Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy anh ta lạ lẫm vô cùng. Ánh mắt lo lắng, quan tâm thường ngày giờ đây chỉ còn là sự tức giận vì bí mật bị xâm phạm.
"Thẩm Tuần, anh kết hôn với tôi vì cái gì?" – Tôi nghe thấy giọng mình khàn đặc.
Thẩm Tuần nhặt chiếc điện thoại lên, cẩn thận lau bụi rồi cất vào ngăn kéo. Anh ta thản nhiên cởi áo khoác, ném bó hoa hồng vào sọt rác một cách không thương tiếc.
"Chẳng phải tôi đã đối xử với cô rất tốt sao? Tiền bạc, địa vị, sự cưng chiều… tôi đều cho cô cả. Cô còn muốn gì nữa?"
"Tôi muốn biết, trong ba năm qua, có giây phút nào anh nhìn tôi mà thấy đó là Lâm Vy không? Hay anh chỉ thấy cái bóng của Tô Vy?"
Thẩm Tuần tiến lại gần, bóp c.h.ặ.t cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta. Đôi mắt ấy từng khiến tôi chìm đắm, giờ đây chỉ khiến tôi buồn nôn.
"Lâm Vy, cô nên biết điều một chút. Nếu không có gương mặt này, nếu không có đôi mắt này, cô nghĩ một đứa trẻ mồ côi không có gia thế như cô có thể bước chân vào nhà họ Thẩm sao? Được làm người thay thế cho cô ấy là vinh dự của cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-tuc-ly-hon/chuong-2-gia-tri-cua-mon-do-the-than.html.]
Cái tát của tôi giáng xuống mặt anh ta nhanh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
"Vinh dự? Thẩm Tuần, anh thật bệnh hoạn."
Tôi quay người đi vào phòng ngủ, thu dọn quần áo. Tôi không mang theo bất cứ thứ gì anh ta mua, chỉ lấy đi những đồ dùng cá nhân ít ỏi tôi tự sắm bằng tiền lương của mình.
"Cô định đi đâu?" – Thẩm Tuần đứng dựa vào cửa, khoanh tay đầy mỉa mai – "Rời khỏi tôi, cô sẽ chẳng là gì cả. Cô sẽ phải quay lại căn nhà thuê tồi tàn, làm công việc lương tháng vài triệu. Đừng vì chút tự trọng hão huyền mà đ.á.n.h mất cuộc sống giàu sang này."
Tôi kéo khóa vali, ngước mắt nhìn anh ta, nụ cười bình thản hiện trên môi:
"Thà tôi làm một người nghèo có lòng tự trọng, còn hơn làm một con b.úp bê bằng vàng trong cái nghĩa trang mà anh tự dựng lên. Thẩm Tuần, chúng ta ly hôn đi. Ngày mai tôi sẽ gửi đơn."
Thẩm Tuần cười lạnh: "Được, tôi chống mắt lên xem cô trụ được bao lâu. Đừng có mà quỳ xuống cầu xin tôi quay lại."