Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiệm Quan Tài Phố Tây

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: mèomỡ

(http://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Ánh mặt trời xuyên qua tầng

tầng mây mù, Ly Du Dao đứng trên đám mây quan sát nhà cửa dưới chân. Nàng

từng nghĩ nếu trở về nhất định phải ngủ một giấc, nay nàng đã trở về lại chỉ

mong thoát khỏi cơn ác mộng không có Bạch Nham này, ôm chặt lấy hắn vĩnh viễn

không buông tay.

Nàng lặng lẽ ngồi xuống nóc nhà

mình, cuộn người ôm lấy hai chân mình, vùi đầu giữ hai đầu gối. Bên cạnh trống

không giống như đang đào khoét tim nàng. Bạch Nham nói, bọn họ có thể tìm một

nơi non xanh nước biếc an cư, ban ngày ngắm mặt trời mọc, buổi tối ngắm trăng

sao, rảnh rỗi thì đi chung quanh. Những ngày nhàn nhã đó, hắn sẽ trải qua cùng

một người khác. Hắn sẽ hứa cho ‘nàng’ kiếp sau, tam sinh tam thế, đời đời kiếp

kiếp, hắn sẽ nói rất nhiều điều dễ nghe nói dỗ ‘nàng’ vui, hắn sẽ thật lòng bảo

vệ ‘nàng’ - cô gái thay thế Du Dao hạnh phúc, cũng sẽ làm cho Bạch Nham hạnh phúc .

Ôm chặt lấy chính mình, cả

người nàng run lên nhè nhẹ, làm thế nào mới có thể áp chế được nỗi đau trong

tìm? Làm thế nào mới có thể không hận Bạch Nham không giữ lời hứa? Làm thế nào

mới có thể sống qua quãng ngày cô đơn sau này? Nàng còn có thể làm gì? Nàng

khóc, nhưng không ai lau khô nước mắt cho nàng. Nàng đau khổ, nhưng không ai

vươn tay ôm nàng an ủi nàng. Bên người thiếu một người, nàng giống như thiếu

toàn bộ thế giới. Trái tim nàng tan nát, thế giới của nàng chỉ như đống phế

tích, nàng phải sống ra sao?

“Chưởng quầy Ly?!” Đỗ Tuyền

không biết khi nào đã trở lại, cảm nhận được khí của chưởng quầy Ly liền đi

chung quanh tìm kiếm, không ngờ nàng lại ngồi ở trên nóc nhà.

Chưởng quầy Ly, nàng thật hy

vọng mình chỉ là bà chủ một tiệm quan tài, trong tiệm nuôi một lão đạo sĩ nhàn

tản, suốt ngày đi tìm mấy chuyện phiền toái về chọc nàng tức giận. Nàng có thể

mắng hắn thậm chí động thủ đánh hắn, không vui thì đá hắn vào hồ nước. Hắn luôn

miệng thích rêu rao lẽ trời số mệnh khắp nơi, nàng chỉ để ý tiệm nhà mình buôn

bán lời được bao nhiêu bạc, ngủ đến khi mặt trời lên cao không ai làm phiền.

Tiểu Tuyền nhìn bọn họ đấu khí đấu võ mồm nhưng đành làm như không thấy, cuộc sống

đơn giản thậm chí có chút nhàm chán, nhưng vì sao chỉ đơn giản như vậy mà nàng

cũng không có được?!

Ly Du Dao xoay người xuyên qua nóc nhà

vào phòng, nàng không biết rốt cuộc Tiểu Tuyền nói cái gì, lại càng không muốn

giải thích vì sao nàng khóc, vì sao Bạch Nham không cùng nàng trở về. Bây giờ

nàng không muốn nói gì, cũng không muốn làm gì hết.

