Xe ngựa lắc lư tiến về phía hoàng cung.
Trong xe, ngoài ta ra còn có một vị Tôn ma ma từ trong cung tới, nghe nói là lão nhân đắc lực bên cạnh Hoàng hậu.
Ta hít sâu một hơi, tháo những cây trâm vàng nặng trĩu trên đầu xuống.
Lại lấy khăn tay, thấm nước sạch trong túi nước mang theo, từng chút một lau đi lớp phấn son dày cộp trên mặt.
Trong mắt Tôn ma ma thoáng qua một tia kinh ngạc.
Ta đẩy những món trang sức ấy về phía bà.
Kiểu dáng tuy lòe loẹt, nhưng đều là vàng bạc thật, giá trị không hề thấp.
“Ma ma dọc đường vất vả. Những vật ngoài thân này với ta giờ đã thành gánh nặng. Nếu ma ma không chê, xin cứ nhận lấy, coi như chút tâm ý.”
Cảnh tượng vừa rồi ở Lâm phủ, Tôn ma ma đã nhìn thấy hết.
Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.
Lúc này bà nhận lấy trang sức, nhấc thử một cái, rồi thu vào tay áo.
“Lâm nhị tiểu thư khách khí rồi.”
Bà trầm ngâm giây lát, như tiện miệng hỏi:
“Lão nô lắm lời một câu, chiếc khăn tay trong tay áo tiểu thư, thêu lan thảo, đường kim rất đặc biệt, có phải xuất từ phái Cố Tú* Giang Nam không?”
(*)Cố Tú là tên một trường phái thêu truyền thống nổi tiếng của Trung Hoa, đặc biệt thịnh hành vào thời Minh – Thanh, có nguồn gốc từ Tô Châu, Giang Nam. Đó là phái thêu do họ Cố sáng lập, là một dòng thêu nghệ thuật cao cấp.
Tim ta khẽ chấn động.
Chiếc khăn này là di vật ngoại tổ mẫu để lại cho ta.
Ngoại tổ mẫu xuất thân từ gia đình thêu thùa ở Giang Nam, là một tay Cố Tú danh chấn kinh thành.
Khi ta bắt đầu hiểu chuyện, bà đã bệnh nặng, chỉ kịp thêu cho ta mấy chiếc khăn, may vài bộ tiểu y.
Bà từng nói:
“Nhiêu nhi, ngoại tổ mẫu chẳng có gì để lại cho con. Mấy món thêu này con giữ cho kỹ, sau này nếu gặp lúc khó khăn, đem bán… cũng có thể giúp được đôi chút.”
Về sau ngoại tổ mẫu qua đời, mẫu thân thu đi phần lớn di vật của bà, nói là giữ hộ cho ta.
Chỉ có mấy chiếc khăn này, vì ta luôn mang theo bên mình, nên mới giữ lại được.
Kiếp trước, khi ta bị hành hạ trong phủ Quận vương, từng nghĩ đến việc bán những chiếc khăn này lấy tiền mời đại phu.
Nhưng Quận vương hung tàn, ngay cả chút kỷ niệm cuối cùng ấy cũng đoạt mất, ném thẳng vào chậu lửa.
Giờ đây, Tôn ma ma lại đột ngột nhắc tới…
Ta đè xuống nghi hoặc trong lòng, nhẹ giọng đáp:
“Ma ma tinh mắt, đúng là những thêu phẩm từ phái Cố Tú do ngoại tổ mẫu truyền lại.”
Tôn ma ma gật đầu, không nói thêm, nhắm mắt dưỡng thần.
Còn ta thì âm thầm ghi nhớ.
Cố Tú…
Hoàng hậu nương nương dường như rất yêu thích Cố Tú.
Kiếp trước, sau khi Ngọc Thù được chọn, nàng ta từng cố ý tìm kiếm truyền nhân Cố Tú, thêu cho Hoàng hậu một bức bình phong “Bách Điểu Triều Phượng”, được khen ngợi hết lời.
Xe ngựa dừng trước cổng cung.
Chúng ta đổi sang kiệu nhỏ, tiến về Trữ Tú cung.
Dọc đường, Ngọc Thù ngồi ngay ngắn, tư thái đoan nhã.
Còn ta lặng lẽ ngồi đó, trong đầu tính toán không ngừng.
Tuyển tú không phải một lần là được định đoạt.
