Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịnh Sủng Thê Bảo

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến Kiều phủ, sau khi cùng ngoại tổ phụ Thái phó và ngoại tổ mẫu trò chuyện vui vẻ, Giang Diệu liền bị biểu đệ Kiều Nguyên Bảo mập mập mạp mạp kéo đi chơi.

Kiều phủ tổng cộng có hai phòng, Kiều Nguyên Bảo là con vợ cả của Tam công tử Kiều phủ, năm nay mới có ba tuổi, nhìn bụ bẫm béo trắng. Nguyên Bảo là nhũ danh của hắn.

Kiều Nguyên Bảo môi hồng răng trăng, tròn vo như quả bóng nhỏ.

Bây giờ Giang Diệu được nuôi mập lên chút, nhưng khi đem Kiều Nguyên Bảo ra so sánh thì đúng là không thể nào nói nàng mập được.

Kiều Nguyên Bảo mắt ướt to tròn long lanh nhìn Giang Diệu, âm thanh giòn giòn gọi một tiếng:

“Tiểu biểu tỷ.”

Sau đó ôm chặt lấy cánh tay Giang Diệu, hưng phấn kéo nàng vào trong phòng chơi đùa.

Có lẽ là lại có cái gì hay ho nên muốn khoe với Giang Diệu.

Giang Diệu theo biểu đệ đi vào, tiểu biểu đệ này liền cởi giầy, động tác lưu loát trèo lên giường la hán, quay về phía Giang Diệu nói: “Tiểu biểu tỷ nhìn Bảo Bảo lộn nhào.”

A, nguyên lai là lộn nhào.

Giang Diệu ngồi ở bên cạnh giường la hán, nhìn tiểu biểu đệ thịt mập mập ở trên giường lộn nhào. Hắn mặc một thân xiêm y màu xanh lục, ống tay áo kéo cao lộ ra cánh tay mập mạp giống như củ sen.

Kiều Nguyên Bảo vóc người mập mạp, cánh tay cùng bắp đùi đều ngắn một đoạn, nhìn toàn thịt là thịt.

Kiều Nguyên Bảo chống đỡ hai tay hai bên, đầu nhỏ hướng xuống dưới, mông nhỏ trổng lên, mặt béo vì cúi xuống mà đỏ bừng lên, chống đỡ một lúc, mới thấy thân thể mập mạp của Biểu đệ hướng về phía trước đổ xuống, thuận lợi lăn tròn như cái bánh xe đang di chuyển, lúc đứng lên con mắt long lanh vui vẻ hỏi:

“Tiểu biểu tỷ, Bảo Bảo có lợi hại hay không?!!”

Chuyện như vậy dường như không phải một hai lần, nên bọn nha hoàn thấy Kiều Nguyên Bảo lộn nhào xong liền phối hợp vỗ tay, một bộ dáng vẻ “Nguyên Bảo công tử thật lợi hại.”

Giang Diệu tất nhiên cũng phối hợp theo khen lợi hại, còn từ trên đĩa bên cạnh lấy một miếng bánh phù dung khen thưởng đưa cho hắn.

Tay nhỏ mập mạp của Kiều Nguyên Bảo duỗi ra nhận lấy bánh phù dung, sau đó ngồi song song cùng một chỗ với Giang Diệu, hai tiểu chân ngắn lắc lư vui vẻ.

Hắn há mồm cắn một miếng, miệng nhỏ nhai nhai, quai hàm phình ra, nhìn mặt Giang Diệu, âm thanh ai oán nói: “Tiểu biểu tỷ đã lâu không đến chơi cùng Bảo Bảo.”

Giang Diệu nhìn thân hình mềm mại nhiều thịt của tiểu biểu đệ, không nhịn được vươn tay ra nhéo nhéo mặt hắn, nói: “sau này biểu tỷ sẽ thường xuyên đến chơi với Nguyên Bảo.”

Lúc trước thân thể nàng không khoẻ nên cực ít ra ngoài, bây giờ thân thể đã tốt lên dần, nàng xuất môn cũng sẽ nhiều lên.

Kiều Nguyên Bảo “A” một tiếng, sau đó giơ ngón tay lên ngoéo tay với Giang Diệu. Giang Diệu không từ chối, liền cũng giơ ngón tay lên cùng hắn móc ngoéo.