Nàng kháp pháp quyết nhốt Đỗ

Tuyền ngoài cửa, còn mình ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ vuốt ve chăn đệm,

dường như trên đó còn lưu lại một ít hơi ấm ấm áp, còn có mùi của Bạch Nham,

còn có đau đớn và hạnh phúc của nàng. Tất cả đều xảy ra quá nhanh, hắn rời đi

đột nhiên như vậy làm cho nàng không biết phải làm sao. Trước mắt là vắng vẻ

trống trơn, trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại những ký ức đã qua nụ cười của

hắn, lời nói của hắn, bờ vai và lồng ngực của hắn, độ ấm và hơi thở trong lòng

hắn, vì sao không thấy nữa?! Nàng không chịu nổi, hình ảnh trong trí nhớ quá rõ

ràng, mỗi một hình ảnh đều giống như đao giống như kiếm muốn giết nàng, nàng

không chịu nổi.

Tay ấn xuống hốc tối dưới ván

giường, đưa tay chậm rãi run rẩy nắm chặt bình ngọc nhỏ. Có máu xử nữ của nàng

có thể luyện chế nước Vong Xuyên, có nước Vong Xuyên có thể quên Bạch Nham,

quên tình yêu của bọn họ, cũng sẽ quên đau đớn trong lòng lúc này, nhưng cũng

sẽ quên những ngày tháng vui vẻ nhất hạnh phúc nhất trong suốt ngàn năm qua của

nàng, quên người đã từng cho nàng vui vẻ, hạnh phúc đó.

“Bạch Nham, chẳng lẽ chàng đã

quên ta đã từng nói, nếu chàng quên lời hứa của mình, ta sẽ lóc từng miếng thịt

của chàng, để chàng muôn lần chết không thể siêu sinh!” Nàng nâng tay cầm bình

ngọc nhỏ đè ngực, nàng thật sự muốn giết hắn, giết chính nàng!

Hai canh giờ trôi qua rất

nhanh, nàng không thể nán lại nữa, nhìn ngôi nhà của mình và Bạch Nham lần

cuối, nhắm mắt lại thở dài một hơi, giống như đột nhiên sẽ hít thở không thông.

Bước ra khỏi phòng, Đỗ Tuyền

đứng ngay bên cửa:“Chưởng quầy, cô đã trở lại, ngày đó......”

“Bạch Nham sẽ không trở lại,”

Du Dao cắt đứt lời Tiểu Tuyền,“Ta có lẽ cũng sẽ không trở lại. Tiểu Tuyền hãy

chăm sóc chính mình, chăm sóc Chỉ Lan, sống cho tốt.”

Du Dao không biết còn có thể

nói gì với Tiểu Tuyền, ngôi nhà này đã không còn giống gia đình, ba trăm năm

cuối cùng vẫn tan.

Không đợi Đỗ Tuyền hỏi thêm câu

nào, nàng liền bước lên mây mà đi.

Chỉ Lan vội vàng tới, nhìn thấy

Du Dao rời đi,

nghi hoặc khó hiểu hỏi Đỗ Tuyền đã xảy ra chuyện gì, Đỗ Tuyền lắc đầu:“Huynh

cũng không biết, chưởng quầy Ly nói lão đạo sẽ không trở lại, nàng ấy cũng sẽ

không trở lại.”

“Hả?!”

Trên mặt Đỗ Tuyền lần đầu có vẻ

thâm trầm, kinh ngạc nhìn bầu trời xanh xuất thần, Chỉ Lan có chút sốt ruột có

chút lo lắng, nàng kéo Đỗ Tuyền hỏi:“Chúng ta làm sao bây giờ?”

“Chờ,” Bất ngờ là Đỗ Tuyền trả

lời rất kiên định,“Cho dù xảy ra chuyện gì, ta cũng phải ở đây chờ bọn họ về

nhà.”

Chỉ Lan cầm tay hắn:“Muội đi

chuẩn bị cơm trưa.”

Đỗ Tuyền nhẹ nhàng cười, nhìn

phía Chỉ Lan, gật gật đầu. Nàng sẽ cùng hắn chờ.

