Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Gia Kiềm Chế Một Chút

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sư thúc, sư điệt trong sáng.

Tề Thiên Dương cứ thế an ổn nán lại Ngũ Thành Minh, cậu mặc dù là người thích động không thích tĩnh, nhưng đã quyết tâm, vì không rơi lại sau nam chính quá xa, mỗi ngày cùng thầy trò hai người luyện tập không ngừng.

Đại khái qua hơn một tháng, Tề Thần Hiên lại nghĩ sự tình muốn giấu cũng giấu không được, dù sao việc một trăm đạo thiên lôi ngày ấy… Thực sự kỳ lạ, rất nhanh đã truyền đến hạ giới, cùng lúc đó thu được truyền thanh của Yến Thanh, biết ái tử cùng hai vị đệ tử trong tộc bị Ngũ Thành Minh mang đi, Tề Viễn Hàng đầu đau sắp nổ tung, chuyện này là gì đây!

Cũng may không đến mấy ngày đệ tử trong tộc được đưa trở về, thời điểm nói về Tề Thần Hiên tràn đầy hâm mộ, xem ra đối phương trải qua cũng không tệ lắm, chỉ là hai người đều nghe người hầu giải thích lại, cũng không đề cập tới Tề Thiên Dương, Tề Viễn Hàng thở phào nhẹ nhõm, lại còn đứa con yêu nhà mình nhà hồi hộp lo lắng. Hết cách rồi, tiểu nhi tử này từ sinh ra tới nay chưa đi ra khỏi Thiên Vẫn thành nửa bước, đạo lí đối nhân xử thế một mực không thông, đi đến địa phương như Ngũ Thành Minh, biết tìm trưởng bối gia tộc che chở cũng được, nếu không biết, phát bệnh rồi… người trong Ngũ Thành Minh có thể hạn chế nó quá nhiều.

Thượng giới và trung giới không có cách nào truyền tin trực tiếp, Tề Viễn Hàng quyết định thật nhanh, lập tức lên đường đi tới thượng giới.

Gió bắc lạnh lẽo, ập vào mặt người rét buốt tận xương, Tề Thiên Dương khẽ nhíu mày, mạnh mẽ bổ liên tục mấy kiếm vào luồng gió, thiển tử lưu quang mơ hồ hóa thành một con mãnh hổ nửa trong suốt, gầm một tiếng, mở miệng lớn, đem gió ậm vào mặt một ngụm nuốt vào.

Sức gió bỗng nhiên tăng gấp mấy lần, Tề Thiên Dương không ứng phó kịp, mất cơ hội vung kiếm, vội vã giơ kiếm chặn lại, thiển tử kiếm khí bất ổn, chỉ miễn cưỡng chống lại gió thổi.

Ống tay áo Tề Thần Hiên vung lên, gió chậm rãi tản đi, Tề Thiên Dương thở phào nhẹ nhõm, thu kiếm vào vỏ.

“Gia gia…” Tề Thiên Dương thở hồng hộc chạy lên trước, lại bị sắc mặt khó coi của Tề Thần Hiên dọa sợ.

Tề Thần Hiên lạnh lùng nói: “Vì sao thứ con học là Tử Tiêu Kiếm điển?”

Tề Thiên Dương ngẩn người, Tử Tiêu Kiếm điển làm sao chứ, rõ ràng là công pháp đỉnh cấp thượng giới cũng khó được… Mẹ kiếp! Nghĩ ra rồi, đây là tuyệt học Ngự Kiếm Môn a!

Quả nhiên, Tề Thần Hiên nghiến răng nghiến lợi.

Thật sự quá đủ rồi! Ngự Kiếm Môn tính là thứ gì a a a a a! Lừa một đại tôn tử của ông còn chưa đủ, còn muốn lừa tiểu tôn tử thật dễ thương nhà ông!

Có thể nhịn nhưng không thể nhẫn! Dù sao lão tử nhịn không nổi nữa! Ngày hôm nay không đánh cả nhà trên dưới Ngự Kiếm Môn mi theo họ Tề của ta, lão tử không gọi Tề Thần Hiên!

Tề Thần Hiên sắc mặt âm trầm đi ra ngoài, đi tới một nửa vòng trở lại, nhượng Sở Hàn Phi coi chừng cho tốt cháu ngoan nhà mình, giơ tay triệu một đám thừa vân, sầm mặt lại lao về hướng Ngự Kiếm Môn mà đi.

