Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thịt Vãng Sanh

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cho nên ở làng chúng tôi, đa số mọi người thiếu đi vài bộ phận là chuyện rất bình thường, ngược lại, những người có đầy đủ như mẹ tôi, mới trông có vẻ kỳ lạ.

Hồi nhỏ, tôi cũng từng hỏi mẹ, tại sao mẹ lại không giống chúng tôi, thật kỳ lạ.

Nhưng mẹ lại cười, nói rằng chúng tôi chưa từng ra thế giới bên ngoài, nên mới xem chuyện bất thường là bình thường.

Nhưng khi tôi hỏi mẹ thế giới bên ngoài trông như thế nào, cả ba và mẹ đều không nói gì nữa.

Chỉ có ba ở bên cạnh dọa tôi, rằng nếu không phải tổ tiên họ đều đã ăn thịt vãng sinh, thì có lẽ bây giờ tôi đã là một con bé không có mũi rồi!

Lời này, quả thật đã dọa tôi sợ c.h.ế.t khiếp.

Dù sao thì thiếu tay thiếu chân, tôi thấy cũng bình thường.

Nhưng với một đứa bẩm sinh yêu cái đẹp như tôi, nếu thiếu mất cái mũi, không biết sẽ buồn đến mức nào nữa!

[May quá, mình có mũi!]

Khi ấy, gia đình chúng tôi thật sự rất hạnh phúc.

Ba thích chọc tôi nhất, mỗi lần chọc xong, tôi đều mắng ba.

"Ba, ba xấu quá! Mẹ, chúng ta không thèm để ý đến ba nữa!!"

Mà đáp lại tôi, luôn là cảnh ba cười ha hả ôm lấy mẹ, sau đó thân mật hôn lên má mẹ một cái.

"Vậy không được đâu! Mẹ con không thể rời xa ba được!"

Lúc đó, mẹ luôn dựa vào người ba, e thẹn mỉm cười, trông vô cùng dịu dàng.

Họ lúc nào cũng thích quấn quýt bên nhau.

Mẹ thì lành lặn nguyên vẹn, còn ba bẩm sinh đã thiếu hai ngón tay, nhưng ngày thường đến cái bát cũng không nỡ để mẹ rửa.

Nấu cơm thì càng không phải nói, luôn là ba làm.

Vì tôi và mẹ trông rất giống nhau, nên ngày thường ba cũng cưng tôi nhất.

Chỉ là ba hay nói: "Con gái, con mà giống mẹ con thì tốt rồi!"

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

"Con mà giống mẹ con, đó chính là phúc lớn đó!"

Phải rồi, tuy ai cũng nói tôi và mẹ trông giống hệt nhau, rất xinh đẹp, sau này chắc chắn cũng là một tiểu mỹ nhân.

Nhưng, tôi vẫn không giống mẹ.

Nhìn sang người anh trai dính liền với tôi từ phần eo, tôi nghĩ...

[Giá mà mình được như mẹ thì tốt rồi!]

[Nếu được như mẹ, mình đã được tự do rồi!]

Đúng vậy, tôi và anh trai là cặp song sinh dính liền.

Trước năm 12 tuổi, chúng tôi, vẫn luôn sống cộng sinh với nhau.

Mãi cho đến khi, anh trai biến mất...

Mà lúc đó anh trai ra đi quá đột ngột, hoàn toàn không kịp ăn phần thịt vãng sinh của mình, cho nên mẹ nói chuyện này chỉ có thể giao cho tôi làm.

"Con gái, anh con đang đợi con ăn xong đó!"

"Trước ngày mười bốn tháng bảy năm nay, con bắt buộc phải ăn hết tất cả thịt vãng sinh đó!"

"Như vậy, anh con mới có thể yên lòng mà ra đi được!"

Khi mẹ nhắc đến anh trai, tôi lại có chút mơ hồ.

Nhưng tôi vẫn trả lời mẹ theo phản xạ.

"Mẹ, con biết rồi. thịt vãng sinh này ngon lắm, con nhất định sẽ ăn hết sớm thôi!"

Nghe thấy lời này, giọng của mẹ cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều:

"Con gái, con đúng là con gái ngoan của mẹ."

Câu nói này, chính là lời khen ngợi cao nhất của mẹ.