Trở lại núi Bình Đỉnh, cô cô

chờ nàng đã lâu, Du Dao không muốn nói chuyện, chỉ giao bình ngọc nhỏ cho

cô cô, còn mình thì một mình trở về phòng, lẳng lặng nằm trên giường hàn ngọc,

mở to mắt ngơ ngác nhìn trần nhà, giống như xuất hồn ngay cả mắt cũng không

chớp, không biết nằm như vậy đã bao lâu.

Nàng muốn tiến vào thần thức

của chính mình để gặp Bạch Nham, nhưng rồi lại không dám, trí nhớ này chính là

không ngừng nhắc nhở nàng Bạch Nham đã luân hồi, chỉ để lại một mình nàng.

Trong tay nắm cốt tiêu cứng rắn mà lạnh như băng. Nàng muốn đuổi hết những ký

ức trong đầu, vùi lấp chua sót dâng lên trong lòng nhưng đều vô ích, chỉ đành

chết lặng lẳng lặng nằm, để chua xót tuyệt vọng tùy ý lấp đầy trái tim nàng,

thân thể nàng, linh hồn nàng.

Thời hạn hai ngày Ngọc đế đưa

ra nháy mắt đã trôi qua. Du Dao im lặng theo Huyền Nữ đến Tây Thiên.

Huyền Nữ nhìn nàng không ăn

không uống không nói lời nào, trong lòng biết nàng khó chịu, nhưng cũng bất

lực, ngoại trừ thở dài vẫn là thở dài, cũng không biết có thể oán ai, nghĩ tới

nghĩ lui, cuối cùng dưới đáy lòng mắng lão già Ngọc đế một trăm lần.

Huyền Nữ đưa cho Du Dao một bình sứ nhỏ:“Nước Vong

Xuyên.”

Du Dao cầm lấy siết chặt trong lòng

bàn tay, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì.

“Ai, nha đầu ngốc, quên đi.”

Huyền Nữ đã không biết nên khuyên nàng như thế nào, chỉ hy vọng bây giờ nàng

uống nước Vong Xuyên, quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra, quan trọng nhất là

quên Bạch Nham.

Du Dao không đáp lại, ngoại trừ

cầm bình sứ nhỏ trong tay thì không có hành động nào khác. Nàng không muốn

quên, nhưng đau lòng lại khiến nàng không thể chịu được, giống như lúc nào cũng

có khiến nàng đau đến chết. Còn có thể chịu đựng được bao lâu chính nàng cũng

không biết, có lẽ nàng thật sự sẽ uống nước Vong Xuyên, quên sạch về Bạch Nham

và tất cả những chuyện có liên quan, không lưu luyến, không hoài niệm.

Đưa Du Dao đến Tây Thiên là Huyền Nữ hoàn

thành nhiệm vụ, nhìn nàng không tức giận, Huyền Nữ lại thở dài, hy vọng tu phật

có thể làm cho lòng nàng thanh thản.

Văn Thù Bồ Tát ở Tây Thiên

nghênh đón hai người, hai tay tạo thành chữ thập cúi đầu với Huyền Nữ.

“Văn Thù Bồ Tát,” Huyền Nữ đáp

lễ,“Nha đầu kia giao cho Bồ Tát.”

Văn Thù Bồ Tát cười cười, nhìn

Ly Du Dao :“Mời Nguyên quân theo bổn tọa đến đây đi.”

Du Dao cũng rất cung kính cúi

đầu với Văn Thù Bồ Tát, tiện đà đi theo ngài, quay đầu nhìn thoáng qua Huyền Nữ

dường như đang nói lời từ biệt với bà.

Một cái liếc mắt này lại khiến

Huyền Nữ than ngắn thở dài lần nữa.

Ly Du Dao chưa bao giờ tới Tây Thiên,

nàng cho rằng Tây Thiên chẳng qua chỉ là một ngôi chùa thật lớn thật lớn không

có gì đặc biệt. Đi theo Văn Thù Bồ Tát, trong tai văng vẳng tiếng tụng kinh

niệm phật, làm cho đáy lòng người ta trở nên bình tĩnh thanh thản, nhưng dù có

thể khiến lòng nàng bình thản nhưng vẫn không xóa được nỗi đau của nàng.

