Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thú Nhân Chi Lưu Manh Công

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đêm này, hai người làm từ trong nước đến trên ghế dài, lại từ ghế dài làm tới trên giường, giằng co hơn nửa đêm, La Kiệt đã nhớ không rõ mình bị bày thành bao nhiêu tư thế, lúc đầu còn có thể miễn cưỡng phối hợp một điểm, đến sau cơ hồ là mặc gã trừu sáp đính lộng, bản thân chỉ phụ trách mở chân là được.

“Ngươi dám dùng thú hình để lại thứ gì đó bên trong, ta liền giết ngươi, An bố.” Tại trong tràng tình hình kịch liệt đột ngột này, đây cơ hồ là điều duy nhất La Kiệt kiên trì.

Sớm hôm sau tỉnh lại, La Kiệt liền cảm giác đầu rất nặng, trên lưng y quấn quít một cánh tay cường tráng, đưa y ép thật chặt vào trong ngực của người phía sau, trần trụi tương thiếp, không để lại một khe hở. Hô hấp ấm áp phun ở phía sau gáy, y nhớ lại những ngày trước đây ở trên cao nguyên, khí trời lạnh lẽo hai người họ bình thường cũng ngủ chung một chỗ như thế, chỉ bất quá khi đó An bố là một con báo, hiện tại cũng là một người nam nhân, mặc dù vẫn không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói sinh hoạt khi đó thực sự bình thản giản đơn hơn rất nhiều so với hiện tại, hai người cãi nhau ầm ĩ, mỗi ngày lo lắng nhất cũng không phải là phải tìm được đầy đủ thực vật, không cần đói bụng, không có các loại quấn quýt, dính dáng, không cam lòng cùng áy náy như hiện tại.

Hai người triển đến bước này trước đó không phải là không có một điểm dự liệu, đối với người này, y tổng thì không cách nào ngoan tâm cự tuyệt, từng bước một thối nhượng kết quả chính là, rốt cục làm cho người này than được. Đã có An sâm cùng An Lạc, hiện tại lại gia tăng một An bố, cuộc sống sau này rốt cuộc nên làm sao sống? đầu La Kiệt trong lúc này bất chợt đau đớn giống như muốn nổ tung, y dùng ngón tay để hai bên thái dương mà nặng nề ấn ấn hai cái.

“La Kiệt, ngươi đã tỉnh?”An bố cũng tỉnh lại, thanh âm khàn khàn không cách nào ẩn núp yên thương nồng nặc cùng thỏa mãn bên trong, nhưng gã cũng nhanh chóng phát hiện khác thường, “La Kiệt, ngươi làm sao vậy?”

“Đau đầu.” Hai tay La Kiệt ôm đầu thống khổ kêu lên một tiếng đau đớn.

“Ta xem một chút.” An Bố nắm vai La Kiệt đem người kéo qua nhìn, thấy sắc mặt y dị thường ửng hồng, thầm nghĩ không tốt, sờ sờ cái trán, quả nhiên lại sốt.

“An bố, đầu rất đau.” Người đang sinh bệnh lúc này luôn luôn đặc biệt yếu đuối, La Kiệt cũng không ngoại lệ, đặc biệt bên người y lại là người y quen thuộc ở thế giới này.

“Ta biết, ta biết, là ta không tốt, đều là ta không tốt, tối hôm qua không nên miễn cưỡng ngươi.” An bố trần truồng đứng lên, dùng thảm bao y lại, giúp y xoa bóp cái trán, “Ngươi chờ ta một hồi, ta đi đun chút nước nóng, để cho ngươi uống thuốc.”

La Kiệt ôm cổ của An bố kiên trì không buông tay.

An bố thiếu chút nữa vì La Kiệt khó có lúc biểu hiện ra yếu đuối cùng ỷ lại mà đau lòng muốn chết, nhưng bây giờ cái gì mới là điều nên làm nhất, gã vẫn minh bạch, vỗ vỗ vai La Kiệt, bảo đảm nói: “Thực sự chờ một lúc là tốt rồi, chờ ngươi uống qua thuốc, ăn chút cơm, ta đi đón Hi Nhã về cho ngươi.”

Nói đến Hi Nhã, La Kiệt lúc này mới nghe lời buông tay ra, lui vào trong thảm, chỉ nói một câu: “Trong canh cho thịt nhiều một chút, Hi Nhã thích ăn thịt.”

“Cái này ta biết, ngươi ngủ tiếp một chút.” An bố buông y xuống, ém chăn thật kĩ, xuống giường mặc quần áo, kéo thùng nước tắm ra cửa, mặt trời đã lên cao cao, động tác y nhanh chóng đun nước nóng cùng một nồi canh thịt đặc, uy La Kiệt ăn một chút, rồi ôm y vào thùng nước tắm.

