4
Kế tiếp chính là, đại ca túm lấy cổ tôi, lôi tôi ra ngoài.
Tôi rụt cổ lại, như củ khoai tây nhỏ héo úa, chẳng dám hé răng.
Cố tình anh tôi còn là một kẻ có mắt không tròng, vô cùng nhiệt tình đi qua, không hề nhận thấy bầu không khí vi diệu giữa chúng tôi.
Anh tôi vui cười ra mặt nói: "Thế nào? Tay nghề cũng được phải không."
Tôi chỉ muốn anh ấy nín họng lại giùm cái.
Sự hiểu biết của ông nội này dành cho tôi có lẽ vẫn còn ở vài năm trước.
Đại ca nở một nụ cười khó hiểu, khóe mắt liếc nhìn tôi.
Có lẽ là nghĩ đến việc toàn thân trên dưới của hắn đã bị tôi sờ hết, ngữ khí càng lạnh hơn: “Xác thật là không có gì để nói.”
Tôi ngửa đầu 45 độ nhìn lên trời, xấu hổ đến mức hận không thể nhảy ra khỏi cửa sổ chạy trốn.
May mắn thay, hắn không dẫn theo một đám đàn em nổi điên ngay tại chỗ.
Nhìn hắn không chút biểu cảm lấy điện thoại ra thanh toán, tôi vội lấy trong quầy ra một tờ phiếu giảm giá 50% rồi run run đưa qua.
"Hoan nghênh ... hoan nghênh lần sau lại đến."
Hắn lật qua lật lại nhìn, nhét vào túi một cách rất tự nhiên rồi hừ cười thành tiếng:
"Tiền bồi thường thiệt hại tinh thần phải không? Đúng là tôi nên hưởng."
Tôi: Cũng không cần phải nói thẳng ra như vậy mà.
Trước khi rời đi, hắn một tay chống quầy, nói đầy ẩn ý:
"Không cần biết cô tham gia lớp huấn luyện nào, trở lại luyện tập tiếp đi."
Tôi: "Được."
Sau khi nhóm người này đi rồi, anh trai tôi thực sự đã chuyển 1.000 nhân dân tệ cho tôi.
Ghi chú đi kèm: Tiền làm lụng vất vả.
Tôi nghĩ nghĩ, chuyển trả lại chín trăm.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của anh, tôi vỗ vai anh nói: “Tiền trang trí”.
Trời đất chứng giám, ý định ban đầu của tôi chỉ là để anh ấy đổi tấm giấy dán tường "Song long hí châu" đó đi.
Kết quả ngày hôm sau, tiệm mát-xa đúng thật là bị người đập phá. 04
Kế tiếp chính là, đại ca túm lấy cổ tôi, lôi tôi ra ngoài.
Tôi rụt cổ lại, như củ khoai tây nhỏ héo úa, chẳng dám hé răng.
Cố tình anh tôi còn là một kẻ có mắt không tròng, vô cùng nhiệt tình đi qua, không hề nhận thấy bầu không khí vi diệu giữa chúng tôi.
Anh tôi vui cười ra mặt nói: "Thế nào? Tay nghề cũng được phải không."
Tôi chỉ muốn anh ấy nín họng lại giùm cái.
Sự hiểu biết của ông nội này dành cho tôi có lẽ vẫn còn ở vài năm trước.
Đại ca nở một nụ cười khó hiểu, khóe mắt liếc nhìn tôi.
Có lẽ là nghĩ đến việc toàn thân trên dưới của hắn đã bị tôi sờ hết, ngữ khí càng lạnh hơn: “Xác thật là không có gì để nói.”
Tôi ngửa đầu 45 độ nhìn lên trời, xấu hổ đến mức hận không thể nhảy ra khỏi cửa sổ chạy trốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tiem-mat-xa-cua-nguoi-mu/4.html.]
May mắn thay, hắn không dẫn theo một đám đàn em nổi điên ngay tại chỗ.
Nhìn hắn không chút biểu cảm lấy điện thoại ra thanh toán, tôi vội lấy trong quầy ra một tờ phiếu giảm giá 50% rồi run run đưa qua.
"Hoan nghênh ... hoan nghênh lần sau lại đến."
Hắn lật qua lật lại nhìn, nhét vào túi một cách rất tự nhiên rồi hừ cười thành tiếng:
"Tiền bồi thường thiệt hại tinh thần phải không? Đúng là tôi nên hưởng."
Tôi: Cũng không cần phải nói thẳng ra như vậy mà.
Trước khi rời đi, hắn một tay chống quầy, nói đầy ẩn ý:
"Không cần biết cô tham gia lớp huấn luyện nào, trở lại luyện tập tiếp đi."
Tôi: "Được."
Sau khi nhóm người này đi rồi, anh trai tôi thực sự đã chuyển 1.000 nhân dân tệ cho tôi.
Ghi chú đi kèm: Tiền làm lụng vất vả.
Tôi nghĩ nghĩ, chuyển trả lại chín trăm.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của anh, tôi vỗ vai anh nói: “Tiền trang trí”.
Trời đất chứng giám, ý định ban đầu của tôi chỉ là để anh ấy đổi tấm giấy dán tường "Song long hí châu" đó đi.
Kết quả ngày hôm sau, tiệm mát-xa đúng thật là bị người đập phá.
Lúc Vệ Hoài nhận được cuộc gọi từ Cục Cảnh sát là mới hơn bảy giờ sáng.
Hai tôi đang ăn cơm.
Mơ mơ màng màng nghe được hai câu, cơn buồn ngủ của anh ấy bay mất, dứt khoát bật loa ngoài.
Trong ống nghe, chú cảnh sát nói bằng giọng địa phương nặng:
"...Chúng tôi đã bắt được hắn, tên là gì? Này, hỏi cậu đó!"
Thật lâu sau, bên kia mới truyền đến một giọng nói bất đắc dĩ.
Hắn ngữ điệu không lên không xuống, nhàn nhạt nói: "Cố Từ Thăng."
Tôi lập tức buông đũa.
Giọng nói này, thực sự rất quen thuộc.
Chú cảnh sát hừ lạnh một tiếng: "Đúng vậy, chính là người này, lúc tôi tới nơi đó cục gạch còn ở trong tay hắn, vậy mà hắn còn dám nói không phải hắn chọi."
Anh tôi há mồm, nhỏ giọng lặp lại cái tên đó mấy lần, vô cùng khó hiểu.
"Tôi vốn không biết hắn mà, tự nhiên đi chọi tiệm của tôi làm gì?"
Tôi thấy tình hình không đúng, đang muốn chuồn.
Giây tiếp theo liền nghe chú cảnh sát nói: "Chắc là hôm qua hắn ta có đến tiệm của anh."
Vệ Hoài ý thức được gì đó, đảo mắt nhìn qua tôi.
Thấy tôi có tật giật mình, tức khắc đã hiểu rõ, từ kẽ răng nghiến ra một chữ “à”.
Sau đó gật đầu: "Tôi biết rồi."
Anh tôi cúp điện thoại, hít sâu vài hơi, ngoài miệng cười nhưng trong lòng chắc đang chửi, hỏi tôi: "Tiền trang trí tiệm mày đưa anh là để dùng vào việc này đó hả? Vệ Lai, rốt cuộc thì mày đã làm gì con người ta rồi hả?"
Tôi dời mắt, thẳng thắn thành khẩn nói: “Sờ soạng”.
Sự trong trắng của vị đại ca kia, chỉ sợ là đã bị hủy trong tay tôi mất rồi.
--------------------------------------------------