Trong mắt người ngoài, tôi là người phụ nữ may mắn nhất thế giới. Chồng tôi, Thẩm Tuần, là tổng tài trẻ tuổi tài cao, lạnh lùng với cả thế giới nhưng lại luôn dành sự ôn nhu đặc biệt cho tôi. Anh chưa từng quên một ngày kỷ niệm nào, luôn tặng tôi những món trang sức đắt tiền và gọi tôi là "Vy Vy" một cách đầy âu yếm.
Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới. Tôi định tạo cho anh một bất ngờ nên đã tự tay vào bếp nấu những món anh thích. Trong lúc tìm chiếc bật lửa để thắp nến, tôi vô tình làm rơi chìa khóa vạn năng của mình vào khe hở sau kệ sách. Khi cúi xuống nhặt, tôi thấy một chiếc ngăn kéo nhỏ dưới gầm bàn làm việc của Thẩm Tuần bị kẹt.
Tò mò, tôi dùng chìa khóa mở nó ra.
Bên trong không có tài liệu mật, chỉ có một chiếc điện thoại kiểu cũ và một cuốn nhật ký đã sờn gáy. Tôi run rẩy bật nguồn chiếc điện thoại. Màn hình khóa hiện lên là ảnh một cô gái.
Tim tôi như ngừng đập. Cô gái đó mặc chiếc váy màu xanh nhạt, tóc buộc cao, đang cười rạng rỡ dưới nắng. Điều đáng nói là, cô ấy giống tôi đến mức nếu nhìn lướt qua, chính tôi cũng sẽ nhầm đó là mình.
Tôi lướt xem album ảnh. Hàng ngàn bức ảnh. Cô ấy ăn kem, cô ấy đọc sách, cô ấy ngủ gật… Và bên dưới mỗi bức ảnh là những dòng ghi chú đầy đau đớn của Thẩm Tuần:
“Ngày thứ 100 em đi, anh tìm thấy một người có đôi mắt giống em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-tuc-ly-hon/chuong-1-chiec-ngan-keo-bi-mat.html.]
“Vy Vy, cô ấy hôm nay mặc chiếc váy em thích, anh suýt chút nữa đã gọi tên em.”
Tay tôi run b.ắ.n, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn.
"Vy Vy" mà anh gọi suốt ba năm qua, không phải là tôi – Lâm Vy. Mà là Tô Vy, người bạn gái đã mất vì t.a.i n.ạ.n giao thông của anh ta từ năm năm trước.
Tôi chưa bao giờ là vợ anh. Tôi chỉ là một món đồ bảo tàng sống, một nơi để anh ta gửi gắm nỗi nhớ thương dành cho một người đã khuất.
Cánh cửa phòng làm việc bật mở. Thẩm Tuần bước vào, trên tay là bó hoa hồng đỏ rực. Nhìn thấy chiếc điện thoại dưới đất và gương mặt tái nhợt của tôi, nụ cười trên môi anh ta đông cứng lại.
"Ai cho phép cô chạm vào đồ của tôi?" – Giọng anh ta đột ngột trở nên lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm thường ngày.