Văn Thù đưa Ly Du Dao vào một

căn phòng yên tĩnh, nói:“Xin Nguyên quân ở đây tu tập phật pháp, hóa giải lệ

khí ma tính trên người.”

Ly Du Dao quét mắt nhìn căn

phòng một lần, chỉ có một cái sạp, trên sạp đặt một chiếc đệm hương bồ, bên

cạnh chồng một ít kinh thư, ngoài ra thì không còn gì khác. Nàng quay sang gật

đầu với Văn Thù:“Đa tạ Bồ Tát.”

Sau khi Văn Thù rời đi, Du

Dao ngồi

khoanh chân trên đệm hương bồ, rút cốt tiêu và nước Vong Xuyên từ trong tay áo

ra.

Nàng từng vì Viên Hạo trộm nước

Vong Xuyên một lần, nhưng cũng chỉ uống được một ngụm rượu hoa quế, nhưng hôm

nay nàng có thể khẳng định trong tay mình đang cầm chính là nước Vong Xuyên,

chỉ cần ngửa cổ uống hết thì tất cả đau khổ sẽ tan biến. Nước Vong Xuyên là một

loại độc, chấm dứt không phải tính mạng mà là tình yêu.

Muốn ngộ đạo sao? Muốn tham

phật sao? Muốn buộc bọn họ nhìn thấu thế sự, nhìn thấu tình duyên, quên đi tình

yêu say đắm, cắt đứt sợi tình.

Nàng không muốn! Tuyệt đối

không!

Nếu vô tình vô yêu, nếu quên

Bạch Nham, không bằng bảo nàng làm một tảng đá! Không biết đau đớn, không biết

vấn vương, cũng không biết thời gian! Nàng không cam lòng cứ như vậy mà chặt

đứt tương tư, không được viên mãn. Nàng không cam lòng cứ như vậy phụ lời hứa,

không thể bên nhau. Nàng không cam lòng! Không cam lòng!

“Xoảng!” Bình sứ nhỏ trong tay

bị nàng hung hăng ném vỡ thành mảnh vụn bắn tung tóe, nước Vong Xuyên trong

bình sứ trào ra thật giống như máu đang tràn ra khỏi trái tim nàng, không cầm

được.

Nước mắt, vẫn không nhịn được

rơi xuống, nàng còn có thể đợi được người kia lau nước mắt cho nàng không?

Nàng bỗng nhiên bật cười, tu

phật cái gì! Nàng không hiểu bác ái chúng sinh, trọn đời nàng chỉ yêu một người

mà thôi! Chỉ khóc vì chàng, chỉ cười vì chàng, nguyện vì chàng mà sống, cũng

chỉ nguyện vì chàng mà chết!

Siết chặt cốt tiêu trong tay,

chỉ có hắn, trọn đời nàng không muốn buông tay.

Nhắm mắt lại, nàng có thể thấy

đôi mắt của hắn, hàng mày của hắn, cái trán của hắn, mỗi một ánh mắt cưng chiều

của hắn, nụ cười bao dung trấn an của hắn, tất cả của hắn.

Huyền Nữ đứng trong chính đường

chờ Văn Thù Bồ Tát trở về, trong lòng vẫn không yên tâm Du Dao, vì thế nói:“Văn

Thù Bồ Tát, nha đầu nhà ta rất quật cường, sau này nếu có chỗ nào đắc tội mạo

phạm, xin Bồ Tát lượng thứ.”

Văn Thù Bồ Tát thản nhiên

cười:“Đây là đương nhiên, Ngọc đế để Nguyên quân đến tu phật vốn là hy vọng có

thể hóa giải lệ khí trên người nàng, bổn tọa đương nhiên sẽ tận tâm.”

“Đa tạ.” Huyền Nữ định cúi đầu

với Văn Thù, lại nghĩ ra cái gì, hỏi,“Đúng rồi, không biết Bồ Tát có biết Long

thái tử Đông Hải bây giờ như thế nào không? Ta thực sợ nha đầu Du Dao kia không chịu quản giáo, một

mình hạ giới đi tìm hắn.”

