Không một lời hỏi han. Không một câu quan tâm. Chỉ có uy hiếp.
Cắt tiền ta sao?
Ta cầm thư, khẽ bật cười.
Kiếp trước, lúc ta hấp hối ở phủ Quận vương, cũng từng viết thư về nhà cầu cứu — dù chỉ là xin chút d.ư.ợ.c liệu hay ít bạc lẻ.
Kết quả chẳng khác gì ném đá xuống biển.
Sau đó, Thúy Liễu mới kể, lúc ấy mẫu thân nhìn thư chỉ cười lạnh: “Con gái gả đi như nước đổ ra ngoài. Phủ Quận vương chẳng lẽ thiếu ăn thiếu mặc? Chắc chắn là nó không biết cư xử, làm phật lòng Quận vương. Bạc có đưa cũng uổng, chẳng bằng giữ lại cho Ngọc Thù dùng trong cung.”
Ta đưa lá thư đến gần ngọn nến. Lửa bén lên, nhanh chóng nuốt trọn mặt giấy. Giấy hóa thành tro, rơi xuống chậu đồng lạnh lẽo.
Phụ thân, mẫu thân. Ơn dưỡng d.ụ.c của hai người, kiếp trước ta đã trả bằng mạng sống.
Kiếp này, giữa ta và các người — chỉ còn lại hận thù.
Các người không cho — thì ta tự lấy.
…
Tại Thận Hình Ti.
Tầng sâu của ngục thất quanh năm không thấy ánh sáng mặt trời, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét treo trên tường, phản chiếu những vệt nước lạnh lẽo trườn dài trên lớp đá ẩm ướt.
Lâm Ngọc Thù bị giam riêng trong một phòng ngục chật hẹp.
Mới chỉ hai ba ngày, nàng ta đã tiều tụy đến mức biến dạng. Mái tóc đen từng được chăm sóc kỹ lưỡng giờ rối bời như tổ quạ, bộ váy gấm trắng ngà dính đầy bùn đất, nhơ nhuốc. Các đầu ngón tay tím bầm, rõ ràng là dấu tích để lại sau khi bị tra khảo.
Nàng co ro trên đống rơm khô nơi góc tường, ánh mắt trống rỗng.
Ta khoác áo choàng sẫm màu, vành mũ kéo thấp che nửa khuôn mặt, lặng lẽ bước vào.
Nghe thấy tiếng động, Lâm Ngọc Thù lập tức ngẩng đầu lên.
“Là ngươi… Lâm Ngọc Nhiêu! Ngươi đến để xem ta t.h.ả.m hại ra sao đấy à?” Nàng vùng lên, định lao về phía ta, nhưng lại bị xích chân vướng lại, chật vật ngã nhào trở lại đống rơm.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
“Ở đây không có người ngoài, tỷ không cần kích động như vậy.” Ta cất giọng nhàn nhạt, nhưng trong ngục tối lại vang lên rõ ràng.
“Ta đến là để chỉ cho tỷ một con đường sống.”
“Con đường sống?” Lâm Ngọc Thù cười khẩy, giọng khàn đặc. “Ngươi sẽ cho ta đường sống? Ngươi hận ta còn chưa đủ hay sao!”
“Nếu ta muốn tỷ c.h.ế.t, cần gì đến đây?” Ta từ tốn bước thêm hai bước, đứng trước chấn song, nhìn nàng.
“Để tỷ mục xương, c.h.ế.t mục nát trong nơi này chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Nàng trừng mắt nhìn ta, hơi thở dồn dập.
Ta lấy từ trong tay áo ra một phong thư, mở ra, giơ lên trước mặt nàng qua song sắt.
“Xem thử cái này đi.”
Lâm Ngọc Thù cảnh giác nhận lấy, dựa vào ánh sáng mờ nhạt đọc lướt qua. Mới được vài dòng, sắc mặt nàng đã đại biến.
Là nét chữ của phụ thân — nàng nhận ra.
Trong thư viết rằng, sở dĩ trước đây cưng chiều nàng là vì nàng có chút tài mọn, có thể gả lên cao, mang vinh quang về cho nhà họ Lâm. Nhưng giờ nàng không những không được sủng ái, lại còn dính líu đến bê bối hậu cung, có khả năng làm lộ ra mối liên hệ với Nhị hoàng tử. Nhà họ Lâm đã quyết định bỏ tốt giữ xấu, tuyệt đối không thể để nàng sống sót rời khỏi Thận Hình Ti, càng không thể để nàng mở miệng nói ra những điều bất lợi cho gia tộc.
Trong thư thậm chí còn dặn ta, nếu có cơ hội, hãy âm thầm giúp nàng “bệnh c.h.ế.t trong ngục”, xem như giải quyết sạch sẽ.
Dĩ nhiên — là ta ngụy tạo.
“Không… không thể nào!” Lâm Ngọc Thù tay run dữ dội, giấy trong tay xào xạc.
