Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TIỆM MÁT XA CỦA NGƯỜI MÙ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Vệ Hoài đã từng gặp qua đám giặc nhỏ đập vỡ cửa kính kia.

Là thằng nhóc con chủ cửa tiệm vật lý trị liệu ở phố bên cạnh.

Khi chúng tôi đưa cảnh sát đến tìm, bà chủ đang ngồi ở cửa c.ắ.n hạt dưa.

Khóe mắt và đuôi lông mày bà ta hiện đầy vẻ khắc nghiệt, cũng không ngạc nhiên mấy khi thấy chúng tôi.

Mà còn nháy mắt cười với anh trai tôi:

"Úi, đây không phải là ông chủ Vệ sao? Mấy ngày nay kiếm được không ít tiền nhỉ."

Tôi nhìn vào cửa tiệm nhỏ vắng khách của bà ta, luôn cảm thấy bà già này hành động rất kỳ lạ.

Ba thằng nhóc đứng xếp hàng bên cạnh bà ta, trừng mắt nhìn thẳng vào từng người chúng tôi.

Cho đến khi nhìn thấy Cố Từ Thăng.

Bọn nó đồng loạt run lên vài cái, đưa mắt nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra.

Rất giống tôi ngày hôm qua.

Cửa tiệm này hình như chỉ còn mỗi ông chủ là ra người ra ngợm nhất, khách hàng trong tiệm đều đang đợi ông ấy xoa bóp giúp.

Cúi đầu khom lưng xin lỗi anh tôi xong, lại túm lấy thằng cầm đầu tẩn cho nó một trận, còn hứa sẽ bồi thường.

Sau đó liền vội vã vào tiệm làm việc.

Kết quả, cảnh sát chân trước vừa mới rời đi.

Mấy đứa nhóc chân sau lại bắt đầu giở trò quỷ.

Có lẽ là vì kỹ năng diễn xuất của tôi quá tốt, bọn nó đều nghĩ rằng tôi thực sự bị mù.

Nhân lúc người lớn không để ý, thình lình giật cái nạng của tôi đi.

Đẩy mạnh tôi ra sau.

Tôi vốn không phải là người sẽ để mình chịu thiệt, dù tôi có ngã, cũng phải kéo nó ngã theo.

Vì vậy, cuối cùng, thằng nhóc đó ôm đầu khóc, còn tôi ôm lấy người đàn ông, mỉm cười.

Chỉ có anh tôi, nhìn bàn tay tôi đặt trên eo Cố Từ Thăng, vẻ mặt phức tạp.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi thậm chí còn không nhìn thấy hắn đã lao tới từ bên cạnh như thế nào.

Tóm lại, tôi không bị thương chỗ nào cả.

Hắn siết chặt vai tôi, rồi vội buông ra.

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã túm cổ thằng nhóc đó lên, lạnh giọng nói:

"Xin lỗi."

Trên người Cố Từ Thăng vốn đã mang theo khí chất trừ gian diệt ác, lúc này lại lạnh mặt, quả thật là cấp độ đáng sợ nhân hai.

Quả nhiên, thằng nhóc đó như thể nhìn thấy ma, càng khóc to hơn.

Thấy cảnh này, bà chủ vội vàng chạy tới, chỉ vào mũi Cố Từ Thăng mắng:

"Trông cậu đã nhân mô cẩu dạng rồi mà còn bắt nạt trẻ con nữa hả? Tôi nói cho cậu biết, nếu như hôm nay con trai tôi xảy ra chuyện gì, cậu cứ chờ đền tiền đi!"

Cố Từ Thăng không chút để ý cười cười, chỉ có tôi biết, nắm đ.ấ.m của hắn đã cứng lại.

Đại ca à.

Này nếu đ.á.n.h tiếp, coi chừng vào viện hết cả đám đó?

Mắt thấy bà chủ liều lĩnh lao đến trước mặt hắn như tìm đường ch.ế.t, tôi vội la lên:

"Đại ca, bình tĩnh đi! Tết Nhất tới nơi rồi, anh mới ra, đừng vì chuyện này mà phải vào lại!"

Bà chủ: "??"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tiem-mat-xa-cua-nguoi-mu/7.html.]

Bà ta bế thằng nhóc lên, lùi nhanh về sau một bước, hoảng sợ nói: “Từ đâu ra vậy?”

