng từ bên trong bò ra rất nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thi-mau/chuong-1.html.]

Trong hũ sành lại là một con nhện to bằng quả bóng bàn, nó bò dọc theo ngón tay tôi lên cánh tay. Tôi sợ hãi vung tay hất nó ra, nổi hết cả da gà.

Tôi không biết mẹ tôi lấy đâu ra con nhện sống to như vậy, cũng không biết trong các hũ sành khác còn có thứ gì đáng sợ hơn không.

Lúc đó tôi hoảng loạn, chỉ muốn nhanh chóng trốn khỏi đây.

Đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, mẹ tôi bất ngờ xuất hiện sau lưng tôi.

Mẹ đi lại như ma quỷ, không hề phát ra tiếng động.

Dưới ánh đèn lờ mờ, sắc mặt mẹ tái mét như tro, vẻ mặt đặc biệt âm u.

"Đã nói bao nhiêu lần là không được vào đây, sao con không nghe lời mẹ?" Mẹ tôi hiếm khi nổi giận.

Tôi cúi đầu không biết làm sao. Mẹ tôi nhặt con nhện rơi trên đất lên, dùng tay không nhét nó trở lại vào hũ sành, sau đó mẹ kéo tay tôi lại, lạnh lùng nói một câu:

"Con bị trúng độc rồi, phải c.h.ặ.t t.a.y đi mới không c.h.ế.t."

Nghe thấy câu này tôi sợ đến mức tè ra quần, tôi không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, tôi khóc nức nở, cầu xin mẹ cứu tôi, đừng c.h.ặ.t t.a.y tôi.

"Vậy con phải hứa với mẹ sau này ngoan ngoãn nghe lời, nếu không mẹ cũng không cứu được con." Mẹ tôi vừa dỗ vừa dọa, lừa tôi một vố.

Trong một thời gian dài sau đó, tôi không còn nghịch ngợm nữa. Tôi vừa kính vừa sợ mẹ, mẹ nói đông tôi tuyệt đối không dám đi tây.

Sau này tôi mới biết tất cả chỉ là lừa dối, tôi hoàn toàn không bị trúng độc. Trong ấn tượng của tôi, mẹ chưa bao giờ đ.á.n.h tôi cũng chưa bao giờ mắng tôi, mẹ luôn mang một vẻ lạnh lùng. Đôi khi tôi thậm chí còn nghi ngờ mẹ có phải là robot hay không.

Mẹ có rất nhiều điểm khác thường, biểu cảm và hành động của mẹ rất cứng nhắc, hơn nữa lại không chịu được ánh nắng mặt trời, ra ngoài vào ngày nắng phải che ô. Cũng không bao giờ chủ động giao tiếp với những người dân làng khác.

Còn nữa, làn da của mẹ rất trắng, trắng đến mức không giống người thường, ngay cả môi cũng trắng bệch, nếu không thoa son thì trông rất đáng sợ.

Móng tay của mẹ mọc rất nhanh, vài ba bữa lại phải cắt tỉa một lần, tôi thường nghe thấy tiếng cắt móng tay "cạch cạch" vào ban đêm, chỉ cảm thấy rợn cả tóc gáy.

Những biểu hiện khác thường của mẹ tôi đương nhiên thu hút sự chú ý của dân làng. Một số bà tám thêu dệt nên những câu chuyện sai sự thật, có người nói mẹ tôi là ma, có người nói mẹ tôi bị yêu quái nhập vào người, lại có người nói mẹ tôi có vấn đề về thần kinh.

Bọn trẻ ở trường cười nhạo tôi không có bố, nói mẹ tôi là quái vật, đặt cho tôi một biệt danh là 'thằng quái thai nhỏ'.

Tôi không thể phản bác chúng, chỉ cảm thấy tự ti và xấu hổ.

Tôi càng nhẫn nhịn, chúng càng bắt nạt tôi, xé bài tập về nhà của tôi, viết bậy lên người tôi, còn nhổ nước bọt vào tôi.

Sự bắt nạt lâu dài cuối cùng cũng khiến cảm xúc của tôi bùng nổ.

Ngày hôm đó, sau khi về nhà, tôi đã đập phá hết đồ ăn trên bàn, dùng ánh mắt căm thù nghiến răng nghiến lợi chất vấn mẹ tôi: "Tại sao mẹ của người khác đều bình thường, chỉ có mình mẹ là kỳ quái như vậy? Mẹ có phải là quái vật không? Con không thích mẹ, con không muốn mẹ làm mẹ của con!"

Ánh mắt mẹ tôi vốn dĩ luôn bình lặng như giếng cổ nay thoáng chút bi thương, mẹ không trách tôi mà ôm chặt tôi vào lòng. Cơ thể mẹ còn lạnh lẽo và cứng đờ hơn trước đây, nhưng tôi lại cảm thấy một sự ấm áp và an toàn khó hiểu.

“Hoan Hoan, mẹ không phải là quái vật, mẹ chỉ muốn bảo vệ con thêm vài năm nữa, đợi con lớn, mẹ tự nhiên sẽ rời xa con.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THI MẪU
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...