Trong lúc hai bên ướt sũng, La Kiệt nghĩ tới một chuyện, cầm lấy cánh tay An bố hỏi: “Tối hôm qua lúc ngươi dùng thú hình, vài thứ kia có để lại bên trong ta hay không?” Một Hi Nhã đã đủ rồi, nếu như thêm một nữa, quả thực bằng việc tử hình y, y căn bản vô pháp bảo chứng mình có thể bỏ xuống hai đứa con trai mà ly khai hay không.

Trên mặt An bố hiện lên vẻ chột dạ cùng do dự, trên thực tế lần đầu tiên gã vấn nhớ, nhưng càng về sau, gã căn bản vô pháp điều khiển tự động, mặc dù La Kiệt lần nữa cường điệu không được để lại bên trong, nhưng lý trí gã căn bản vô pháp đúng lúc bứt ra ngoài.

“Rốt cuộc có hay không?” La Kiệt kích động quát.

“La Kiệt, không có hài tử.” An bố biết sự lo lắng của y, nhưng trong tâm tồn tại một tia may mắn, cứ như vậy cả đêm, cũng sẽ không đúng lúc như vậy, phải biết rằng thú nhân trong bộ tộc, cục cưng là rất khó có được. Mà nếu bây giờ thừa nhận, lấy ý nghĩ bây giờ của La Kiệt phỏng chừng sẽ lập tức giở mặt cùng gã, gã hiểu tính tình quạnh quẽ của La Kiệt, muốn bắt đầu một lần nữa thì sẽ khó khăn.

“Vậy là tốt rồi, ta không muốn sanh con, An bố.” La Kiệt hư thoát tiến vào trong ngực gã, nhắm mắt lại, cảm giác được ngón tay của An bố đang dò xét tiến vào, đem dịch thể còn lưu lại trong cơ thể y lấy ra.

An bố ôm y trong lòng thở dài, mong không nên sinh ra cái gì khúc chiết.

Đến buổi tối An bố đặt mộtchậu than, chuẩn bị tự động cởi quần áo cùng La Kiệt ngủ chung, La Kiệt liếc mắt nhìn gã, lãnh đạm đạo: “Ngươi sang phòng khác ngủ.” Sau sự kiện kia mặc dù là bản thân ngầm đồng ý, nhưng bắt đầu là An bố thừa dịp y không đề phòng đánh lén là chuyện không thể nghi ngờ, chính mình không truy cứu, không nhắc tới lên gã cho là gã không sai.

“Ta ngủ ở nơi này có thể chiếu cố ngươi tốt hơn.” An bố đương nhiên không muốn đi, gã cho rằng ngày hôm qua phát sinh quan hệ, La Kiệt coi như là đã thừa nhận gã.

“Không cần.” La Kiệt lạnh lùng cự tuyệt, điểm tự chủ thì An bố này rất đáng thương, hai người ngủ cùng một chỗ, bất luận phát sinh chuyện gì, y hiện tại cả người còn đau xót, giống như bị hủy đi.

An bố cởi áo, ngồi ở mép giường, trước ngực sau lưng trên cánh tay, khắp nơi đều là vết trảo cùng dấu răng của La Kiệt, gã đè nặng La Kiệt không tha, La Kiệt không thể nào cùng gã khách khí, hai nam nhân vừa lên giường căn bản không có gì ôn nhu đáng nói.

La Kiệt nhìn thành quả huy hoàng chính mình làm ra này, không được tự nhiên mở mắt, trước đây ở chung cùng An sâm và An Lạc, y làm chỉ là thừa thụ, tuy rằng cũng có vui vẻ, nhưng sau ngẫm lại cũng chỉ như vậy, y chưa bao giờ biết mình ở trên giường lại phóng túng như thế, cả tiếng rên rỉ, động thân đón vào, quả thực có thể nói là phóng đãng.

“Ngươi đi phòng ngủ.” Qua một lát, thấy gã không động, La Kiệt trọc vai gã, đối An bố đột nhiên nổi tính bướng bỉnh của trẻ con quả thực không có biện pháp.

“Ngươi bao nhiêu tuổi, An bố?” La Kiệt châm chọc hắn.

“Mười tám, gần mười cửu rồi” An bố có nề nếp trả lời y.

La Kiệt bị gã làm tức đến nói không ra lời, rõ ràng lúc trước là một người làm việc ổn trọng có chừng mực, thường thường để cho y cảm giác có chút cường ngạnh, nhưng thỉnh thoảng tính trẻ con bắt đầu phát tác lại thật muốn mạng người, cái loại trời lạnh này, để trần thân trên thân nửa buổi tối, không cảm mạo không được.

