Tôi hít vào thật sâu, lại từ từ thở ra.
"Giang Diệc."
"Ừm?"
"Anh đúng là một thằng ngốc."
Đèn bỗng sáng.
Tôi nhón chân. Trong lúc Giang Diệc chưa kịp phản ứng, tôi hôn nhẹ một cái lên cằm anh.
“Mối quan hệ giữa Bùi Thanh Hành và em là giả thôi. Bà nội anh ấy ra nước ngoài phẫu thuật, trước khi đi, bà cụ muốn thấy anh ấy có bạn gái để yên tâm. Chúng em ký hợp đồng, em giả làm bạn gái anh ấy một tháng, hôm nay, hợp đồng hết hạn, em ra sân bay là để tiễn bà nội anh ấy, không phải đi theo anh ấy."
Rõ ràng là Giang Diệc ngừng thở.
Anh nhìn tôi kiểu như không dám tin, ánh sáng trong mắt nhanh ch.óng tích tụ lại như những đốm sáng gặp kính hội tụ.
"Vậy… Vậy thì… em không... định kết hôn? Không định đi theo anh ấy?"
"Không có." Tôi lắc đầu.
"Vậy... anh còn có cơ hội?" Giang Diệc run giọng, anh gần như nói không thành tiếng.
Tôi cố ý trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khóe miệng không nhịn được mà cong lên: "Không làm người thứ ba nữa?"
"Không làm nữa."
Anh hít vào thật sâu, như dồn hết lòng dũng cảm của cả đời mình làm một: "Anh muốn làm chồng em. Lần này, dù xảy ra chuyện gì thì anh cũng sẽ không buông tay nữa. Sanh Sanh, ngày mai về gặp ông nội với anh."
Ánh sáng vàng ấm áp rơi xuống đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt nghiêm túc của anh.
Tôi nhìn anh, đột nhiên bật cười.
Cười cười, mắt cũng hơi cay.
"Được thôi."
Ngày hôm sau, Giang Diệc lái xe đưa tôi về gặp ông nội anh.
Xe vừa dừng trước cổng biệt thự nhà họ Giang một cách vững vàng, một ông lão mặc trang phục thời Đường có gương mặt hồng hào, tay chống gậy đầu rồng hối hả xông ra.
Giang Diệc chưa xuống xe, gọi "Ông nội". Ông lão đã đ.á.n.h một gậy vào bắp chân vừa thò ra của anh.
"Thằng nhãi! Còn dám về!"
Giang Diệc: "... Ông nội?"
"Đừng gọi tao là ông nội!" Ông lão tức giận đến nỗi râu run rẩy, cú đ.á.n.h gậy thứ hai sắp rơi xuống: "Hai ngày nay, tao phái người đến bệnh viện điều tra!"
Nói đến đây, ông cụ thấp giọng: "Cả viện đều nói mày là gay! Ví tiền còn giấu ảnh con trai mà mày xem hằng ngày! Bây giờ, mày đột nhiên dẫn cô gái về, mày muốn lừa ai? Lừa ông hay lừa con gái nhà người ta?! Tao nói thật với mày! Thực ra tao vốn không có bệnh! Mày mau để cô gái kia đi đi!"
Giang Diệc bị đ.á.n.h cho lùi liên tục, vẻ mặt ngơ ngác: "Ông nội không bị bệnh thật ạ?"
Ông lão vốn không thèm để ý đến Giang Diệc, chỉ đuổi đ.á.n.h anh.
"Không phải, ông nội nghe cháu giải thích..."
"Giải thích cái gì mà giải thích!"
"Cô gái nhà người ta tốt thế, mày lại muốn kéo người ta làm hôn nhân hình thức? Mày có còn là người không?!"
Tôi đứng bên cạnh xe nhìn cảnh tượng này, nhịn cười đến đau cả bụng.
Giang Diệc nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuy-trieu-nhan-lanh-mat-trang/chuong-6.html.]