“Nương nương không cần lo lắng,

Ngọc đế có lời để sư đệ ta là Phổ Hiền [1] dẫn đường Long thái tử nhập đạo,

tính ra thì hạ giới cũng đã qua hai mươi năm, cũng đã gần đến lúc rồi.”

“Ai......” Huyền nữ thở dài,

lắc lắc đầu, nói,“Thật đúng là oan nghiệt.”

Văn Thù Bồ Tát muốn nói cái gì

nhưng còn chưa kịp mở miệng, Huyền Nữ bỗng nhiên trợn mắt, vẻ mặt khiếp sợ.

Huyền Nữ vội vội việc việc xông

ra ngoài, vừa hỏi Văn Thù Bồ Tát:“Nha đầu kia đang ở đâu?”

“Làm sao vậy?”

“Bỗng nhiên không thấy khí của

nó đâu cả!” Trong lòng Huyền Nữ căng thẳng, mong rằng nha đầu kia đừng làm

chuyện gì ngốc nghếch!

Văn Thù Bồ Tát đưa Huyền Nữ đến

gian phòng của Ly Du Dao, đẩy cửa ra, bọn họ đều trợn tròn mắt.

Bình sứ nhỏ vỡ nát đúng là nước

Vong Xuyên lúc trước Huyền Nữ giao cho nàng, nàng không uống thì thôi không ngờ

còn đập vỡ. Mà Ly Du Dao ngồi khoanh chân, trong tay nắm cốt tiêu của Bạch

Nham, cả người giống như ngồi thiền, bình tĩnh như một pho tượng phật. Sắc mặt

trở nên tái nhợt, quần áo thành màu xanh xám, ngay ở trước mặt Văn Thù Bồ Tát

và Huyền Nữ, nàng dần dần biến thành một pho tượng đá.

Huyền Nữ khiếp sợ nhìn nàng

biến hóa, thật vất vả mới phục hồi tinh thần tiến lên đưa tay sờ hai má Ly Du

Dao. Không có chút độ ấm nào, hoàn toàn là một tảng đá! Huyền Nữ đột nhiên khó

thở, tát một cái, nhưng đánh cũng chỉ đau tay.

“Nha đầu này!” Huyền Nữ không

biết là tức hay là giận, dậm chân một cái đi ra ngoài, hận nghiến răng.

Văn Thù Bồ Tát niệm một tiếng A

di đà Phật, ngược lại nhẹ nhàng cười, nói:“Nguyên quân thật sự có ngộ tính cao,

mới ngồi xuống một khắc đã có thể tham ngộ đạo pháp tiến vào cảnh giới hỗn độn.

Huyền Nữ nương nương nên vui mừng mới phải.”

Huyền Nữ hừ một tiếng không

nói. Chính bà tu hơn vạn năm cũng không thể tiến vào cảnh giới hỗn độn, còn để

cháu gái nhanh hơn một bước, vốn nên cao hứng nhưng Ly Du Dao bây giờ biến mình thành tảng đá

là sao?! Nha đầu ngốc! Nha đầu ngốc!

Văn Thù Bồ Tát nói với Huyền

Nữ:“Ta nghĩ ta nên đến chỗ Ngọc đế báo cáo rồi.”

“Hả?”

“Tảng đá cũng đâu có ma tính.”

Ý chỉ của Ngọc đế là để Ly Du

Dao theo Văn Thù Bồ Tát tu phật, khi nào tẩy sạch ma tính trên người thì mới có

thể trở về núi Bình Đỉnh. Giờ phút này nàng hóa thành tảng đá, đừng nói là ma

tính, bất kể là tính gì cũng không còn, Văn Thù Bồ Tát chẳng phải công đức viên

mãn rồi sao.

Huyền Nữ liên tục thở dài, nha

đầu ngốc này, bà còn có thể nói gì được đây?!

Trên Thiên đình không biết ai

truyền ra tin tức, trải qua vạn năm, rốt cục có người kế thừa Nữ Oa, Phục Hy,

tu thành công đạo pháp vô thượng tiến vào cảnh giới hỗn độn, nhưng người này

không phải đại thần, mà là ma.

