Chu Bảo Châu sợ đến mềm cả chân, hầu như là bị tôi kéo đi.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi chạy ra đến đường cái. Chỉ cần có chiếc xe nào đi ngang qua, chúng tôi sẽ được cứu.
Thế nhưng, ngày càng có nhiều cô gái bị bắt. Số người đuổi theo hai chúng tôi từ một người biến thành năm người.
Vào thời khắc then chốt, tôi giẫm phải một hòn đá và bị trật chân, ngã lăn ra. Chu Bảo Châu theo bản năng muốn quay lại đỡ tôi.
Tôi hét lên với cô bé: "Chạy! Không được quay đầu!"
Khi Chu Bảo Châu vừa khóc vừa chạy về phía trước, tôi thò tay trái ra sau lưng, lấy ra ba con phi đao giấu trong áo lót.
Số người đuổi kịp đã tăng lên mười người. Phi đao chỉ có ba con. Tôi nghiến răng, quay lưng về phía Chu Bảo Châu, lao vào đám người đang đuổi tới.
Phi đao đ.â.m trúng ba người, d.a.o găm hạ gục được hai tên nhưng cuối cùng tôi vẫn bị khống chế. Tên cầm đầu nhổ bọt m.á.u trong miệng ra, tát mạnh vào mặt tôi một cái.
"Con khốn này, biết chút võ công thì sao chứ, vẫn bị tao bắt lại thôi. Dám thả mấy con cá nhỏ của tao chạy mất, về làng rồi mày biết tay!"
Cú tát đó khiến mắt tôi tối sầm lại. Cuộc chiến vừa rồi đã tiêu hao hết sức lực của tôi, chỉ đành mặc cho bọn chúng khống chế.
Thế nhưng, ngay khi bọn chúng đang kéo tôi đi,tiếng phanh xe gấp vang lên.
Sau một tiếng súng, trong cơn mơ màng dường như tôi nghe thấy giọng nói của thiếu gia: "Các người thử đi thêm bước nữa xem nào?"
Khi Chu Bảo Châu mang quà đến thăm tôi, tôi vẫn đang gặm táo trong phòng bệnh.
Là Thiếu gia đích thân gọt, ngọt lịm.
"Chu Thụy đã bị đưa vào trại giáo dưỡng, bố mẹ nói từ nay về sau sẽ cắt đứt quan hệ, không thèm quản cô ta nữa," Chu Bảo Châu nói với tôi.
Sau khi được Thiếu gia cứu về, tôi mới biết hóa ra Chu Bảo Châu chính là cô con gái ruột thất lạc của nhà họ Chu. Cô bé cũng giống như tôi, bị Chu Thụy câu kết với bọn buôn người để bán đi.
Cha mẹ nhà họ Chu sau khi biết chuyện, đã lập tức đại nghĩa diệt thân mà báo cảnh sát, tự tay đưa Chu Thụy vào trại giáo dưỡng.
Bởi vì sự dũng cảm và mưu trí của tôi, nhóm các cô gái được cứu còn đặc biệt làm tặng tôi một lá cờ thêu, tôi đem ra khoe với Tạ Lão gia t.ử mỗi ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-gia-sao-lai-the-nay/chuong-8.html.]
Tôi nói cho ông biết tôi không phải người vô dụng. Tạ Lão gia t.ử chẳng nói gì cả, chỉ là mỗi lần tôi trưng ra, ông lại chuyển một triệu vào thẻ của tôi, chắc là do áy náy.
Anan
Mặc dù tôi đã tha thứ cho ông ấy nhưng thiếu gia, phu nhân và lão gia dường như vẫn chưa thể tha thứ.
Kể từ khi cứu tôi về, thiếu gia không nói thêm lời nào với Tạ lão gia tử.
Nghĩ đến năm triệu mà Tạ lão gia t.ử vừa chuyển cho tôi hôm qua, chờ đến khi Chu Bảo Châu đi khỏi, tôi mới cân nhắc mở lời với Thiếu gia: "Chuyện này Lão gia t.ử cũng là bị lừa thôi, tôi đâu có sao, hay là anh đừng giận nữa nhé?"
Thiếu gia không trả lời, ngược lại nhắc đến chuyện trước kia: "Những lời cô nói trong phòng bệnh của tôi, tôi đã nghe thấy."
Tôi sững sờ: "Lời gì cơ?"
"Cô nói tôi là người rất rất quan trọng đối với cô."
Thiếu gia ngước mắt nhìn tôi.
"Đối với tôi mà nói, cô cũng là người rất rất quan trọng. Cô suýt nữa bị bán lên núi vì ông ấy, còn bị thương nặng như vậy nên tôi không thể tha thứ cho ông."
"Còn nữa." Thiếu gia ngừng một chút, vành tai hơi đỏ lên: "Chuyện cô nói thích tôi, tôi cũng đã nghe thấy rồi, tôi sẽ xem xét."
Tôi gãi đầu: "Xem xét gì cơ?"
"Hiện tại chúng ta còn đang đi học, không thể yêu đương. Đợi tốt nghiệp đại học, tôi sẽ bảo bố mẹ tổ chức đám cưới cho chúng ta."
Tôi một mặt ngơ ngác: "Cái gì?"
Mặt Thiếu gia cũng bắt đầu đỏ lên.
"Nếu cô thực sự vội vàng, sau khi thi đỗ đại học tôi có thể bảo bố mẹ tổ chức lễ đính hôn trước."
Đầu tôi càng ngày càng ngứa, thiếu gia nói chuyện thật kỳ lạ.
Thôi vậy, thiếu gia là chủ tử, cậu ấy nói gì thì là thế đó!
- HẾT -
--------------------------------------------------