Tôi hắng giọng, tiến lên: "Ông nội Giang, ông đừng kích động."
Ông lão lập tức thu gậy, nở nụ cười hiền hậu: “Cháu gái, đừng sợ, có ông đây, tuyệt đối không để con bị thằng nhãi này lừa!"
"Thực ra…” Tôi cân nhắc từ ngữ: "Tấm ảnh trong ví ông… là cháu."
Ông lão chớp mắt: "... Cái gì cơ?"
Tôi nhịn cười, hắng giọng, kể lại cho ông cụ nghe từ đầu đến cuối về sự hiểu lầm lố bịch suốt mười năm giữa tôi và Giang Diệc.
Biểu cảm của ông lão chuyển từ chấn động đến sửng sốt, rồi đến chợt hiểu ra.
Cuối cùng, ông vỗ một cái vào đùi, ngửa mặt lên trời mà than: “Đúng là tạo nghiệt mà!"
Nói rồi, ông đứng phắt dậy, mở cửa. Giang Diệc đang bị phạt đứng ngoài cửa lại ăn một trận chổi lông gà.
"Đồ ngốc! Não lợn! Sao ông đây lại có thằng cháu không khai sáng nổi như mày!" Ông nội vừa đ.á.n.h hai cái thì đột nhiên ném chổi lông gà đi, ôm n.g.ự.c mà ngã ngửa ra sau…
"Ái dà... không được rồi, không được rồi.” Ông dựa vào khung cửa, thở một cách yếu ớt:"Bị thằng cháu ngốc này chọc cho tức, tim ông lại đau rồi… Các cháu không kết hôn, ông không khỏi bệnh được. Nhanh lên! Hôm nay cho luật sư đến, ký hợp đồng tiền hôn nhân ngay! Chuyển mấy căn nhà dưới tên ông và mười phần trăm cổ phần Giang Thị sang cho Sanh Sanh hết!"
Giang Diệc: "Ông nội, ông thật là ông nội tốt của cháu!"
Trên đường về, hoàng hôn buông xuống.
Giang Diệc đang lái xe thì đột nhiên nói: "Lục Dao."
"Ừm?"
"Cảm ơn em."
"Cảm ơn em vì cái gì?"
"Cảm ơn em còn sẵn lòng đợi anh." Giọng anh rất nhẹ: "Cảm ơn em còn sẵn lòng... yêu anh."
Tôi nhìn góc nghiêng được ánh hoàng hôn viền vàng của anh, cười.
"Giang Diệc."
"Ừm?"
"Em cũng cảm ơn anh. Cảm ơn anh giữ mình trong sạch suốt mười năm nay. Cảm ơn anh..." Tôi dừng lại, cố ý kéo dài giọng: "...sẵn lòng làm người thứ ba cho em."
Giang Diệc: "..."
Anh nở nụ cười bất lực, rút một tay ra, xoa tóc tôi: "Đồ vô tâm. Chỉ biết trêu anh."
"Tất nhiên rồi." Vẻ mặt tôi kiểu “em quá đúng”: “Với lịch sử đen tối hay thế này, em có thể cười cả đời."
"Được." Anh nắm lấy tay tôi, để mười ngón của chúng tôi đan xen: "Để em cười cả đời. Kiếp sau cũng cho em cười. Mãi mãi cho em cười."
Ngoài cửa sổ, ráng chiều tràn ngập trời giống hệt buổi chiều trên sân vận động mười năm trước.
Tôi cõng anh chạy một vòng rồi lại một vòng nữa.
Gió thổi vù vù bên tai.
Tiếng cười vang đi rất xa, rất xa.
Lúc đó, chúng tôi không biết rằng lần chạy này chính là mười năm, lần nắm tay này chính là cả đời.
May thay.
Chúng ta không lạc mất nhau.
May thay.
Năm tháng dài đằng đẵng, cuối cùng, anh và em trở về.