Về nghỉ lễ, tôi phát hiện gói thịt khô để trên bàn đã bị ai đó ăn vụng.
Nửa cân thịt khô có mười thanh, nhưng giờ đây, chỉ còn lại bảy thanh.
Nếu là đồ ăn vặt bình thường thì thôi cũng đành, nhưng thứ thịt khô này, đâu phải làm từ loại thịt bình thường!
Đây, là thịt vãng sanh đó...
1
Rõ ràng tôi đã giấu thịt khô tận trong cùng của ngăn kéo rồi mà!
Ký túc xá của tụi tôi lại chẳng có chuột, sao lại vơi đi được chứ?
Hơn nữa, sao nó có thể vơi đi được cơ chứ!
Nó là thịt vãng sinh mà! Là món ăn đặc biệt nhất ở quê tôi!
Quê tôi ở làng Dịch Nha, trong làng hầu như nhà nào cũng phơi thịt khô.
Nhưng những miếng thịt khô này không phải làm từ thịt heo, thịt bò, mà là thịt vãng sinh được làm bằng một phương pháp đặc biệt...
Quê tôi khá khép kín, ngày thường chẳng có mấy người ngoài đến.
Hơn nữa, trong làng có nhiều người già nên cũng khá mê tín. Hầu như nhà nào cũng thờ Hoàng Đại Tiên, nuôi dưỡng một loài chồn hoàng yến dị chủng to hơn cả chó.
Lũ chồn đó rất hiền lành với người trong làng chúng tôi, nhưng lại cực kỳ hung dữ với người lạ.
Vì vậy, nhiều người lạ đi lạc vào thấy những con vật to lớn này đều giật mình sợ hãi.
Lâu dần, không biết bao nhiêu lời đồn kỳ quái đã lan truyền ra ngoài.
Nào là có người từng thấy trên những miếng thịt chúng tôi phơi trước cửa nhà có những ngón tay người.
Nào là người trong làng chúng tôi đều bị nguyền rủa, mọc ra bốn tay, bốn chân.
Nào là làng chúng tôi có người chuyên bắt cóc khách lạ, g.i.ế.c họ rồi phơi khô làm thịt bán.
Nào là làng chúng tôi là một ngôi làng bị nguyền rủa, đời đời kiếp kiếp không được yên ổn, người ngoài tuyệt đối không được vào! Vào rồi, sẽ không ra được nữa...
Tóm lại, những lời đồn hoang đường chưa bao giờ ngớt.
Vì thế, cũng từng có không ít cảnh sát, nhà báo đến làng chúng tôi gây sự, nhưng trong làng nhà nào nhà nấy đều biết rõ gốc gác của nhau, làm gì có ai đi làm những chuyện đó chứ?
Tất cả đều là chuyện tào lao, đều do người ngoài bịa đặt cả!
Điều duy nhất có phần đúng, là làng chúng tôi dường như thật sự đã phải chịu một lời nguyền nào đó.
Đa số người trong làng đều sẽ có khiếm khuyết, người có tứ chi lành lặn thật sự rất hiếm, cũng không được người ngoài ưa gì, bị các làng xung quanh xa lánh.
Cũng vì vậy mà người trong làng chúng tôi lại càng đoàn kết hơn.
Bởi vì chúng tôi đều là người một nhà.
Người nhà là quan trọng nhất.
2
Lúc này, nhìn lọ thịt khô chỉ còn lại phân nửa, tôi bất giác chìm vào im lặng.
Tôi biết ký túc xá của chúng tôi không có chuột, cho nên, chỉ có thể là người ăn vụng!
Tôi phải tìm cho ra cái kẻ ăn vụng đó!
Nhưng mà, phải làm thế nào đây?
Đầu óc tôi vẫn không ngừng suy nghĩ, bất giác không nhận ra trời đã tám giờ tối.
"Tút... tút... tút."
Đó là cuộc gọi của mẹ, tối nào cũng đúng tám giờ là gọi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thit-vang-sanh/chuong-1.html.]
Mẹ quản tôi rất chặt, chỉ sợ tôi bị người ngoài lừa gạt.
Cho nên ngoài việc dặn dò chuyện kia ra, mẹ nói nhiều nhất chính là bảo tôi đừng yêu đương bên ngoài, đừng tìm việc làm bên ngoài.