Sơ tuyển xem gia thế dung mạo, phục tuyển khảo tài nghệ đức hạnh, chung tuyển do Hoàng hậu cùng Thái t.ử đích thân quyết định.
Kiếp trước, ta vì thất lễ trước điện, ngay vòng đầu đã bị loại.
Ngọc Thù thì từng bước vượt qua mọi vòng tuyển chọn, cuối cùng được ban hôn cho Thái tử.
Kiếp này, ta sẽ từng bước một, biến con đường nàng từng đi — thành bậc thang danh vọng của chính ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-dang-tuc-tru/chuong-2.html.]
…
Sơ tuyển tổ chức tại chính điện Trữ Tú cung.
Hơn ba mươi vị quý nữ xếp thành ba hàng, chờ Hoàng hậu cùng vài vị phi tần có địa vị cao chọn lựa.
Lâm Ngọc Thù đứng phía trước ta, dáng đứng thẳng tắp, như một đóa hoa sen thanh khiết.
Đến lượt nàng, nàng hành lễ đoan trang, giọng nói thanh thoát:
“Thần nữ Lâm Ngọc Thù, bái kiến Hoàng hậu nương nương, chư vị nương nương.”
Hoàng hậu khẽ gật đầu:
“Ngẩng đầu lên nào.”
Ngọc Thù chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt cung kính nhưng không lấy lòng.
“Ừm, dung mạo đoan chính, khí chất lễ độ.” Hoàng hậu mỉm cười quay sang Hiền phi bên cạnh.
“Là con gái của Lâm Thượng thư phải không?”
“Đúng vậy ạ.” Hiền phi mỉm cười đáp.
“Nghe nói nữ t.ử này cầm kỳ thi họa đều tinh thông, là bậc tài nữ.”
“Không sai.” Hoàng hậu gật đầu.
“Giữ lại thẻ bài.”
Ngọc Thù tạ ơn lui xuống, lúc đi ngang qua ta, khóe môi khẽ cong lên một đường gần như không thấy.
Tới lượt ta.
Ta bước lên ổn định, hành lễ đúng quy củ:
“Thần nữ Lâm Ngọc Nhiêu, bái kiến Hoàng hậu nương nương, chư vị nương nương.”
“Ngẩng đầu lên.”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt điềm tĩnh.
Hoàng hậu ngắm ta giây lát, lông mày khẽ giãn:
“Trang dung tuy có phần quá mộc mạc, nhưng thiên tư xuất chúng, như minh châu ngọc đẹp — khiến bản cung nhớ tới một cố nhân thuở trẻ.”
Hoàng hậu lại hỏi:
“Ngươi cũng là nữ nhi nhà họ Lâm, đứng thứ mấy trong nhà?”
“Thần nữ xếp thứ hai, trưởng tỷ là Lâm Ngọc Thù.”
Hoàng hậu cười hỏi:
“Hai tỷ muội các ngươi, một thì đầu đầy châu báu, một lại quá mộc mạc, chẳng lẽ phụ mẫu thiên vị, chỉ lo tô điểm cho một đứa con thôi sao?”
Ta cung kính đáp:
“Mười ngón tay cũng có ngắn có dài, phụ mẫu thương con cũng khó đều như nhau. Tỷ tỷ huệ chất lan tâm, chớ nói phụ mẫu thiên vị, đến thần nữ là muội muội cũng cam lòng nhường hết mọi điều tốt đẹp cho tỷ ấy.”
Lời là khen.
Ý là chê.
Ta đang ngấm ngầm nói Ngọc Thù kiêu căng, không biết nhường nhịn.
“Giữ lại thẻ bài đi.”
Lòng ta khẽ thả lỏng.
Sơ tuyển đã qua.
Người vượt qua sơ tuyển sẽ tạm trú một tháng trong Trữ Tú cung, học cung quy, chờ đến vòng phúc tuyển.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Ta và Lâm Ngọc Thù ở khác phòng, nhưng cùng trong một viện.
Ổn định xong chỗ ở, Ngọc Thù chủ động tới tìm ta.
“Hôm nay trước mặt Hoàng hậu, vì sao muội lại nói những lời đó?”
Nàng ta nói dịu dàng, nhưng trong mắt có ý trách cứ.
“Chúng ta cùng được tuyển vào cung, vốn nên nâng đỡ lẫn nhau. Muội nói như vậy, chẳng phải khiến người ta hiểu lầm tỷ quá ngang ngược trong nhà hay sao?”
--------------------------------------------------