Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thú Nhân Chi Lưu Manh Công

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân dễ mệt mỏi, thời gian ngủ của La Kiệt rõ ràng càng lúc càng nhiều hơn, ngủ sớm dậy trễ, sau giờ ngọ còn muốn bọc thảm ở trong sân nhà ngủ trưa, từ mùa đông năm ngoái, tình huống giấc ngủ của La Kiệt chuyển biến rất nhiều, An sâm cùng An Lạc đều nhìn trong mắt, yên tâm không ít, đồng thời cũng hiểu được đương sơ không có cự tuyệt An bố quả nhiên là đúng.

Khí trời ấm lại, băng tuyết trên thảo nguyên hòa tan, thổ nhưỡng cũng xốp mềm, gần nhất trong bộ tộc lại bắt đầu vội vàng cày bừa vụ xuân, chuyện liên quan đến khẩu phần lương thực sáu tháng cuối năm, ai cũng không dám làm trễ nãi, năm nay ngoài việc mở thêm vài miếng đất dùng để trồng khoai tây cùng khoai lang, năm ngoái An bố đã ở nhà thử trồng một ít, dễ sống, thu hoạch không tệ, còn có thể điền đầy bụng, đầu năm nay mọi người chỉ cầu có thể ăn no, cũng không có quá nhiều yêu cầu, hơn nữa vị đạo bọn họ hưởng qua một lần, cũng rất tốt.

An Bố đi trên mặt đất làm thủ công, buổi trưa lại qua nhà Chu Hi giúp đỡ tu sửa phòng ở, mùa mưa tới cũng rất nhanh, cái gì cũng phải sớm nghĩ ngợi và tu sửa một chút, mùa mưa tới, có đôi khi liên tục chừng mấy ngày đều không thấy được thái dương, đến lúc đó sẽ tu sửa sẽ trễ.

Lúc An Bố trở lại, Hi nhã đang ở cửa cùng bọn Tề La chơi, hiện tại Hi nhã nhiều tuổi nhất, cái đầu nho nhỏ, kẹp ở giữa một đám tiểu trong thú nhân bốn năm tuổi rất dễ thấy được.

“An bố thúc thúc.” Hi nhã chạy tới, hai cái móng vuốt bám trên đùi An Bố.

An Bố cười ôm Hi nhã lên, xoa bóp lỗ tai Hi nhã, hỏi: “a sao đâu?”

“Đang ngủ.”

“Thế nào còn đang ngủ?” Dạo gần đây, La Kiệt hình như ngủ hơi nhiều.

An Bố đem túi trên người buông xuống, từ bên trong tìm ra một bọc nhỏ quả mai hơi phiếm hồng, cùng ô mai không xê xích bao nhiêu, nước rất nhiều, lấy một viên lớn nhất, đút cho hài tử, còn còn dư lại bỏ vào trong lòng Hi nhã, nói: “Cục cưng ngoan, đi xa chơi, qua bên kia cho các bạn thân cùng ăn quả mai đi.”

Các tiểu thú nhân khác mở to hai mắt nhìn Hi nhã, quả mai trong báo tộc bộ tộc cũng không phải đồ yêu thích gì đó, vào hạ, ở trong những lùm cây nhỏ trên thảo nguyên có thể lấy một vốc lớn, chỉ bất quá lúc này quá sớm, còn xa mới tói lúc quả mai chín, bây giờ có thể tìm được mấy viên đã là chuyện rất không dễ dàng, nguyên một mùa đông chưa từng ăn được thứ gì mới mẻ, những quả mai này trong veo như nhìn ở tiểu thú trong mắt, mê hoặc rất lớn. Nên Hi nhã vừa đi xuống, thì có mấy cái đã bắt đầu vây quanh.

“Các ngươi ai nghe lời của ta, ta liền cho người đó ăn.” Hi nhã dương dương đắc ý, vẻ mặt huyền diệu.

An bố nhìn Hi nhã còn nhỏ làm dáng người lớn, nhịn không được cười, không biết tương lai hài tử của gã và La Kiệt sẽ giống ai, có thể cũng giống Hi nhã cơ linh bướng bỉnh như thế hay không.

An bố vốn muốn gọi La Kiệt dậy, nhìn y ngủ say sưa nên không có nhẫn tâm, ngồi ở bên cạnh chờ y tỉnh lại, nhìn một chút bản thân cũng mệt nhọc, ghé vào đằng trên tay ghế tay cạnh cánh tay của La Kiệt ngủ theo.

La Kiệt tỉnh lại, sờ sờ đầu gã, nói rằng: “An bố, mệt nhọc trở về nhà ngủ, trong sân lạnh.”

Hai tay An bố vòng quanh hông của y, đầu gối lên bụng lk, nói: “Chờ một lát nữa, La Kiệt, ngươi nói tương lai nếu có đứa bé, sẽ giống ai?” Đây là vấn đề gã một mực nghĩ đến trước khi ngủ.

Ở địa phương gã không thấy được, nụ cười nơi khóe miệng La Kiệt cứng một chút, ngược lại nói: “Giống ai đều tốt.” Tại loại thời khắc này, y thực sự không muốn hắt nước lạnh vào An Bố, loại ký ức tốt đẹp này chính là chỉ nghĩ một chút.