Đợi học xong rồi thì mau chóng về nhà, mẹ sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho tôi.
"Con gái, bên ngoài nguy hiểm lắm!"
"Đợi con về rồi, mẹ chắc chắn sẽ sắp xếp mọi thứ thật tốt cho con!"
Bây giờ mẹ luôn nói với tôi bên ngoài rất nguy hiểm, bảo tôi phải hết sức cẩn thận, tốt nghiệp xong là phải về ngay.
Nhưng ông ngoại lại thường nói, hồi trẻ mẹ chẳng muốn ở lại trong làng, mẹ chỉ muốn đi ra ngoài.
Có lẽ là vì tuổi tác ngày một lớn, nên mẹ có một sự gắn bó đặc biệt với quê nhà.
Hoặc cũng có lẽ là vì hoàn cảnh nhà tôi đặc biệt, từ sau khi anh trai và ba mất, trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con chúng tôi.
Cho nên, chúng tôi là chỗ dựa duy nhất của nhau, mẹ không nỡ xa tôi.
Nhưng cũng giống như mẹ cần tôi, tôi cũng rất cần mẹ.
Chỉ là thỉnh thoảng, tôi lại có một cảm giác hơi kỳ lạ.
[Giá mà, có thể sống một cuộc sống bình thường thì tốt biết mấy...]
[Giá mà, có thể rời khỏi nơi đó hoàn toàn thì tốt biết mấy!]
Nhưng mà, điều đó là không thể, mẹ tuyệt đối sẽ không đi cùng tôi.
Mẹ, vĩnh viễn không thể buông bỏ ba và anh trai.
Mẹ, cũng vĩnh viễn không thể rời khỏi ngôi làng đó.
Chuyện mẹ đã muốn làm, từ trước đến nay chưa một ai có thể thay đổi được...
3
Cuối cuộc gọi, mẹ vẫn như thường lệ nhắc đến chuyện mà mẹ quan tâm nhất.
"Con gái, thịt vãng sinh của con ăn được bao nhiêu rồi?"
Đúng vậy, điều mẹ quan tâm nhất chính là tôi đã ăn được bao nhiêu thịt vãng sinh rồi.
Dù sao thì trong mắt mẹ, thịt vãng sanh chính là niềm tưởng nhớ cuối cùng của mẹ dành cho anh trai.
Thịt vãng sinh là đặc sản của quê tôi, làng Dịch Nha, và nó có liên quan đến lời nguyền đáng sợ nhất ở nơi chúng tôi...
Tương truyền tổ tiên của làng Dịch Nha chúng tôi là trù thần Dịch Nha, tài nấu nướng của ông vô cùng xuất chúng, sự theo đuổi đối với nghệ thuật ẩm thực là vô tận, thậm chí có phần cố chấp.
Ông không thỏa mãn với những loại thịt thông thường, thế là đã làm một việc cấm kỵ, thử một loại nguyên liệu mà ông chưa từng dùng qua. Đó chính là – nấu sống con trai mình.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Nghe nói đứa trẻ đó đã bị nấu thành một nồi canh tươi một cách tàn nhẫn, dâng lên cho vị vua đương thời.
Mà đứa trẻ đáng thương ấy, trước khi c.h.ế.t đã vô cùng đau đớn, vì thế đã để lại một lời nguyền độc địa nhất.
[Kẻ ăn thịt người, ắt sẽ tàn sát lẫn nhau!]
[Kẻ ăn thịt người, ắt sẽ tự ăn thịt mình!]
Từ đó về sau, người làng Dịch Nha phải chịu lời nguyền, số mệnh đã định tứ chi không toàn vẹn.
Hơn nữa thời gian càng trôi đi, lời nguyền càng trở nên đáng sợ, những bộ phận khiếm khuyết trên cơ thể của đời sau ngày một nhiều hơn!
Mãi cho đến khi có người tìm được một vị đại sư, phát hiện ra phương pháp duy nhất có thể làm suy yếu lời nguyền, đó chính là...
Thỉnh Hoàng Đại Tiên trong truyền thuyết có thể trấn trạch trừ tà về nhà, đồng thời làm ra thịt vãng sinh có thể hóa giải lời nguyền.
Ăn thịt vãng sinh, là có thể giảm bớt tai họa cho đời sau!
--------------------------------------------------