“Phụ thân… mẫu thân sẽ không đối xử với ta như vậy! Ta là bảo bối trong lòng họ mà…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-dang-tuc-tru/chuong-9.html.]
“Là gì của họ?” Ta hỏi khẽ.
“Là dưỡng nữ được họ nuôi suốt mười mấy năm? Hay là quân cờ dùng để đổi lấy quyền thế, ngã giá bán ra bên ngoài?”
“Câm miệng!” Nàng thét lên, nhưng nước mắt đã không ngăn được nữa.
“Ngươi lừa ta! Lá thư này là giả!”
Ta điềm nhiên nhìn nàng sụp đổ.
“Bát canh an thần mà Hiền phi nương nương sai người đưa tới hôm trước… cũng là giả sao?”
Lâm Ngọc Thù toàn thân run lên, đôi mắt mở lớn đầy hoảng loạn: “Ngươi… sao ngươi biết được?!”
Sao ta biết?
Đông cung tuy rộng, nhưng nếu ta muốn biết một chút động tĩnh — chẳng có gì là khó.
Chén canh an thần chứa kịch độc kia, đã sớm bị người của Thái t.ử phi âm thầm tráo đi, đổi thành một bát t.h.u.ố.c bổ bình thường, vô hại.
Hiền phi và Nhị hoàng t.ử đã hoàn toàn vứt bỏ quân cờ phế là Lâm Ngọc Thù — thậm chí muốn diệt khẩu.
“Nếu không phải Thái t.ử phi nương nương âm thầm sắp xếp, thì giờ phút này tỷ tỷ đã là một cỗ t.h.i t.h.ể lạnh băng rồi.”
Ta thở dài, giọng không chút mảy may thương hại.
“Tỷ vẫn chưa hiểu sao? Phụ thân mẫu thân có thể vì gia tộc mà hy sinh ta, đương nhiên cũng sẽ chẳng nương tay với tỷ. Hiền phi và Nhị hoàng t.ử vì tự bảo vệ mình, càng không thể để tỷ sống sót mà rời khỏi đây. Thế gian này… hiện giờ còn ai thật lòng muốn tỷ sống sót nữa?”
Lâm Ngọc Thù như thể bị rút hết khí lực, cả người mềm nhũn ngồi phệt xuống đất. Lá thư rơi khỏi tay, lặng lẽ trượt xuống nền đá lạnh.
Nàng ôm đầu gối, vùi mặt vào khuỷu tay, toàn thân run lên bần bật, từng tiếng nức nghẹn phát ra đầy tuyệt vọng.
Một lúc lâu sau, nàng mới ngẩng đầu lên, nước mắt chảy loang lổ trên gương mặt tái nhợt. Trong ánh mắt lại mang theo sự điên cuồng liều c.h.ế.t.
“Ngươi… ngươi muốn biết gì? Muốn ta làm gì?” Giọng nàng khản đặc.
“Chỉ cần có thể sống… cái gì ta cũng nói cho ngươi!”
“Quả nhiên tỷ vẫn là người thông minh.”
Ta ngồi xổm xuống, mắt nhìn thẳng vào nàng.
“Nói cho ta biết — ngươi và Nhị hoàng t.ử cùng Hiền phi rốt cuộc đã mưu tính những gì? Đông cung này, các người còn cài ai vào? Trong triều, có bao nhiêu người là phe của các ngươi?”
Ánh mắt Lâm Ngọc Thù thoáng hiện lên giằng co dữ dội.
“Nói rồi, ngươi sẽ để ta sống thật chứ?” Nàng nhìn ta chằm chằm, từng chữ rít qua kẽ răng.
“Ta không thể hứa.” Ta đáp thẳng.
“Nhưng ta có thể giao ngươi cho Thái t.ử phi và Thái tử. Nếu ngươi đủ giá trị, bọn họ có thể chọn nhốt ngươi đến già — thay vì để ngươi bị đầu độc c.h.ế.t âm thầm, hoặc bị hành hạ đến c.h.ế.t trong Thận Hình Ti. So ra, đây vẫn là con đường tốt hơn.”
Mồi nhử này — với kẻ sắp c.h.ế.t — đã là quá đủ.
Lâm Ngọc Thù nhắm mắt lại. Khi mở ra, trong đôi đồng t.ử đã chẳng còn gì ngoài một mảnh tro tàn tuyệt vọng.
“Được. Ta nói.”
“Người của chúng ta trong Đông cung không nhiều. Ngoài tiểu thái giám và cung nữ ở Cục Giặt trước đó, còn có một người làm ở phòng trà, là tay chân Hiền phi cài từ sớm…”
“Danh sách và cách liên lạc, ta đều ghi trong một quyển sổ nhỏ.”
“Còn người trong triều…”
Nàng đọc ra vài cái tên — chức vị không quá cao, nhưng đều ở vị trí then chốt. Trong đó, cái tên nổi bật nhất chính là: Hoài Nam Quận Vương.
Bàn tay trong tay áo của ta hơi siết chặt lại.
--------------------------------------------------