“Ta nghĩ rồi, hình dạng tốt nhất là như ngươi, đẹp, tính tình phải giống như ta, chuyện gì cũng nghĩ theo hướng tốt, ngươi chính là cái đó cũng thích giấu ở trong lòng, điểm ấy không tốt.”

“Đúng, đúng, ta tính tình không tốt, nên ngươi mau dậy.” La Kiệt cười đẩy gã, cửa sân không khóa, tùy thời có khả năng có người tiến đến, La Kiệt thực sự không có thói quen ở  trước mặt người khác có loại hành vi vô cùng thân thiết này.

“La Kiệt, không có chuyện gì, chúng ta sẽ nhanh cử hành nghi thức, hơn nữa người trong bộ tộc cũng không có việc gì, buổi tối mùa hè ngươi nên đến trên thảo nguyên đi một chút, có khi là không sẽ có việc làm…” Nói đến đoạn sau càng lúc càng thấp, cuối cùng tiêu thất giữa đôi môi hai người.

Tay An Bố lần vào trong quần áo La Kiệt, ở sau lưng của y xoa xoa, trêu chọc tất cả nhiệt tình của y.

“Đừng ở chỗ này, trở về trong nhà đi.” La Kiệt tránh thoát nụ hôn đang hạ xuống, kiên trì nói.

An bố khẽ cắn môi tạm thời dừng lại, ôm La Kiệt về phòng, giải khai quần của y, làm trơn hai cái, đỡ hông của y, giữ người đặt ở trên tường động thân đỉnh vào.

Phía sau làm một lần, hai chân thon dài của La Kiệt khoác trên lưng An bố, bị gã làm cho rên rỉ thành tiếng, gần nhất cơ thể y ham muốn mãnh liệt, thân thể vừa bị trêu chọc, thì không khống chế được mà rơi vào tay giặc.Sau khi làm xong, trong lòng La Kiệt hơi có chút ảo não, dĩ nhiên ban ngày liền làm, bọn nhỏ còn ở bên ngoài.

“Cái này là ô mai a sao Chu hi mùa đông làm, ông ấy cho nhất bình, ngươi thử một viên.”

La Kiệt nằm lỳ ở trên giường, miễn cưỡng liếc gã một cái, cự tuyệt: “Ta không thích lắm ăn những đồ ăn vặt.” Mặc dù hương khí chua ngọt quả thực rất câu nhân.

“Ta biết, thế nhưng những ô mai này ăn ngon lắm, ta từ nhỏ ăn nhiều, a sao Chu hi hàng năm đều cất rất nhiều, luôn luôn chon dưới cây mai trong sân, ta và Cẩm Quỳ bình thường toàn bò qua tường trộm, chờ nhà Chu hi đào lên, đếm tới đếm lui đều ít hơn nửa bình” Nói đến Cẩm Quỳ, tâm tình An Bố vẫn có chút xuống thấp.

“Ta đây nếm thử một viên.”

“Ăn ngon không?” An bố mong đợi hỏi.

La Kiệt gật đầu, tự mình động thủ đào viên thứ hai, mặt ngoài ô mai có tầng sáp, ngọt giòn, bên trong bọc quả mai màu đen có vị chua, rất dễ ăn.

An bố nhìn y thích, liền nói: “Ta đặt trên bệ cửa sổ cho ngươi, mỗi ngày ăn mấy viên là được, cũng không cần ăn nhiều lắm, sẽ ê răng.”

===============

La Kiệt thấy bọn An sâm mỗi ngày đều khổ cực làm việc trên mặt đất, liền muốn làm sao có thể giúp họ một chút, không vì cái gì khác, chỉ muốn bọn họ có thể sống khá giả hơn, trong bộ tộc trước đây xới đất đều là một cây trường mộc phía dưới đơn giản cột lên một tảng đá. La Kiệt chỉ bọn họ phía dưới dùng vật dụng hình dẹp, mộc phiến, cốt khí, tảng đá đều có thể mài, công cụ tạo được rồi, hiệu suất xới đất được đề cao, sau lại La Kiệt lục lọi vẽ sơ đồ phác thảo mộc lê (ko bít là gì) giản đơn, cũng chỉ điểm thợ mộc bộ tộc thí nghiệm nhiều lần làm ra, có mộc lê, đại diện tích đất cày ruộng càng thêm dễ dàng, một năm này cày bừa vụ xuân tiến hành dị thường thuận lợi cùng nhanh chóng.

Cày bừa vụ xuân kết thúc, An bố kích động bắt đầu chuẩn bị nghi thức của gã và La Kiệt, gã muốn ở trong nghi thức thượng đưa cho La Kiệt một kiện lễ vật đặc biệt nhất.

Hi nhã vẫn chưa tới hai tuổi, đã có thể hóa thành hình người, cả nhà đều vì cục cưng bạch bạch bàn bàn này vui vẻ, chỉ có La Kiệt ngoại lệ, vui vẻ trên mặt y không đè ép được sợ hãi trong lòng đối một chuyện khác, y hình như mang thai, nhưng đứa bé này tuyệt đối không thể sinh, y phải trước lúc mọi người cảm thấy, đem đứa bé này bỏ đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120: Chạy trốn quá khứ
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138: Bánh bao Minh Nhã
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thú Nhân Chi Lưu Manh Công
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...