“Được rồi, đầu tiên, trước tiên là nói trước, ngươi nếu không phải thành thật, cẩn thận ta đá ngươi xuống dưới.” Vẫn là La Kiệt nhịn không được thỏa hiệp trước.

An bố cười híp mắt xoay người, đá rơi quần, chui vào trong thảm của La Kiệt, gã ở bên ngoài ngồi như thế, trên người lạnh lẽo, La Kiệt bị gã kích thích rùng mình một cái.

Ngày hôm nay xem La Kiệt yên ắng hơn so với thường ngày, biết y  khó chịu, An bố đem người ôm vào trong ngực mình, giơ tay giúp y xoa xoa.

“Điểm nhẹ…” La Kiệt nằm nghiêng, liếc mắt trừng gã.

An bố nhanh chóng thân y một cái, gật đầu.

“La Kiệt?” An bố gọi y một tiếng.

“Ân?” Tối hôm qua ngủ không ngon, La Kiệt hiện tại đã rất mệt nhọc.

“Nếu có thể giống như bây giờ. một mực ở cùng nhau thì tốt rồi.”

Những lời này, La Kiệt không có đáp.

Trong lòng An bố lạnh một chút, cúi đầu hôn hôn đầu La Kiệt, còn đang vương mùi hương dược thảo sau khi tắm, nói: “Ngủ.”

La Kiệt bệnh vốn có đã đỡ bảy tám phần, bị An bố nháo như vậy, lại trì hoãn tiếp, thẳng đến An sâm cùng An Lạc từ buổi vây săn Tế Nguyệt trở về, mới có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp.

An sâm cùng An Lạc trở lại một cái, thì phát hiện La Kiệt bất đồng, tuy rằng bởi vì bị bệnh, trên mặt còn có vẻ tiều tụy tái nhợt khó dấu, nhưng giữa hai lông mày so với trước đây thư giãn hơn nhiều lắm, người cũng so với trước đây cũng nhẹ nhàng hơn, những thứ luôn có chút trầm trọng đè nặng trên người y thật lâu tựa hồ tạm thời tiêu thất, hơn nữa giữa y và An bố trong lúc đó vô cùng thân thiết mà ăn ý mờ ám, hai người bọn họ lập tức có thể khẳng định hai người này có một quan hệ gần hơn trước, trong lòng khổ sáp tự nhiên là có, giống cái vốn thuộc về mình ai nguyện ý cùng người khác chia xẻ, hơn nữa rõ ràng La Kiệt thích An bố so với bọn họ còn nhiều hơn, nhưng nghĩ lại nghĩ, chỉ cần La Kiệt có thể kiện kiện khang khang, thật vui vẻ, còn có cái gì so với cái này tốt hơn đâu.

So với cái thích đơn thuần của An sâm cùng An Lạc, tình cảm của La Kiệt đối bọn họ thì phức tạp hơn nhiều, ban đầu cùng bọn họ ở một chỗ, là lựa chọn bất đắc dĩ phải đưa, nhưng sau hai năm qua, hài tử cũng đều có, bọn họ tốt, bản thân từng điểm từng điểm đều ghi tạc trong tâm, đặc biệt là sau khi An Lạc gặp chuyện không may, bọn họ cùng nhau nỗ lực nghĩ cách cứu viện, đoàn kết tựa như người một nhà, bọn họ với y mà nói, là người nhà, là bằng hữu, là bầu bạn, La Kiệt đối với bọn họ có cảm kích, có hổ thẹn, có thể cũng có thích, nói chung không chán ghét, chuyện tình cảm vốn là khó có thể phân rõ ràng

Tới mùa đông năm thứ ba khi La Kiệt đi tới thế giới này, mọi người ở chung rất tốt, từ sau khi An Lạc làm tộc trưởng, nhà bọn họ ở trong bộ tộc càng được tôn trọng hơn trước, tình trạng so với trước đây không phải chỉ là hơn một điểm. Bọn họ thương lượng tới đầu mùa xuân cấp cho La Kiệt cùng An bố một nghi thức, La Kiệt không lưu ý quá việc này, An bố lại rất chờ mong.

Sau Tế nguyệt là nạn đói mùa xuân, Hùng tộc ở phía tây, nơi đó lúc này khí hậu ấm áp nhiều mưa, cao sơn thung lũng, con mồi cũng phong phú, nhưng tam tộc cạnh tranh thảm liệt, hàng năm đều phải hao tổn không ít người, lần này cũng không ngoại lệ, Báo tộc tổng cộng chết mười mấy thú nhân, trong đó bao gồm cả Cẩm Quỳ.

