Nửa thân dưới của anh ấy vẫn còn bị trói trong sợi dây đỏ, nhưng phần thân trên đã nhào tới, đẩy mạnh “Trương Nghĩa Long” ra ngoài.
Tóc của Trương Nghĩa Long bỗng dài ra như điên, quấn chặt lấy cổ tôi, kéo cả hai rơi xuống vách núi.
Ngay khoảnh khắc đó, anh Cẩu Tử nắm lấy cánh tay tôi, còn tay kia bám chặt vào một cành cây.
“Rắc!”
“Ầm ầm!”
Lại một tia sét nữa đ.á.n.h thẳng xuống đầu anh Cẩu Tử.
Một luồng tê dại chạy từ bàn tay trơn trượt của anh ấy truyền vào cơ thể tôi, rồi từ cổ tôi chạy dọc theo tóc, chui thẳng vào thân thể con quỷ phía dưới.
Tôi nghe dưới chân vang lên một tiếng “bùm bùm” dữ dội, rồi làn lửa nóng rực bùng lên.
Cả người “Trương Nghĩa Long” cháy rừng rực, mùi khét và thối rữa xộc lên nồng nặc.
Tôi cảm thấy chân mình nhẹ bẫng, bên dưới vang lên tiếng thét của một nam một nữ.
Ông ta rơi xuống rồi.
Anh Cẩu Tử Tử kéo tôi lên, tôi vừa định nắm tay anh ấy lại thì thấy đôi mắt anh ấy đỏ rực, anh ấy nhìn tôi cười một cái.
Chưa kịp phản ứng, anh ấy đã buông tay, rơi thẳng xuống vực sâu.
“Anh Cẩu Tử! Anh Cẩu Tử!!”
Tôi bò đến mép vực, gào gọi.
“Ầm ầm!!”
Một tia sét nữa đ.á.n.h xuống.
Dưới vực bùng cháy dữ dội.
Tôi hoảng loạn, không biết phải làm gì.
Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Tiếng đó càng lúc càng gần, càng lúc càng dồn dập..
Nhưng lạ thay, không phải từ phía sau tôi.
Mà là... từ trên trời.
Tiếng sấm dần yếu đi.
Tôi thấy bầu trời bị ai đó x.é to.ạc ra một khe nứt, khe nứt dần rộng ra, lộ ra một người đàn ông mặc đạo bào.
Ông ấy đưa một bàn tay xuống.
Ông ấy nâng tôi lên trong lòng bàn tay, khuôn mặt đầy hân hoan, miệng nói điều gì đó mà tôi nghe không rõ.
Tôi nhìn thấy mình bay lên cao, xa dần mặt đất.
Ngoảnh lại, thấy bà nội đang ngồi trên đỉnh núi.
Thân hình bà không còn còng nữa, khuôn mặt hiền từ như ngày tôi còn nhỏ.
Bà nội mỉm cười, giơ tay vẫy nhẹ, môi khẽ mấp máy nói:
“Cháu ngoan... về... đi.”
11
Tôi choàng mở mắt.
Xung quanh là một đám đông, mọi người đang cầm đuốc, vẻ mặt đầy phấn khích, hô vang tên tôi.
“Tìm thấy rồi! Tiểu Chính còn sống!”
“Trời ơi, nó vẫn còn sống kìa! Bị chôn suốt ba ngày, sao có thể sống sót được chứ!”
“Rắc!”
“Ầm ầm!”
Trên trời vẫn đổ mưa rào rào.
Mẹ tôi lao tới, ôm chặt lấy tôi vào lòng:
“Tiểu Chính, con làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp rồi... hu hu hu...”
“Cảm ơn đạo trưởng!”
Cha tôi quỳ xuống đất, dập đầu trước một người đàn ông mặc đạo bào.
Lúc này tôi mới nhận ra.
Cả người mình bị trói bằng dây đỏ, bên ngoài còn dán đầy bùa vàng.
Tôi hoảng hốt kêu lên:
“Mẹ ơi! Mẹ có thấy anh Cẩu Tử không!?”
“Anh Cẩu Tử!”
“Anh ấy vẫn còn dưới kia! Mau cứu anh ấy đi!”
Tôi bật khóc, vừa khóc vừa hét lên.
Mọi người xung quanh đều im bặt.
Mẹ tôi vuốt trán tôi, nước mắt lã chã:
“Cục cưng ngoan, chắc con bị hoảng sợ rồi... anh Cẩu Tử của con... mất từ trước Tết rồi. Mẹ sợ con đau lòng nên không dám nói...”
“Sao vậy, con... con nhìn thấy Cẩu Tử à?”
Vị đạo sĩ khẽ vuốt râu, ánh mắt sâu thẳm:
“Đưa đứa nhỏ về trước đi. Nơi này... bần đạo còn có việc cần xử lý.”
“Rắc!”
“Ầm ầm!”
Mưa càng lúc càng nặng hạt.
Người trong làng bắt đầu hô nhau rút xuống núi.
Tôi quỳ sụp xuống trước đạo sĩ, nghẹn ngào nói:
“Ông ơi... cháu biết ông lợi hại lắm... làm ơn cứu anh Cẩu Tử đi!”
“Ầm ầm...”
Đạo sĩ khẽ thở dài.