Để không làm mẹ thất vọng, tôi bắt buộc phải ăn hết thịt vãng sinh! Bắt buộc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thit-vang-sanh/chuong-2.html.]

Nhưng mà, rốt cuộc là ai đã ăn vụng thịt của tôi chứ?

Rốt cuộc là ai!

4

Rốt cuộc là ai đã ăn vụng?

Trong ký túc xá ngoài tôi ra, tổng cộng chỉ có 3 người.

Thường ngày cũng không có ai khác đến phòng chúng tôi, trong phòng cũng không có chuột.

Cho nên...

Người ăn vụng chắc chắn là một trong những người ở ký túc xá!

Bạn cùng phòng của tôi có Cao Phi Phi, Châu Tiểu Thanh và Lý Mộng.

Tuần này là kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ, tôi và Cao Phi Phi đều là người ngoại tỉnh, nên đều tranh thủ kỳ nghỉ ngắn này để về quê một chuyến.

Cao Phi Phi còn về muộn hơn tôi một chút, đương nhiên không thể nào là cô ấy ăn vụng thịt khô được.

Vậy thì ngoài cô ấy ra, chỉ còn lại Châu Tiểu Thanh và Lý Mộng.

Châu Tiểu Thanh thường ngày khá hào phóng, rất chịu chi cho mỹ phẩm và quần áo.

Hơn nữa, một người yêu cái đẹp như cô ấy cũng không phải là người ham ăn, nên tôi không nghi ngờ cô ấy lắm.

Đối tượng tôi nghi ngờ chủ yếu vẫn là Lý Mộng, bình thường cô ta là người thích chiếm lợi vặt nhất.

Luôn lén lấy đồ dưỡng da của Châu Tiểu Thanh, ăn vụng đồ ăn vặt của Cao Phi Phi, lúc giặt đồ cũng tiện tay lấy luôn nước xả vải của tôi mà dùng.

Nếu nói thật sự có người trộm đồ, thì người đó chắc chắn là cô ta.

Chỉ là một là tôi không có bằng chứng trong tay, hai là...

Lý Mộng tuy có vài tật xấu, nhưng thường ngày cũng không có xung đột gì lớn với tôi, chẳng qua là lúc mới quen có nói xấu tôi, nói tôi giả tạo.

Nhưng, nếu thật sự là cô ta ăn vụng...

Tôi, thật sự phải...

Tuy nhiên, dù trong lòng có rối bời thế nào, ngay lúc này tôi vẫn nhanh chóng nghĩ ra một cách để thử dò kẻ ăn vụng.

Và lần thử này, quả nhiên đã giúp tôi tìm ra kẻ trộm thịt.

5

"Mọi người đến thử đi! Mẹ mình mới gửi cho mình thịt khô mới này."

Vừa nói, tôi vừa mở một hộp thịt khô hoàn toàn mới, đưa cho mỗi người trong phòng một thanh.

"Ừm, thơm thật! Đúng là hàng của hiệu Con Sóc Nhỏ có khác!"

"Cho mình thêm một thanh nữa đi!"

Châu Tiểu Thanh và Cao Phi Phi ở bên kia đang tấm tắc khen thịt khô tôi mang ra, nhưng Lý Mộng ngồi cạnh lại chẳng nói năng gì nhiều.

"Lý Mộng, vị này thế nào? Ngon chứ?"

Vừa nói, tôi vừa nhìn về phía Lý Mộng, sau đó giả vờ định lấy thêm một thanh từ trong hộp ra cho cô ta.

Tuy nhiên, Lý Mộng lại nhíu mày, sau đó đặt thanh thịt khô trong tay xuống.

"Ờ, cũng ngon..."

Miệng thì nói ngon, nhưng thực tế Lý Mộng lại không tiếp tục ăn, chỉ c.ắ.n một miếng rồi để trên bàn.

Điều này hoàn toàn không khớp với tính cách ham lợi vặt thường ngày của cô ta, nếu là bình thường, cô ta đã sớm đòi thanh thứ hai rồi.

Tuyệt đối, sẽ không có bộ dạng như bây giờ!

Cho nên, kẻ trộm thịt, đã tìm ra rồi!

Tuyệt đối, chính là cô ta!

Hộp thịt khô này là hàng hiệu tôi cố tình mua ở ngoài, nói chung, người bình thường chỉ cảm thấy vị cũng khá ngon.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thịt Vãng Sanh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...