Sau khi An Lạc làm tộc trưởng, An bố tự nhiên không cần như năm ngoái cùng những thú nhân tàn tật phá đá xây đường, đây là năm đầu tiên ab tham gia vây săn, tận mắt nhìn bằng hữu tốt nhất chết trước mặt mình.

“Chu Hi thế nào?” La Kiệt ôm Hi Nhã ở trong phòng sưởi ấm, thấy An bố vào cửa, nghênh đón.

“Còn chưa chịu ăn, ngoại trừ ngày đầu tiên khóc lớn một hồi, hiện tại mỗi ngày đều lặng lẽ ngồi. A sao Chu Hi đang ở cùng gã.” An bố buông rèm cửa xuống, ôm lấy lk ngồi xuống.

“Có cái gì ta có thể giúp một tay không?”

“Ngay cả ta cũng không biết có cái gì ta có thể giúp một tay hay không.” mấy ngày này An bố hầu như không có chợp mắt, trong mắt trải rộng tơ máu, cả người thoạt nhìn uể oải bất kham.

Hi nhã há mồm cắn cắn ngón tay của ab.

An bố sờ sờ đầu của Hi Nhã, hỏi: “Cục cưng đói bụng sao?”

Ánh mắt Hi nhã vụt sáng, nhảy đến trên đầu gối ab, cọ cọ cằm gã, “An bố thúc thúc, canh thịt.”

“ Đợi thúc thúc làm cho ngươi.”

La Kiệt vươn tay kéo gã lại, nói rằng: “Đừng nghe nó, An Lạc trước khi ra khỏi cửa mới vừa uy nó uống hơn phân nửa chén canh, ngươi xem cái bụng này vẫn còn tròn tròn.”

“Vẫn là lúc nhỏ thật tốt, Cẩm Quỳ cùng Chu Hi so với ta nhỏ hơn nửa năm, nhà ba chúng ta ở rất gần nhau, chơi đùa từ nhỏ đến lớn, khi đó xuất môn đều là ta mang theo bọn họ, Cẩm Quỳ rất nghịch ngợm, đi tới đi tới vừa quay đầu lại thì nhìn không thấy người, Cẩm Quỳ nhát gan, ta và Chu Hi trốn đi hù dọa gã, bản than gã thì chạy khắp nơi tìm chúng ta.”

“An bố…” La Kiệt chưa từng có kinh nghiệm như vậy nên không biết nên mở miệng an ủi gã thế nào.

“Kỳ thực trước khi gặp chuyện không may, ta nghe thấy Cẩm Quỳ gọi ta, chỗ khe đó không có mãnh thú lớn nào, ta quá sơ suất, khi quay đầu lại liếc mắt xem xét đã không thấy được Cẩm Quỳ, khi đó chắc là Cẩm Quỳ đã bị bắt vào trong huyệt động đi.”

“Đừng tự trách.” La Kiệt ôm lấy đầu của gã áp vào trong lòng.

“Đây không phải tự trách, La Kiệt, chỉ là muốn nếu như ta có thể phản ứng nhanh hơn một chút, Cẩm Quỳ đại khái không cần chết, lúc đi, Cẩm Quỳ còn nói đùa, nếu như Cẩm Quỳ chưa về, bảo ta có thời gian thì đi nhìn Chu Hi một chút, ta còn chê cười Cẩm Quỳ nói bậy, nói có ta ở đây, hai chúng ta đều có thể bình an trở về.”

“Sau này chúng ta đều sẽ giúp đỡ Chu Hi.” La Kiệt nói, mặc dù y cùng Chu Hi có vài lần gặp mặt, nhưng y mơ hồ cảm thấy Chu Hi cũng không thích bản thân.

Trời càng ngày càng ấm lên, La Kiệt ăn uống lại mỗi ngày lặng lẽ giảm xuống, An Lạc mới lên làm tộc trưởng, rất nhiều chuyện đều phải bắt đầu lại học tập từ đầu, An Lạc rất ít nói, bình thường khi mọi người cùng nhau thương nghị sự tình, những người khác nói mười câu, An Lạc cũng chỉ đáp lại một câu, vì vậy An sâm cũng đi qua hổ trợ, sau khi Cẩm Quỳ chết, rất nhiều thú nhân này hoặc nhiều hoặc ít đối với Chu Hi biểu thị ra ý tứ muốn cùng Chu Hi kết làm bầu bạn một lần nữa, An bố cũng vì chuyện này mà bận tối mày tối mặt, vậy nên ai cũng không có chú ý tới dị thường của La Kiệt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120: Chạy trốn quá khứ
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138: Bánh bao Minh Nhã
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thú Nhân Chi Lưu Manh Công
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...