“... Ta liền đoán được Diệu Diệu sẽ ở chỗ này.”

Tiểu cô nương tươi cười vừa đi đến nói chuyện chính là đích tôn nữ của Kiều phủ - Kiều Mộ Nghi.

Kiều Mộ Nghi năm nay tám tuổi, khuôn mặt tinh xảo, mắt hạnh to tròn, trên người mặc một thân nhu quần màu hồng thêu hoa sen, trên đầu búi hai búi tóc song song, trên hai búi tóc cài trân châu lấp lánh, ở giữa mi tâm vẽ một đoá hoa mai thật tinh xảo đẹp đẽ.

Từ nhỏ Kiều Mộ Nghi đã yêu thích trang phục, nên mỗi lần đều tự mình ăn diện thật xinh đẹp, hôm nay nghe tin Giang Diệu đến, liền ở trong phòng sửa soạn nửa canh giờ, thay đổi vài lần xiêm y đến lúc thấy trang phục đã thoả mãn thì lúc này mới ra đây.

Giang Diệu ngoan ngoãn hô một tiếng: “Nghi biểu tỷ.”

Kiều Mộ Nghi mới có tám tuổi, cho dù có đẹp đến đâu, chung quy vẫn là con nít, hiện nay trên người đeo quá nhiều trang sức, ngược lại làm người ta cảm giác có chút phàm tục. Kiều Mộ Nghi ngồi xuống bên cạnh Giang Diệu, một đôi mắt to nhìn Giang Diệu từ đầu đến chân, thấy trên búi tóc Giang Diệu cài trâm hoa sơn trà, chợt nhớ tới mấy ngày trước nàng theo mẫu thân đi cửa hàng trang sức, nàng đã ồn ào đòi mua trâm hoa sơn trà này, nhưng mẫu thân bảo đắt quá nên không mua cho nàng. Kiều Mộ Nghi chỉ là tiểu hài tử, đối với biểu muội Giang Diệu này cảm tình không sâu, thêm vào mỗi lần Giang Diệu đến đây, tổ phục cùng tổ mẫu đều coi Giang Diệu như bảo bối, khiến trong lòng nàng không thoải mái.

Vì vẫn là tiểu hài tử nên tâm tình không thoải mái liền lộ hết ra trên mặt.

Kiều Mộ Nghi thu lại ý cười, dừng một chút rồi lạnh nhạt nói: “Trâm hoa này của Diệu Diệu thật đẹp.” Trong giọng nói có chút ước ao.

Giang Diệu có chút hiểu Kiều Mộ Nghi. Tính tình nàng không xấu, chính là quá để ý cùng yêu thích trang phục mà thôi.

Kiều Thị tất nhiên cũng rõ ràng tính tình cháu gái, nên lúc Giang Diệu đi Kiều phủ, Kiều Thị cũng chuẩn bị thêm một hộp quà nhỏ cho cháu gái, bên trong chính là trâm hoa cùng kiểu dáng với Giang Diệu, có điều của Giang Diệu là hoa sơn trà hồng phấn, còn chuẩn bị cho Kiều Mộ Nghi lại là hoa sơn trà đỏ, màu sắc rực rỡ.

Kiều Mộ Nghi tự nhiên cảm thấy màu đỏ đẹp hơn so với màu hồng phấn. Nên khi nhận được trâm hoa đẹp đẽ, nhất thời cười tít mắt, mang trâm hoa cài lên trên búi tóc, nghiêng đầu quay sang hỏi đệ đệ ở một bên:

“Nguyên bảo, tỷ tỷ đẹp mắt không?”

Đầu nhỏ của Kiều Nguyên Bảo lắc lắc như trống bỏi, sau đó hai cánh tay mập mạp ôm chặt lấy thân thể Giang Diệu nói: “Tiểu biểu tỷ xinh đẹp nhất.”

Hừ...Tiểu tử thúi!

Kiều Mộ Nghi vươn tay mạnh mẽ nhéo một cái vào mông nhỏ của Kiều Nguyên Bảo.

Kiều Nguyên Bảo oan ức ồn ào lên, trong miệng thì thầm “Tỷ tỷ xấu”, “Xấu xí”, sau đó ở trên giường la hán bắt đầu lăn lộn ăn vạ.

