“Nhưng tôi có vài điều kiện.” Ánh nhìn mà Giang Diệc dành cho tôi vừa lạnh lùng vừa sắc sảo. “Sau khi ông nội qua đời, chúng ta sẽ lập tức ly hôn. Hy vọng lúc đó, cô đừng gây ra bất kỳ rắc rối nào. Trong thời gian thỏa thuận, ngoại trừ những lúc cần diễn kịch trước mặt ông nội thì những lúc khác, chúng ta phải giữ khoảng cách. Đừng yêu tôi, cũng đừng ôm bất kỳ kỳ vọng viển vông nào với tôi. Tôi đã có người mình yêu rồi, dù tôi không thể ở bên người đó trong kiếp này, nhưng tôi cũng sẽ không yêu thêm ai khác nữa. Trong một năm này, cô có thể yêu đương bình thường, miễn là không để ông nội tôi phát hiện ra.”
Thậm chí, anh còn bổ sung thêm một câu cực kỳ “chu đáo”: “Nếu cô cần, tôi cũng có thể giới thiệu bác sĩ Bùi cho cô.”
Tôi ngẩn ra: “Bác sĩ Bùi là ai?”
Giang Diệc nhìn tôi, giọng điệu bỗng trở nên hơi lạnh lùng: “Chính là anh chàng “800 tệ” mà cô yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy.”
Nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, mặt tôi đỏ bừng lên như sắp nổ tung.
“Tôi... Tôi có thể suy nghĩ chút được không?”
Thật ra là tôi sợ mình đồng ý nhanh quá thì anh ta sẽ nhân cơ hội mà ép giá.
Dù sao thì Giang Diệc cũng là tư bản mà, lòng dạ tư bản đen tối lắm!
Giang Diệc đang định trả lời thì chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.
Sau khi nhấc máy, lông mày anh hơi nhíu lại: “Được, tôi đến ngay.”
Sau đó, anh cầm lấy áo khoác và đứng dậy, liếc nhìn tôi một cái: “Bệnh viện có việc gấp, cô cứ suy nghĩ kỹ rồi liên lạc với tôi.”
Sau khi Giang Diệc đi khỏi, tôi hí hửng ngồi nhẩm tính một hồi.
Có ba tỷ hai trăm triệu, gửi ngân hàng ăn lãi một năm thì cũng được gần trăm triệu rồi.
Tôi định bụng vừa về đến nhà là sẽ đồng ý với Giang Diệc ngay, chỉ sợ anh ta đổi ý.
Thế nhưng vừa ra khỏi quán cà phê và đi được mấy bước, chân tôi đá trúng một vật cứng.
Khi cúi đầu nhìn xuống, tôi thấy vật mà mình đá trúng là một chiếc ví da màu đen.
Tôi nhặt nó lên và mở ngăn đầu tiên của ví ra. Bên trong có một tấm thẻ căn cước.
Nó là của Giang Diệc.
Tôi đang định liên lạc với anh, thì đầu ngón tay lật qua một trang khác.
Tôi bỗng nhiên khựng lại.
Trong ngăn nhựa trong suốt có nhét một tấm ảnh trông khá cũ kỹ.
Người trong ảnh để mái tóc ngắn màu hạt dẻ hơi xơ xác, lớp trang điểm đậm đến mức gần như không nhìn rõ đường nét gốc. Góc chụp thì kỳ quặc, biểu cảm lại còn có chút ngây ngô và ngớ ngẩn.
Có thể nói là... cách chụp cực kỳ cẩu thả.
Nhưng dù gương mặt đó có hóa thành tro tôi cũng nhận ra được…
Đó chính là tôi.
Trong nháy mắt, tâm trí tôi hoàn toàn rối loạn.
Rõ ràng là Giang Diệc không nhớ người yêu cũ là tôi.
Tại sao anh ta vẫn còn giữ ảnh của tôi chứ?
Tôi lập tức gọi video cho cô bạn thân A Kiều - người đã chụp tấm ảnh đó cho tôi năm xưa.
“A Kiều, bà mau nhìn đi, đây là tôi đúng không?” Tôi hướng camera sau tới thẳng tấm ảnh.
Giọng điệu trêu chọc của A Kiều vang lên rõ mồn một qua loa ngoài:
“Gì vậy hả đại tiểu thư của tôi, chẳng lẽ bà không nhớ hồi trẻ trông bà “tàn tạ” đến mức nào à? Dù bây giờ, bà đã là đại mỹ nữ rồi nhưng cũng không thể phủ nhận quá khứ huy hoàng của mình chứ?”
Tàn tạ sao......
Giọng nói của A Kiều giống như vừa nhấn vào một cái công tắc nào đó.
Ký ức bỗng chốc ùa về, lấp đầy tâm trí tôi.
Năm lớp Hai, tôi là “chiến thần” buôn chuyện số một của lớp.
Vào thời kỳ đỉnh cao, tôi còn đuổi theo một con ch.ó qua mấy con phố liền để “tám chuyện”.
Kết quả là bị lây chấy.
Thế là, tôi bị đè ra cạo đầu, thành đầu đinh luôn.
Giáo viên chủ nhiệm chịu không nổi nữa, nhét cậu bạn Giang Diệc mới chuyển tới vào ngồi cùng bàn với tôi.
