Con ch.ó l.i.ế.m đến nỗi bùa bị nhòe đi.
Tôi chợt nhớ lời anh Cẩu Tử.
Anh ấy bảo tôi đừng đi lung tung trong làng.
Tôi vội quay người định chạy, nhưng bị một bàn tay túm chặt lại.
Là mẹ tôi!
Bà giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, giọng đều đều:
"A Chính, con với thằng Cẩu Tử chơi thân từ nhỏ, phải đi đưa tang nó chứ.”
Cha tôi cũng bước ra từ trong nhà, cử động của ông cứng ngắc kỳ lạ.
Cha liếc tôi, rồi nhe răng cười:
“A Chính à, hôm nay qua nhà Cẩu Tử ăn cơm nhé, có món thịt kho tàu con thích nhất đấy.”
Tôi sững sờ.
Răng ông nhọn hoắt.
Và khi ông nói xong câu đó, mọi người trong làng đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt họ rất kỳ quái, thậm chí có người còn chảy nước dãi:
“Ừ, món thịt kho tàu đó mềm lắm, thơm đến tận xương luôn ấy…”
5
Tôi sợ đến mức da đầu tê dại.
Dốc hết sức giằng tay khỏi mẹ, vừa chạy vừa hét:
“Con về nhà lấy đồ chơi! Đồ chơi của con với anh Cẩu Tử, con đốt cho anh ấy!”
Mẹ tôi lập tức đuổi theo, nhưng cha lại đưa tay chặn bà lại, nụ cười âm u lộ ra trên mặt:
“Thôi, để thằng A Chính nó tỏ chút lòng thành cũng tốt mà.”
Mẹ nghe vậy mới mỉm cười, gật đầu:
“Vậy con mau ra nhé~”
Tôi nào dám đồng ý, chỉ cắm đầu chạy thẳng vào sân.
Vừa bước vào nhà, tôi thấy bà nội.
Bà nội đang núp sau cánh cửa, ánh mắt hoảng sợ nhìn ra ngoài:
“Tiểu Chính à, bà đã nói với cháu rồi mà! Dù ai gõ cửa, cũng đừng mở, sao cháu lại ra ngoài hả?”
Tôi lắp bắp:
“Cháu… cháu trèo cửa sổ ra.”
“Thảo nào… còn may, còn may. Mau vào lại đi!”
Giọng bà nội run rẩy:
“Chúng đã để ý đến cháu rồi đó. Mau trèo vào trong, đừng ra nữa!”
Bà nội kéo một cái ghế tre đến sát tường,
tôi giẫm lên rồi leo lại vào nhà qua cửa sổ.
Đôi mắt bà nội chốc chốc lại đổi màu, khi thì đỏ, khi thì đen, gương mặt méo mó đến đáng sợ.
Bà nội cứ hít hít mũi hướng ra cửa sổ, rồi nói rằng từ hôm qua, khi tôi vừa bước vào làng,
dân làng đã để mắt tới tôi.
Bà nội nói nhỏ, giọng khàn đục:
"Chúng đang chờ… ăn thịt kho tàu đó.”
Bà nội nhìn tôi, ánh mắt u ám:
"Tiểu Chính à, đợi đến khi trời tối, cháu đi với bà. Lúc đó phải nhắm chặt mắt, dù ai gọi tên cháu, cũng không được mở ra, càng không được quay đầu lại.”
Bà nội thở dài, chống gậy rời khỏi khung cửa.
Bầu trời ngoài kia đột ngột tối sầm lại, rồi mưa bắt đầu rơi lách tách.
Một ký ức chợt hiện lên trong đầu tôi.
Hồi nhỏ, cũng là dịp Tết như thế này.
Cũng bên khung cửa sổ đó, bà nội vừa phát bao lì xì cho tôi vừa nói:
“Không được lên núi sau nhà chơi đâu, nhất là ngôi miếu đổ nát đó, không được đến gần, càng không được bước vào.”
Nhiều năm rồi, làng không xảy ra chuyện gì lạ, nên tôi cũng quên mất lời bà nội dặn.
Giờ nhìn theo bóng bà nội, tôi thấy bà đi ra sân mà không cầm ô, mưa rơi tầm tã nhưng giọt nước lại không chạm vào người bà, mà lượn quanh bà tạo thành một vòng cung.
Lúc đó tôi mới chắc chắn, bà nội tôi không còn là người nữa.
Tiếng khóc trong làng dần xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thon-quy-o-nui-sau/chuong-3.html.]
Tôi thấy họ khiêng một cỗ quan tài nhỏ đi ngang qua cổng, rồi hướng về ngọn núi sau làng.
Rồi bên ngoài lại lặng im như c.h.ế.t.