Anh tôi chê tôi làm mất mặt, nên kéo tôi sang một bên, nhưng cũng phối hợp đáp lại một câu: “Ai, nói ra xui lắm, bà cũng biết mà”.

Cố Từ Thăng: "??"

Bà chủ thấy hắn cũng không phải dạng tốt lành gì, nên dứt khoát giữ khoảng cách an toàn.

Bà ta sờ vào vết sưng to bầm xanh bầm đỏ trên đầu thằng nhỏ, hung hăng nói:

"Vậy cậu cũng phải đền tiền. Cậu nhìn xem, cậu làm con trai tôi ngã, sau này ảnh hưởng đến chuyện học hành của nó thì thế nào?!"

Cố Từ Thăng cười nhạo ra tiếng: "Bà có thể quơ thêm vào mấy năm nữa, sau này ảnh hưởng đến khả năng sinh đẻ là do tôi, không kiếm được tiền cũng là do tôi. Dù sao thì, cơ hội ăn dọng được tiền của người giàu chỉ có một lần trong đời."

Trong lúc hắn đang nói chuyện, mấy chiếc minibus chạy vào con hẻm nhỏ.

Hơn chục người lục tục đi xuống, lần lượt đứng thành một hàng phía sau hắn.

Trông còn rất dọa người.

Cố Từ Thăng cũng không quay đầu lại, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, lập tức có đàn em cầm bật lửa châm giúp.

Hắn từ từ ngẩng đầu lên trong làn khói phiêu động, nhìn hai mẹ con bằng ánh mắt sắc lạnh:

"Tiền viện phí tôi trả, bây giờ lăn xuống, xin lỗi cô ấy."

8

"Á đù."

Tôi và Vệ Hoài trố mắt nhìn, lần đầu tiên trong đời chúng tôi có gu thẩm mỹ giống nhau, đồng thanh nói: "Đẹp trai vãi!"

Vệ Hoài càng khoa trương hơn, lập tức ôm lấy tôi, nhỏ giọng xì xầm: "Sau này tìm bạn trai nhất định phải tìm người như thế này! Nếu không cũng đừng nghĩ vào được cửa nhà chúng ta! "

Tôi:"……"

Lời khen kẹt lại trong họng tôi.

Ông nội này nghĩ hơi xa rồi đó.

Dưới sự ép buộc và dụ dỗ của Cố Từ Thăng, ba thằng ranh con xếp thành hàng đi đến chỗ tôi.

Đứa đẩy tôi vẫn thút thít, một tay cầm nạng của tôi, tay kia lau nước mắt.

Cung cung kính kính nói: "Thực xin lỗi."

Tôi vô cùng rộng lượng, lập tức ra vẻ: “Không sao đâu, nếu lại có lần sau, chị đây sẽ coi đầu của cưng như trái bóng cao su mà sút.”

Thằng nhóc "Oa" một tiếng ngửa đầu lên trời khóc ròng, chạy vào trốn trong cửa tiệm.

Cũng không biết Cố Từ Thăng cho bà ta bao nhiêu tờ tiền màu đỏ.

Chỉ thấy một xấp thật dày.

Bà chủ sung sướng đến mức không thèm quan tâm đến đứa con trai quý giá của mình nữa, chỉ tập trung vào việc đếm tiền.

Thấy vậy, ông anh tôi lại ghé vào tai tôi: "Không được, phung phí quá. Mua hai cái băng cá nhân là có thể giải quyết rồi. Này chẳng phải là đang phồng má giả làm người mập sao?"

Tôi ấm áp nhắc nhở: “Hắn thu tiền thuê nhà”.

Nhiêu đây có xá gì.

"Ể?!"

Vệ Hoài biến sắc còn nhanh hơn lật sách: “Không phải giả vờ à?”

Anh tôi xoa xoa cằm, lẩm bẩm tự nói: "Nếu vậy, hình như so với trước kia còn đẹp trai hơn một chút."

Tôi:"……"

Quả nhiên, dù gái hay trai, rồi cũng sẽ bị tiền tài che mắt thôi.

Cố Từ Thăng vẫn còn có việc phải làm, nên xin miễn trước lời mời gọi một hai phải uống vài chén của ông anh tôi.

Hai đứa tôi nhìn minibus chạy đi xa dần, đồng loạt thở dài.

Lần tới gặp lại, không biết phải đợi đến bao giờ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TIỆM MÁT XA CỦA NGƯỜI MÙ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...