Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Gia Kiềm Chế Một Chút

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuộc sống đau khổ của Tề gia gia và Tề cha

Thân là gia tộc kỳ lạ nhất giới Tu Chân, đám thiên tài nhà họ Tề chẳng bao giờ đi con đường bình thường, nhưng Tề Thần Hiên lại là một bé ngoan, ngoại trừ tính cách có phần kiêu ngạo một tí, độc miệng một xíu, khiến người ta không ưa cho lắm ra, thì từ nhỏ đến lớn chẳng gây họa gì cả, xuôi gió xuôi nước tu luyện đến kỳ Phân Thần, hắn mới hai mơi bảy tuổi, từ đây về sau, phải lên thượng giới tu hành.

Mấy ông cụ trong tộc rất yên tâm về hắn, nhưng vẫn cho gọi người đến, tỉ mỉ căn dặn: “Lần này lên thượng giới, Hiên nhi hành sự không cần quá cố kỵ, nhưng có vài điều vẫn phải nhớ cho kỹ.”

“Phàm là con cháu nhà họ Tề, đều là hạc trong bầy gà, chỉ cần kiên định, chuyện phi thăng ắt sẽ thành công.

Nhưng thiên hạ này, còn rất nhiều kẻ tầm thường khác, Hiên nhi phải nhớ rõ, đừng tùy tiện kết khế ước đạo lữ với người khác, vô ý một chút thôi là có thể hủy hoại con đường tu hành của con.”

Khi ấy lực chú ý của Tề Thần Hiên đều đặt hết lên thanh Tầm Phong kiếm vừa mới chiếm được, nghe thế cứ ậm ờ đồng ý, không để trong lòng.

Căn cốt của hắn rất tốt, tu vi tiến bộ cực nhanh, sớm đã đặt mục tiêu phải phi thăng, tuy không hề có ý khinh thường người khác, nhưng hắn không nghĩ một người bình thường có thể hấp dẫn hắn được, nói chi là cảm xúc muốn dành cả đời cho nhau.

Mãi đến khi ngồi lên linh thuyền bay đến thượng giới, Tề Thần Hiên buông Tầm Phong kiếm, chuẩn bị tĩnh tọa minh tưởng mấy ngày giết thời gian, lúc này một trận lắc lư dữ dội cắt ngang động tác của hắn, hắn đang định đi điều tra xem sao, thì thấy một người sống sờ sờ bị văng tới từ hư không, hắn rũ mắt nhìn sang, nhìn một cái mà lún chân cả đời.

Người nọ tên là Vệ Bích, một tu sĩ tam linh căn nho nhỏ, lớn hơn hắn mấy tuổi, nhưng chỉ mới Trúc Cơ, toàn thân đầy đặc điểm của một kẻ bình thường.

Nhìn thấy hắn, y như bị sợ ngây người, tỉnh táo lại thì bắt đầu xum xoe lấy lòng.

Người giống vậy, bình thường hắn chẳng thèm liếc mắt tới, nhưng có sẽ phương thức ra sân của tu sĩ nhỏ này quá đặc biệt, hoặc có lẽ nhờ gương mặt đẹp trai thanh tú trời sinh của y, hắn không ném người ra khỏi thuyền.

Tiểu tu sĩ không dùng tên thật, mãi sau này hắn mới nhận ra, bình thường hắn gọi y sẽ không phản ứng kịp, lúc đó y cứ như một con sóc bị vạch trần âm mưu, dễ thương vô cùng, vì vậy Tề Thần Hiên cũng không thèm truy cứu.

Đại năng trên thượng giới đi nhan nhản trên đường, Kim Đan không bằng chó, đến thượng giới rồi Vệ Bích chẳng đi đâu được, cho nên hắn liền bảo y đi theo hắn, kêu làm hạ nhân, kỳ thật Tề Thần Hiên nhìn gương mặt đó, đâu có sai làm việc gì nổi, cuối cùng vẫn là hắn chăm sóc Vệ Bích nhiều hơn.

Lấy tiêu chuẩn của đàn ông, Vệ Bích quá đẹp, rất hiếm thấy, lại không ẻo lả, cứ như một vị công tử được nuông chiều từ bé, có đôi khi Tề Thần Hiên cũng thường thường nghĩ, người này phải chi được sinh ra trong thế gia, mới xứng với cái tướng này.

Cuốc sống ở Ngũ Thành Minh bình đạm mà gian khổ, vì muốn y không bị thương vì uy áp trong thành, Tề Thần Hiên bày một kết giới trong viện, không cho y đi ra ngoài, Vệ Bích cũng rất hiểu chuyện, mỗi ngày an an ổn ổn ở trong viện lo liệu việc nhà.

Tề Thần Hiên không ngờ mình có thể vấp ngã một cách dễ dàng như vậy, chỉ trải qua những ngày tháng không có gì đặc biệt như thế, rồi có một ngày, hắn chợt phát hiện, hắn đã không thể rời khỏi người này.

Dần dần bắt đầu quan tâm tới tâm tình của người đó, chú ý cách ăn mặc của mình, lo lắng mỗi ngày hắn ở trong viện có buồn chán hay không, lo trước giờ mình có nói hay làm việc gì khiến y có ác cảm hay không, toàn để ý mấy chuyện mà trước giờ bản thân hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài tới…

Vào khi hắn còn chưa ý thức được, cái người con trai trầm mặc ít nói hay tự ti này đã nắm được trái tim hắn vào trong lòng bàn tay.