6
"Đừng tin chúng nó!”
Tiếng hét vang lên khiến tôi giật mình.
Anh Cẩu Tử không biết từ đâu xuất hiện, đứng ngoài cửa sổ, vẻ mặt hoảng hốt:
"Sau khi tao về, bọn chúng liền mê hoặc mắt tao, nói rằng mày c.h.ế.t rồi, bắt tao lên núi sau đưa tiễn mày!”
“Mày tuyệt đối đừng tin những gì chúng nói!”
Anh ấy nói dồn dập, giọng run run:
"Cha tao từng bảo, con người có ba hồn bảy vía, muốn hại người thì phải khiến người đó tin rằng mình đã c.h.ế.t.”
“Giờ chúng đang chôn thân xác của chúng ta, để chúng ta tưởng rằng đối phương đều đã c.h.ế.t.”
“Tiếp theo, chúng sẽ ăn hồn chúng ta!”
“Đợi đến tối, tao sẽ quay lại tìm mày, đến lúc đó mày nhất định phải đi với tao!”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
Anh ấy nói tiếp, giọng càng run rẩy hơn:
"Nhưng ra được rồi cũng chưa xong đâu, vì ra ngoài chỉ là hồn của chúng ta thôi.”
“A Chính, khi trở lại được ngôi làng thật, mày phải lập tức tìm cha mày, nhờ ông ấy dẫn người vào địa đạo trong ngôi miếu cũ, tìm lại thân xác của chúng ta, rồi làm lễ triệu hồn, chỉ như vậy hồn phách mới có thể quay về thân thể.”
Đầu óc tôi ù đi, hoàn toàn rối loạn.
Vừa rồi bà nội bảo tôi ban đêm phải đi theo bà.
Giờ anh Cẩu Tử lại bảo ban đêm đi theo anh ấy.
Rốt cuộc… tôi nên tin ai?
Tôi nhìn anh Cẩu Tử, trong lòng vẫn nửa tin nửa ngờ.
Nghĩ đến những năm tháng bà nội chăm sóc tôi từ nhỏ,
Tôi quyết định nghe lời bà.
Hơn nữa, tôi cảm thấy anh Cẩu Tử cũng có gì đó lạ lạ.
Bùa trừ tà của anh ấy không có tác dụng với mẹ tôi, vừa nãy bà còn bắt được tôi mà không hề bị phản ứng gì.
Còn bà nội, tuy trông đáng sợ, nhưng lại khiến tôi cảm thấy ấm áp và thân quen,
nhất là khi bà đứng ở cửa sổ, ánh mắt như muốn bảo vệ tôi.
Thấy tôi im lặng không đáp, anh Cẩu Tử hoảng hốt niệm chú trừ tà, giọng anh ấy lúc gần lúc xa, vang vọng quanh cửa sổ.
Những tiếng niệm ấy lặp đi lặp lại trong tai tôi.
Tôi cũng vô thức đọc theo.
7
Trước mắt tôi lập tức thay đổi.
Ánh sáng ngoài cửa sổ dần tối đi, trời bỗng trở nên đen kịt.
Chớp mắt một cái, đã là ban đêm.
Bên ngoài hoàn toàn không có mưa.
Cùng với mỗi lần đọc chú, tôi cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo hơn, cơn choáng váng trong đầu cũng dần tan biến.
Trong lòng tôi vui mừng khôn xiết.
Thế nhưng đúng lúc ấy, bà nội lại từ ngoài sân bước vào.
Anh Cẩu Tử cũng biến mất.
Bà nội đi vào sân, tròng mắt bà chuyển sang đỏ ngầu, khuôn mặt hoảng loạn, chạy vội về phía tôi:
"Tiểu Chính, cháu đang làm gì thế? Sao lại đọc chú khóa hồn?"
Dáng vẻ của bà thật đáng sợ!
Hàm răng nhọn hoắt khiến tôi sợ hãi lùi lại liên tục.
"Tiểu Chính, ai dạy cháu đọc chú khóa hồn? Có phải là Tiểu Cẩu không?"
Khóe miệng bà nội rách đến tận mang tai, giọng nói ngày càng thê lương, một làn khói đen quấn lấy bà.
Chưa kịp để tôi nói gì, bà nội đã lao vụt ra ngoài cửa.
Từ xa, tôi nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m của anh Cẩu Tử.
Tôi hoảng hốt tột độ, vội hét lớn trong nhà:
"Bà ơi, tha cho anh Cẩu Tử đi! Cháu xin bà đấy!"
Bên ngoài không có ai đáp lại, tiếng kêu t.h.ả.m của anh Cẩu Tử cũng dần nhỏ đi.
--------------------------------------------------