Thấy Nguyên Bảo vẫn tiếp tục, Kiều Mộ Nghi liền giữ lấy thân thể Kiều Nguyên Bảo, giơ tay đánh trên mông nhỏ của hắn mấy cái nữa.

Bị tỷ tỷ đánh xong, Kiều Nguyên Bảo liền chạy đến chỗ Giang Diệu, đầu nhỏ dụi vào lồng ngực nàng, nước mắt ào ào muốn được an ủi.

Giang Diệu cười cười liền xoa đầu nhỏ của tiểu biểu đệ.

Kiều Mộ Nghi nhận được đồ trang sức, nên tự nhiên ánh mắt nhìn Giang Diệu cũng không giống hồi này, đột nhiên nhớ tới cái gì, nàng chớp chớp mắt to nói: “Diệu Diệu hôm qua đi sinh nhật Vệ Bảo Linh à?”

Giang Diệu gật gật đầu.

Lông mày Kiều Mộ Nghi nhíu lại, xì một tiếng, nói: “Vệ Bảo Linh thích nhất là khoe khoang, chỉ sợ người khác không biết nàng ta có biểu ca là hoàng tử...” Kiều Mộ Nghi một bộ dáng ghét bỏ, rồi lại nói: “Còn có nàng ta tuy tuổi nhỏ, nhưng lòng dạ lại sâu không lường tới.”

Nhìn Giang Diệu bộ dáng sững sờ ngơ ngác, Kiều Mộ Nghi nhất thời có một loại cảm giác ưu việt, lại tiếp tục nháy nháy mắt nói: “Muội biết tại sao mỗi lần gặp tỷ thì Vệ Bảo Linh không thích cùng tỷ chơi không?”

Giang Diệu nghe thế liền phối hợp hỏi lại: “Diệu Diệu không biết, tại sao vậy?”

Giang Diệu từng nghe nói trước đây Kiều Mộ Nghi và Vệ Bảo Linh có chút quan hệ. Nhưng đến cùng là tiểu hài tử, hôm nay cáu kịn, ngày mai lại làm hoà, đánh lộn là chuyện rất bình thường.

Kiều Mộ Nghi liền giơ tay sờ sờ khuôn mặt xinh đẹp của chính mình, nói: “Đó là bởi vì dung mạo tỷ so với nàng ấy đẹp đẽ hơn. Từ xưa đến nay nàng ấy đều không thích chơi cùng những nữ tử có dung mạo xinh đẹp, nên mỗi lần đều tìm người xấu hơn mình để có thể làm nổi bật vẻ đẹp của nàng ấy lên.” Nói xong, nàng liền liếc mắt nhìn cẩn thận tiểu biểu muội trước mặt, thấy khuôn mặt nàng trắng nõn, mập mạp phấn nộn, so với dáng dấp gầy yếu trước đây thì đẹp hơn biết bao nhiêu lần, hơn nữa con mắt lại to long lanh, môi cũng chúm chím đỏ hồng, trang điểm trước sau đều tinh xảo.

Kiều Mộ Nghi có chút không muốn thừa nhận Giang Diệu so với nàng thì xinh đẹp hơn.

Bất quá sự thật bày ra trước mắt, nàng không muốn thừa nhận cũng không được, trong lòng đúng là có chút khổ não.

Nàng ho nhẹ một tiếng, nói: “Muội đấy, ngoại hình so với tỷ cũng gần như tỷ, cũng coi như là xinh đẹp. Muội nên cẩn thận một chút, lần tới chớ để Vệ Bảo Linh bắt nạt.”

Kiều Mộ Nghi giọng điệu như một người từng trải thao thao bất tuyệt với Giang Diệu.

Giang Diệu cảm thấy có chút buồn cười, biểu tỷ còn nhỏ tuổi mà đã lo lắng nhiều chuyện như vậy. Chỉ là, vị biểu tỷ này của nàng tuy rằng không tính là thân cận, nhưng hài tử Kiều gia xưa nay không nói dối, nghĩ đến lời Kiều Mộ Nghi nói thì tốt nhất nàng cứ nên cẩn thận một chút với Vệ Bảo Linh.

