Màn đêm buông xuống, không biết trời đã lất phất mưa
từ lúc nào, đầu tiên là một hai hạt nhỏ rơi xuống, sau đó mưa mỗi lúc một dày
hạt hơn. Nước mưa làm ướt tóc Nhâm Nhiễm, chảy xuống cổ áo, lưng thấy lành
lạnh, cô mới giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên, mưa thi nhau phả vào mặt cô.
Nước mắt trộn lẫn nước mưa chảy vào miệng cô, mằn mặn,
chan chát như nước biển. Mặc dù đang đứng trước mặt hồ mênh mông dưới màn đêm,
xung quanh không có một bóng người, nhưng cô cũng không thể khóc thổn thức,
thoải mái như thời còn là thiếu nữ, thời gian tựa như một bàn tay vô hình, bóp
nghẹt mọi gợn sóng cảm xúc trong cô, nước mắt tuôn trào không thể cuốn đi nỗi
cay đắng trong đáy lòng, khóc không thành tiếng cũng làm con người ta mất sức.
Cô đã sức cùng lực kiệt.
Cô lấy máy điện thoại đang đặt ở chế độ im lặng ra xem
giờ, gần bảy giờ, màn hình hiển thị cuộc điện thoại bị lỡ của Điền Quân Bồi, cô
thực sự không còn đầu óc nào để gọi lại ngay; cất điện thoại vào túi, bám tay
vào lan can đứng dậy, đưa tay vuốt mặt, quay người đi vào khách sạn, vừa bước
xuống cầu thì thấy có hai người đi ngược lại, không ngờ lại là Trần Hoa và Lữ
Duy Vi.
Nhâm Nhiễm biết chắc chắn nhìn cô bây giờ rất thảm
hại, nhưng cô không thể tránh mặt họ được nữa, Trần Hoa đã túm chặt tay cô,
dưới ánh đèn lờ mờ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, hạ thấp giọng hỏi,
"Có chuyện gì vậy?'
"Mưa rồi". Cô trả lời bâng quơ, hất tay anh
ra, không còn kịp để ý đến ánh mắt dò hỏi của Lữ Duy Vi nữa mà chạy vội vào
khách sạn.
Nhâm Nhiễm quay về phòng, lấy khăn tắm lau qua tóc rồi
vội vàng thu dọn đồ đạc. Lúc đầu cô đoán bữa tiệc chia tay tối hôm nay sẽ kết
thúc rất muộn, định đợi đến hôm sau, thanh toán xong tiền thù lao mới về nhà,
nhưng hiện giờ cô không muốn ở đây thêm một giây nào nữa.
Tuy nhiên, vừa mở cửa phòng ra cô liền sững người Trần
Hoa đứng ngoài hành lang. Cô tiến thoái lưỡng nan, chôn chân tại chỗ.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Hoa lại hỏi cô một lần nữa.
"Không có gì, em hơi đau đầu, muốn về nhà nghỉ
sớm".
Trần Hoa đỡ lấy chiếc túi du lịch cho cô, nói rất ngắn
gọn: "Anh đưa em về".
Giống như trước đây, anh lái một chiếc xe Benz, đỗ
ngay ở cổng khách sạn. Mưa đã to hơn lúc nãy, xe chạy với tốc độ bình thường,
mưa rơi lộp độp xuống xe, cần gạt nước mưa quay đi quay lại, khiến trong xe yên
tĩnh một cách lạ thường.
Cô ngồi ở ghế sau, nhắm mắt lại. Cô không nói dối, mũi
cô bị ngạt, đầu đau như búa bổ, cả một tuần liền ban ngày bận tối mắt tối mũi,
tinh thần tập trung cao độ, đêm chỉ được ngủ năm, sáu tiếng đồng hồ, vốn đã mệt
mỏi rã rời, hiện tại đầu óc u minh, không còn sức nào để tranh cãi với anh,
đương nhiên là rất biết ơn vì anh không hỏi gì thêm nữa.
Xe chạy đến sân khu nhà Nhâm Nhiễm ở, Trần Hoa xuống
xe vòng qua đầu xe ngăn cô lại, "Để anh đưa em lên".
Cô đón lấy chiếc túi du lịch trong tay anh và không
nhìn anh, “Cảm ơn tổng giám đốc Trần, không cần đâu anh".
Nhâm Nhiễm lên nhà, vứt chiếc túi du lịch xuống chuẩn
bị đi tắm, nhưng bình nước nóng một tuần không dùng, sau khi bật phải đợi một
lúc nước mới nóng, cô đành phải thay sang bộ quần áo ngủ, ngả đầu xuống ghế
sofa chờ.
Cô ngồi thẫn thờ một lát, ánh mắt dừng lại trên cuốn
Xa rời đám đông bát nháo đặt trên tràng kỷ, cô vội cầm lên, giở ngay sang