Ly Huyền Tiễn – mũi tiễn nhanh như kinh hồng điện thiểm, xuyên thấu qua không trung bay thẳng về phía trước. Người ở xa xa đột nhiên quay lại, khuôn mặt bị che khuất không thể nhìn rõ, chỉ là ngay trong lúc điện quang hỏa thạch đó lại lóe lên một ánh mắt còn sắc bén hơn cả tiễn phong, tựa như hàn quang xuyên thấu vào lòng người.
Tiểu Hầu Gia nắm bắt nhuyễn cung, trong ánh mắt nhất thời loan ra ý cười tựa như xuân xanh tháng ba. Hắn nhìn người kia đã tiếp được tiến nắm chặt trong lòng bàn tay, nhưng tiễn thế vẫn khó ngừng lại, xuyên thẳng qua lòng bàn tay y mà đâm và ngực, khiến cho hắc y nhân lập tức gập người, tỏ rõ đau đớn. Thân hình người nọ cũng theo kình lực mà bị đánh bạt về phía sau, đụng vào cổ ngựa cơ hồ sắp ngã khỏi lưng ngựa.
Ngay lúc đó một tiếng ngựa hí dài, con ngựa dưới thân người nọ co quặp móng trước, hiển nhiên là bị kình lực chưa tán của tiễn lúc này chặt đứt xương đùi, thân hình nhanh chóng ngã rạp xuống đất. Trong phút chốc bụi đất không ngừng bốc lên, chỉ thấy người nọ nhìn chằm chằm vào mắt ngựa ướt át, lẩm nhẩm tính toán.
Tiểu Hầu Gia chuyển mắt nhìn đến Lưu Anh đang cưỡi một con ngựa khác cuống quít bước xuống xem xét tình hình, hắn lại duỗi tay, một mũi tiễn khác lại được đưa đến.
Tiễn đáp, cung khai.
Ánh mắt nhắm thẳng vào nơi Lưu Anh đang đứng, một mũi tên này cơ hồ là một phát xuyên tim. Lưu Anh dù sao cũng không phải là Cố Tích Triều, với uy lực của tiễn như thế, trên đời này liệu có bao nhiêu người có thể tránh thoát?