Lý do chẳng có gì khác ngoài việc Giang Diệc bị trầm cảm nặng và mắc chứng điếc do tâm lý.
Cô chủ nhiệm tưởng rằng tôi sẽ không có ai để lải nhải cùng.
Hừ.
Nhưng kẻ mạnh thì không bao giờ phàn nàn về hoàn cảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuy-trieu-nhan-lanh-mat-trang/chuong-2.html.]
Nửa tháng sau, tôi nhập môn ngôn ngữ ký hiệu.
Một tháng sau, mười ngón tay của tôi múa may liên hồi, nhanh như đang kết ấn vậy.
Thế nhưng lúc đó, Giang Diệc vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.
Tôi của năm lớp hai không hề bỏ cuộc.
Tôi bắt đầu tấn công bằng cách viết giấy chuyền tay:
"Chào buổi chìu, cậu đây thấy cậu có vẻ hơi lạnh lùng rồi đấy."
"Ở bên tôi thì cậu không cần phải giả tạo đâu."
"Thôi bỏ đi, đ.á.n.h kẻ chạy đi không ai đ.á.n.h người chạy lại mà."
"Hết giờ, mình cùng đi quẩy banh xác cái sân vận động đi?"
"Củm ơn cậu, moa moa!"
Sau khi nhận được tờ giấy, Giang Diệc bắt đầu run vai một cách đáng ngờ.
Thôi xong.
Chẳng lẽ cậu ấy còn bị động kinh nữa à?
"Giang Diệc?" Tôi thử chọc chọc vào cánh tay đang gồng c.h.ặ.t của cậu ấy.
Sau đó, tôi đột nhiên nghe thấy một âm thanh cực nhẹ như được rặn ra từ kẽ răng: "Phụt."
Tôi đập bàn, kết ấn: "Giang Diệc! Cậu cười rồi nhé!"
"Không có." Cậu ấy lập tức trưng ra bộ mặt nghiêm nghị.
Thực ra giáo viên chủ nhiệm đã nói với tôi từ lâu rồi:
Giang Diệc bị trầm cảm và điếc là do tận mắt chứng kiến cảnh bố mẹ qua đời.
Đó là phản ứng căng thẳng sau sang chấn tâm lý.
Tay tôi nhẹ nhàng chỉ lên bầu trời, rồi đặt lại lên trái tim cậu ấy:
"Giang Diệc, cậu có thể cười mà. Ở trên trời, bố mẹ cậu thấy cậu cười thì họ cũng sẽ mỉm cười theo thôi."
Dưới sự chữa trị bằng mồm của tôi, Giang Diệc dần dần trở nên cởi mở hơn.
Loại t.h.u.ố.c trị điếc mới đổi rất có hiệu quả, chỉ là tác dụng phụ của nó vừa nhanh vừa mạnh.
Chỉ trong vòng một tháng, Giang Diệc đã gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương, tóc cũng rụng từng lọn to.
Cuối cùng, anh đành phải cạo trọc đầu.
Hôm đó là tiết Thể d.ụ.c, cả lớp đều đã ra sân vận động hết rồi, Giang Diệc lủi thủi một mình gục mặt xuống bàn, ngón tay vô thức xoa xoa cái đầu trọc lốc.
"Giang Diệc!" Tôi xông vào lớp: "Đi thôi, ra sân vận động đi! Chẳng phải bác sĩ nói cậu cần vận động nhiều sao?"
Cậu ấy im lặng một hồi, giọng điệu rầu rĩ: "Không đi."
Cái thân xác bé nhỏ của ông đây vốn dĩ rất khỏe.
Thế là tôi quăng luôn cậu ấy lên lưng mình~
"Cuộc đời cậu làm gì có nhiều khán giả đến thế! Hãy cứ tự tin mà thể hiện bản thân đi nào~"
Trên sân vận động, tôi cõng Giang Diệc chạy như bay.
Có vài đứa bạn xì xào bàn tán, bảo trông giống hệt Gấu Lớn cõng Quản gia Trọc.
May mà Giang Diệc bị điếc nên không nghe thấy.
Nhưng tôi vẫn tẩn cho mấy đứa đó một trận ra trò.
Bởi vì tôi tin chắc rằng hôm nay, tôi dám đ.á.n.h chúng nó thì ngày mai, tôi sẽ dám đ.á.n.h cả thiên hạ.
Giang Diệc đi theo tôi thì chắc chắn anh sẽ có những ngày tháng tốt đẹp.
Nhưng đến ngày hôm sau, chúng nó lại bắt đầu cười nhạo tôi là Quản gia Trọc.
Lý do là chiều qua, sau khi tan học, tôi lại đuổi theo mấy con ch.ó nhỏ mà tán dóc với chúng nó rồi bị lây chấy.
Kết quả là với tình trạng của tôi, ngay cả kiểu đầu đinh cũng không ổn.
Tôi và Giang Diệc dắt tay nhau cùng gia nhập hội đầu trọc.
Mà vào khoảnh khắc nhìn thấy tôi, chẳng biết vì sao Giang Diệc khóc rống lên như cái ấm nước đang sôi sùng sục.