Ông ấy đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu tôi, một luồng ấm áp truyền khắp cơ thể.
Cơn choáng ập đến, đầu óc tôi quay cuồng rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
12
“Anh Cẩu Tử!”
“Anh Cẩu Tử!”
Tôi tỉnh dậy trên giường, trời đã sáng rõ.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thon-quy-o-nui-sau/chuong-6-het.html.]
Vị đạo sĩ ngồi bên cạnh, quay sang nhìn tôi:
“Nhóc con, có muốn bái ta làm sư phụ không?”
“Ngài có thể cứu được anh Cẩu Tử của con không?”
Đạo sĩ nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ:
“Hai đứa nhóc các ngươi thú vị thật, chẳng có m.á.u mủ gì mà lại vướng nhân quả sâu đến thế.”
Cha mẹ nghe thấy tiếng tôi liền vội vã chạy vào.
Mẹ tôi lại định quỳ lạy, nhưng bị ông ấy ngăn lại:
“Khấu đầu quá ba lần là nghịch lễ, bần đạo chịu không nổi.”
Cha tôi đưa phong bao đỏ, liên tục cảm ơn:
“Đạo trưởng ở tận Thanh Thành Phong mà không quản vất vả đến cứu con trai tôi, thật không biết lấy gì báo đáp, xin ngài nhận chút lòng thành này.”
“Không sao. Ta và Lý Chính có duyên. Hơn nữa, nói đến báo đáp, bà nội của Lý Chính đã tặng rồi.”
Đạo sĩ mỉm cười, đẩy lại phong bì.
Cha tôi ngạc nhiên:
“Ông nói là mẹ tôi sao? Nhưng bà ấy mất bốn năm rồi... hay ngài là bạn của mẹ tôi?”
Đạo sĩ chỉ cười mà không trả lời.
Mẹ tôi thấy vậy, bế tôi lên nói:
“Chính, quỳ xuống tạ ơn đạo trưởng đi con.”
“Cảm ơn đạo trưởng...”
Tôi vừa định quỳ thì bị ông ta ngăn lại.
Ông ấy mỉm cười:
“Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”
“Câu hỏi gì ạ?”
Tôi sực nhớ ra, quay sang mẹ:
“Ông ấy muốn nhận con làm đệ tử.”
“Cái đó...”
Mẹ tôi do dự, không muốn tôi dính vào chuyện thần quái.
Đạo sĩ nhẹ giọng:
“Hồn cực dương sẽ khiến nhiều kẻ tà tâm nhòm ngó. Đây cũng là để bảo vệ mạng cho Lý Chính...”
“Còn không quỳ xuống bái sư!”
Mẹ lập tức đổi thái độ, ấn đầu tôi xuống.
Trưa hôm đó, đạo sĩ ăn hết cả một con gà.
Tâm trạng của ông ấy rất vui vẻ.
13
Trong ánh mắt lưu luyến của cha mẹ, tôi theo đạo sĩ rời nhà.
Ông ấy định đưa tôi về Thanh Thành Phong.
Trên đường đi, tôi cứ đeo bám hỏi:
“Ngài có thể cứu anh Cẩu Tử của con không?”
“Gọi là sư phụ.”
“Ngài có thể kéo con ra khỏi đó, nhất định cũng có thể cứu được anh ấy mà!”
“Không có quy củ! Gọi là sư phụ!”
“Nếu ngài không đồng ý thì con không gọi! Con quay về với cha mẹ, không đi Thanh Thành Phong nữa!”
Tôi vừa quay lưng thì bị ông ấy gõ ba cái vào đầu.
Đau c.h.ế.t mất!
Tôi giận dỗi chạy đi, chưa kịp ra xa thì thấy lưng ngứa ngứa.
Giống như có ai đó đang viết chữ lên lưng tôi.
Một nét ngang, một nét dọc, chấm ngang, chấm dọc, rồi một nét ngang nữa.
Là chữ “Chính”!
Là anh Cẩu Tử!
“Anh Cẩu Tử! Là anh đúng không?” - Tôi bật khóc.
Vai tôi được ai đó chạm nhẹ hai cái.
Tôi quay lại, chạy đến bên đạo sĩ:
“Sư phụ! Con xin lỗi... con sai rồi.”
“Ừm, không quay về nữa à?”
Ông ấy cười, lại gõ đầu tôi ba cái.
“Không về nữa, đi Thanh Thành Phong!”
Tôi hớn hở nói, lon ton chạy theo:
“Anh Cẩu Tử, nơi anh đưa em trốn ra là đâu thế?”
Đạo sĩ lại gõ đầu tôi:
“Suỵt! Có thể làm, không thể nói.”
“Vâng.”
Ông ấy vừa đi vừa hỏi:
“Ngươi biết sư phụ tên gì không?”
“Sư phụ thì gọi là sư phụ chứ, đó chính là tên rồi!”
Tôi cười toe.
“Ừm, tên nhóc này dạy được!”
“Đi thôi! Về Thanh Thành Phong!”
“Đi thôi! Về Thanh Thành Phong!”
"Anh Cẩu Tử, lần này mình lại chơi trốn tìm nhé…”
“Nhưng không đi vào nơi đáng sợ đó nữa đâu.”
“Sợ lắm rồi.”
-HẾT-
--------------------------------------------------