*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Nguyệt Phong + Beta: Dandyshin
Giữa lúc còn đang suy nghĩ, đột nhiên cả hai người đều nhận thấy thân thuyền hơi rung nhẹ, kế tiếp là tiếng người trò chuyện khe khẽ, sau đó mọi thứ đều trở về trạng thái tĩnh lặng.
Thuyền ngừng? Thích Thiếu Thương cảnh giác ngẩng đầu, ngưng thần lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài. Tiếng nước, tiếng gió còn có một chút tiếng động kỳ lạ nào đó mà hắn không xác định được. Nhưng rõ ràng nhất vẫn là tiếng chim hót, ngoài ra thì không nghe thấy có bất kỳ một âm thanh nào như lúc còn ở cửa thành.
Lông mi Truy Mệnh khẽ rung, y vẫn thủy chung không ngẩng đầu lên, chỉ có lông mi khẽ nhíu lại, một vết máu dài động lại bên khóe miệng, vẻ mặt lại dường như có chút đăm chiêu.
Bọn họ đã ra khỏi cổng thành thật sao? Chuyện này không thể dễ dàng như vậy được.
Ngay sau đó, chỉ thấy một đạo bóng đen xoẹt qua, nhanh chóng phóng đến gần Tần tiên sinh vẫn an nhiên ngồi ở cuối đuôi thuyền, một tay chế trụ đầu vai, tay kia nhanh chóng bắt được đại huyệt quan trọng ở cổ họng. Một loạt động tác hắn làm vô cùng lưu loát, chỉ trong chớp mắt.
“Đắc tội.” Thích Thiếu Thương thấp giọng tạ lỗi. Bọn họ vốn bị Tần tiên sinh đưa đến một địa phương không rõ ràng, đó là điểm đáng ngờ lớn nhất. Đó là chưa kể trên đường đi, hai bên đều là người của tiểu Hầu gia, vậy mà cư nhiên bọn họ chưa từng bị làm khó dễ một lần, điều đó làm cho trong lòng Thích Thiếu Thương vẫn luôn luôn tồn tại cảm giác bất an.
Truy Mệnh vén rèm đi ra ngoài, đứng ở đầu thuyền quan sát cảnh vật xung quanh. Bên ngoài là sắc trời sau cơn mưa, chiếc thuyền bỏ neo ở một thủy đạo không lớn lắm, hai bên bờ cỏ mọc thành bụi, thân cỏ xanh mướt cao lớn, so với loại cỏ mọc trong ruộng của nông dân còn có vẻ xanh tốt hơn. Mà cách không xa đầu thuyền chính là tường thành sừng sững trong mây, xám trắng, nguy nga, ngăn trở tầm mắt cũng ngăn trở thủy đạo.
Truy Mệnh cũng không rảnh rỗi truy vấn tại sao Tần tiên sinh kia lại đưa bọn họ đến nơi này, chỉ là chậm rãi nâng mắt nhin về phía đầu thuyền. Nơi đó người lái thuyền cũng đang chằm chằm nhìn về phía y.
Lúc vừa mới gặp, qua thanh âm, Truy Mện cùng Thích Thiếu Thương đã nghĩ người chèo thuyền này niên kỷ có lẽ cũng không lớn lắm, hiện tại hắn đã bỏ đi đấu lạp quả nhiên đúng là thiếu niên tầm khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, khuôn mặt thon dài, ánh mắt linh động, chóp mũi hơi nhếch lên có mấy phần tính cách trẻ con. Nhưng hắn cứ như vậy mà đứng thẳng cùng Truy Mệnh giằng co, lại ẩn ẩn lộ ra phong độ của một vị đại tướng.
“Ta thật sự không muốn đánh với ngươi lúc này đâu.” Thiếu niên đột nhiên lên tiếng, thanh âm trong trẻo, từng chữ lại mang theo ý tứ chân thành.
Hắn nói như vậy có lẽ bởi vì tình trạng của Truy Mệnh lúc này thật sự trông không tốt chút nào, quần áo dính bết vào người, mái tóc dài đen nhánh cũng ướt đẫm. bám vào trên cổ, nhìn trông có chút hỗn độn. Trên người bị máu tươi nhuộm đỏ, miệng vết thương không ít, sắc mặt trắng bệch. Nhưng khi thấy một người mang thương tích như vậy đứng trước mắt mình lại khiến người nhìn cảm nhận mọi vật xung quanh chỉ là thứ râu ria làm nền cho y, khuôn mặt không hiện một tia lo lắng, khóe miệng dường như trời sinh mang theo nét tươi cười, cùng đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào đối phương cũng khiến không ít người mất đi nhuệ khí.
Gió lướt qua mặt nước, mang theo hơi nước khiến người cảm thấy rét lạnh. Hai người đứng bên ngoài thuyền vẫn không nhúc nhích, lại nghe từ trong khoang thuyền tiếng cười của Tần tiên sinh: “Thích đại hiệp quả nhiên nhân nghĩa.”