Tề Thần Hiên nghĩ, thôi thì cứ vậy đi, phi thăng là vì hắn thích, thế nhưng ở cùng với người này lại khiến hắn càng vui hơn, chọn cái gì, không cần nghĩ cũng biết.

Quá trình từ thiên tài đứng đầu gia tộc biến thành một nửa phế vật diễn ra rất ngọt ngào, bọn họ còn có con, trong giới Tu Chân người có thể chất kỳ quái rất nhiều, hắn cũng chẳng bận tâm.

Tề Thần Hiên cho rằng cuộc sống cứ trôi qua như thế mãi, tiểu viện thoáng mát, nấu rượu phẩm trà, đợi đến một ngày nào đó, bọn họ sống thọ, nhắm mắt xuôi tay, có lẽ còn có kiếp sau nữa, mà hắn nào có ngờ, biệt ly xảy ra nhanh như vậy.

Từ giây phút kết khế ước đạo lữ, Tề Thần Hiên đã chuẩn bị xong tinh thần sẽ cùng người đó sống chết có nhau, hắn nghĩ Vệ Bích cũng hiểu, nhưng có lẽ cái chết đến gần khiến người ta đổi ý, y mất tích rồi.

Qua mấy năm sau, Tề Thần Hiên lại nhớ tới khoảnh khắc ấy, quả thực hận không thể quay lại quá khứ nuốt tên ngu ngốc kia vào trong bụng, không cho y chạy trốn.

Vệ Bích chạy một cái là suốt sáu trăm năm có lẻ, nếu không phải có liên hệ của khế ước đạo lữ, hắn không chết mà còn tu thành tán tiên, thì hắn sợ y đã sớm chết ở một góc nào đó rồi.

Có đôi khi đêm đen tĩnh mịch, lồ ng ngực cứ truyền đến những cơn đau bi thương, hắn rất muốn kiên quyết mặc kệ mọi chuyện, nhưng lâu lâu cứ dằn lòng không nổi lại thơ thẩn nghĩ về những ngày vui vẻ thoải mái, đối phương thì chẳng có chút tin tức gì.

Tề Thần Hiên mơ hồ đoán được một chút, một tu sĩ tam linh căn có thể sống đến hơn sáu trăm tuổi, còn không kéo chân hắn, nhất định đã đi con đường tà đạo, nhưng hắn cũng chẳng nói gì, nếu đây là mong muốn của Vệ Bích, vậy thì hắn nhận, dù sao mạng của hắn đã không còn là mạng của riêng một người nữa, cùng lắm thì chết chung với y, có gì đáng sợ đâu?

Được rồi, sáu trăm năm không gặp được vợ, đáng sợ lắm đó.

Sau nhiều năm phi thăng, Thần Hiên kiếm tiên đưa tay gõ gõ danh sách tiên nhân mới đặt trên bàn dài, sờ cằm suy nghĩ, làm thế nào đòi nợ đây.

_________

Tục ngữ nói Cha anh hùng, Con hảo hán, Cha bất lực, Con khốn nạn, lúc còn chưa biết lịch sử huy hoàng của cha mình, Tề Viễn Hàng vẫn luôn cho rằng mình là một thiên tài, bất kể xét trên phương diện nào.

Sau khi nhìn thấy dung nhan của phu nhân nhà mình từ trong kính Tam sinh tam thế, Tề Viễn Hàng cảm thấy mình trúng độc mất rồi, mỗi ngày ăn không ngon ngủ không yên, ngay cả tu luyện cũng không còn hăng hái, chỉ thắc mắc xem lúc nào thì phu nhân nhà mình xuất hiện.

Đến khi mấy ông lão trong tộc nhìn không nổi nữa, mới tốn không ít công sức thỉnh một đại năng có tài coi bói về xem đường nhân duyên cho hắn, kết quả bói ra rất tốt, duyên phận tốt đẹp gắn liền kiếp trước, kiếp này sẽ tiếp nối tiền duyên, nhưng có một vấn đề, phu nhân của hắn ứng với cái thai sinh ra từ bụng phu nhân nhà họ Trầm, nhưng phu nhân nhà họ Trầm… vừa mới sinh một bé trai, lấy tốc độ sinh con của thế gia mà tính, phỏng chừng đợi người sinh ra, cũng mấy mấy trăm năm.

Điều đáng hận nhất là, tu vi gia chủ Trầm gia bình thường, thiên phú ở phương diện kia lại như được trời phú.

Cả đời ph óng đãng phụ tình, chân chính là một kẻ có hậu cung ba nghìn, còn thỉnh thoảng đi ăn ngoài, không có quan hệ tốt với chính thất.

Tề Viễn Hàng cảm giác mình có thể trúng giải nam tu khổ vì tình nhất giới Tu Chân, nhưng vì phu nhân nhà mình, mọi thứ đều đáng giá, hắn nắm chặt quyền, ý chí kiên định dâng cao, tiếp đó, hắn quyết định… đi canh chừng phủ đệ phu nhân nhà mình, thấy gia chủ nhà họ Trầm đi ra tầm hoa vấn liễu thì đánh một trận, thấy gia chủ nhà họ Trầm đi ra tầm hoa vấn liễu thì đánh một trận, thấy gia chủ nhà họ Trầm đi ra tầm hoa vấn liễu lại đánh một trận nữa.

Cứ thế, quyết tâm của hắn cũng làm cảm động trời xanh, hai trăm năm sau, nhà họ Trầm sinh ra một bé gái..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...