Đến tình trạng tán tiên, cưỡi mây đạp gió đã không còn là truyền thuyết, Tề Thần Hiên dùng rất thuận lợi.

Luyện tập hôm nay đã làm xong, Tề Thiên Dương do dự một chút, lần đầu tiên chủ động tiếp cận Sở Hàn Phi, “Sư thúc.”

Một bối cảnh trời chiều núi xa xa, thiếu niên vận cẩm y mang bội kiếm nhanh chân đi đến, kết cấu đơn giản như vậy, lại đẹp đến kinh tâm động phách. Trong mắt Sở Hàn Phi có một ngọn lửa khác thường rục rịch, nghe thấy xưng hô của thiếu niên với hắn, tâm lại nguội đi.

Sư thúc.

Cách một tầng bối phận, chuyện gì cũng trở nên không danh chính ngôn thuận, Thần Hiên kiếm tiên, quả nhiên giỏi tính toán.

Mà vậy thì có sao? Hắn muốn, cuối cùng phải lấy được.

Trong lòng đổi qua vô số ý nghĩ, Sở Hàn Phi vẫn một bộ dáng dáp băng lãnh cấm dục kia, tục xưng mặt than. Cũng chính vì như vậy, về phương diện tình cảm coi như nhạy cảm (?) Tề nhị thiếu không hề nhận ra một chút tâm tư nào của hắn.

Trên thực tế vậy cũng xem như là khác biệt vùng miền, hạ giới linh khí mỏng manh, người phàm đông đảo, các tu sĩ khó tránh khỏi nhiễm không ít tật phàm tục, hạ giới thiên về trọng lễ nghi, tôn bối phận, cách một lứa chính là cách cả ngọn núi. Mà trung, thượng giới đại năng nhiều, ly kinh bạn đạo* cũng không ít, ngay cả giết chết sư tôn mình chiếm nhi tử người ta, rộng rãi chiếu cáo thiên hạ tuyên bố muốn thú em gái ruột của mình, đại năng mấy ngàn tuổi cường thú đồ tôn, những việc này đều có, lâu dần, mọi người cũng nhìn quen quá rồi, sư thúc sư điệt cái gì, quả thực không cần quá trong sạch. (Ly kinh bạn đạo 离经叛道 chỉ việc rời xa lý luận tư tưởng trên kinh thư, phản loạn đạo nghĩa.)

Tề Thiên Dương mím mím môi, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì, trong lòng cậu ngầm bực, tính cách Sở Hàn Phi thật sự làm người ta không thích mà, cũng không biết đáp lại cậu một tiếng, cho cậu thuận lợi nói tiếp, trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt cũng viết như thế: “Thương thế của ngươi làm sao lại thành như vậy?”

Mẹ kiếp! Lão tử muốn hỏi rõ ràng không phải cái này!

Sở Hàn Phi ngừng một chút, lời ít mà ý nhiều nói: “Ma tu.”

“Ừm, thương thế không sao chứ?” Tề Thiên Dương hỏi.

Sở Hàn Phi gật đầu, “Đã khỏi toàn bộ.”

Sân khấu vắng lặng.

Tròn một phút sân khấu vắng lặng.

Mẹ nó! Cái tảng băng hình người!

Tề Thiên Dương cảm thấy mình đời này chưa từng lúng túng như thế! Tính tình cậu vốn không phải loại có thể nhẫn nại, cố ý cùng Sở Hàn Phi nói chuyện cũng vì sau này cúi đầu không gặp ngẩng đầu thấy, quan hệ hòa hợp dù sao cũng tốt hơn như nước với lửa, nhưng cũng không thể nói cậu đã chịu thua, cảm thấy ở đây bị Sở Hàn Phi chọc tức, cậu một khắc cũng không muốn chần chờ nữa, hung hăng lườm hắn một cái, nhanh chân bỏ đi.

Vừa vặn lúc này Tề cha đến thượng giới, truyền tin cho cậu, Tề Thiên Dương đi nhanh hơn.

Y sinh khí.

Sở Hàn Phi cúi đầu, vân vê sáo ngọc Tề Thiên Dương trước khi đi trả lại cho hắn, hai mắt sáng như sao.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Gia Kiềm Chế Một Chút
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...