Hai tay Kiều Mộ Nghi chống cằm, chỉ lo tiểu biểu muội không thông minh bằng nàng sẽ dễ bị bắt nạt, nàng liền nhìn Giang Diệu nói: “Vệ Bảo Linh này thích nhất là cáo trạng, rõ ràng chính mình làm sai nhưng mỗi lần đều giả bộ đáng thương...” Kiều Mộ Nghi cùng Vệ Bảo Linh là đối thủ một mất một còn, rõ ràng đều là trẻ con, nhưng đã kết thù oán từ sớm.

Lúc trước có một lần Vệ Bảo Linh cùng Kiều Mộ Nghi theo cha mẹ đi Khang Vương phủ tham gia tiệc mừng thọ, tuổi hai cô nương xấp xỉ nhau nên rất nhanh kết thân. Lúc chỉ có hai người ở trong sân chơi đùa, Vệ Bảo Linh không cẩn thận làm đổ cây hoa sơn trà mà Khang Vương phi yêu thích, hàng ngày luôn chăm sóc tỉ mỉ. Sau đó Vệ Bảo Linh đem trách nhiệm đổ hết lên đầu Kiều Mộ Nghi, các phu nhân ở bữa tiệc ngày hôm đó thấy Vệ Bảo Linh tuổi nhỏ đơn thuần, nên liền tin tưởng nàng ta, điều này làm Kiều Mộ Nghi cho dù có trăm cái miệng cũng không cách nào khiến người ta tin tưởng hoa sơn trà này kỳ thực là do Vệ Bảo Linh làm đổ.

Nên về sau Kiều Mộ Nghi cùng Vệ Bảo Linh quan hệ liền như nước với lửa.

Nói xong, khuôn mặt nhỏ của Kiều Mộ Nghi cúi xuống, bĩu môi nói: “Thôi quên đi, ta biết muội sẽ không tin tưởng.” Ngay cả cha mẹ cũng không tin nàng thì làm sao Giang Diệu có thể tin??!

Giang Diệu thấy vẻ mặt của biểu tỷ, liền nói: “Không có nha, muội tin tưởng biểu tỷ.”

Điều này làm cho Kiều Mộ Nghi hơi kinh ngạc, nàng sững sờ nhìn Giang Diệu, vui vẻ nói: “Có thật không?”

“Đương nhiên là sự thật!”

Kiều Mộ Nghi chăm chú nhìn Giang Diệu một lúc, cảm thấy biểu muội là thật tâm, nàng nghĩ nghĩ một chút, vị biểu muội này của nàng có chút thay đổi. Lúc trước nàng có chút chán gét biểu muội, chán ghét biểu muội vừa đến là trong mắt tất cả mọi người cũng chỉ có biểu muội, chán ghét biểu muội lúc nào cũng dễ dàng có được thứ đồ trang sức mà mình yêu thích. Nhưng hiện tại biểu muội nói, biểu muội tin tưởng nàng. Tiểu hài tử tuy tuổi còn nhỏ, nhưng có một số việc nhớ rất rõ ràng, sự kiện hoa sơn trà kia làm Kiều Mộ Nghi oan ức đã lâu, mỗi lần nhớ lại đều khiến nàng khó chịu. Chuyện này sợ là cả đời nàng sẽ không quên được.

Kiều Mộ Nghi giơ tay ra nắm lấy tay của Giang Diệu, nói: “Diệu Diệu thật tốt.” Những ngày sau này, nàng sẽ là một biểu tỷ hào phóng, không tuỳ tiện chán ghét biểu muội nữa.

Thấy Kiều Mộ Nghi nắm tay Giang Diệu, Kiều Nguyên Bảo ở một bên ồn ào lên, ôm chặt lấy Giang Diệu: “Tiểu biểu tỷ là của đệ, không cho tỷ giành biểu tỷ với đệ...”

“...Đồ không có lương tâm.” Kiều Mộ Nghi lại vỗ mấy cái vào mông nhỏ của đệ đệ.

Sau đó hướng về phía Giang Diệu nghiêm túc cẩn thận nói: “Muội phải nhớ kỹ lời tỷ, lần tới đừng cùng Vệ Bảo Linh chơi đùa.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...