Sau đó, Huyền Nữ nương nương

thường xuyên đến Tây Thiên, mỗi lần đều liên tục thở dài đối với tượng đá Ly Du

Dao. Thần phật khắp trời đều biết, Huyền Nữ nương nương giận Ngọc đế, không lên

Thiên đình, cũng cấm thần tiên đặt chân lên phạm vi núi Bình Đỉnh, chỉ cần là

người Ngọc đế phái tới sẽ đều bị đánh đuổi ra.

Không chỉ có Huyền Nữ mà cả

Long vương Đông Hải cũng vậy. Nghe nói Long vương Đông Hải ngày ngày ngồi uống

rượu bên thân thể Long thái tử không còn nguyên thần, hầu như ngày nào cũng say

túy lúy, sự vụ Đông Hải cũng không quan tâm, vẫy tay ném cho Thừa tướng rùa.

Nhị hoàng tử Bạch Tiêu Thừa vì ứng kiếp thiên mệnh bế quan. Rơi vào đường cùng

Ngọc đế hạ chỉ, lệnh cho nữ thần quan Bột Hải Bạch Doanh Chi tiếp nhận chức vụ

Long vương giám thị Đông Hải. Bạch Doanh Chi thản nhiên đáp ứng, nhưng thiên

đình triệu hồi chưa bao giờ đi, lấy cớ rằng Đông Hải, Bột Hải hai nơi đều bận

rộn, nàng không rảnh. Kết quả là ngay cả Đông Hải cũng không chịu sự quản chế

của Ngọc đế.

Ngọc đế tức thì có tức nhưng

không nói được gì, chuyện đắc tội với người ta đều do chính hắn làm, bây giờ

chỉ có thể ngậm bồ hòn.

Có một lần Ngọc đế hỏi Vương

mẫu, hắn làm sai sao?

Vương mẫu lắc đầu:“Sai thì

không sai, hai người này quả thật vi phạm thiên quy thiên luật nên phạt. Nhưng

sau ý chỉ ngài nên thêm một câu, chờ hai người tu thành chính quả, lập tức tứ

hôn.”

Ngọc đế đập bộp một phát lên

đùi:“Cũng đúng!”

Bây giờ hối hận cũng muộn rồi!

[1] Phổ Hiền Bồ tát (dịch

âm là Tam mạn đà bạt đà la, hoặc Tam mạn đà bạt đà, zh. pǔxián 普賢, sa. samantabhadra, ja.

fugen, bo. kun tu bzang po ཀུན་ཏུ་བཟང་པོ་). Phổ là biến khắp,

Hiền là Đẳng giác Bồ tát, Phổ Hiền là vịBồ tát Đẳng giác có năng lực hiện

thân khắp mười phương pháp giới, tùy mong cầu của chúng sanh mà hiện thân hóa

độ. Ngài là một trong những vị Bồ Tát quan trọng trongPhật giáo Đại thừa. Theo kinh Pháp Hoa, Ngài là vị Bồ tát ở

quốc độ của Phật Bảo Oai Đức Thượng

Vương Như Lai, phía Đông cõi Ta Bà, nghe thế giới này

thuyết kinh Pháp Hoa liền lãnh đạo năm trăm vị Đại Bồ tát đến nghe pháp và phát

tâm hộ trì Chánh pháp của Đức Phật Thích Ca.

Phổ Hiền được xem

là người hộ vệ của những ai tuyên

giảng đạo pháp và đại diện cho

"Bình đẳng tính trí" tức làtrí huệ thấu hiểu cái

nhất thể của sự đồng nhất và khác biệt. Bồ Tát Phổ Hiền hay

được thờ chung với Phật Thích-ca và Bồ Tát Văn-thù-sư-lợi (sa. mañjuśrī). Bồ Tát cưỡi voi trắng sáu ngà, voi trắng tượng trưng

cho trí huệ vượt chướng ngại, sáu ngà cho sự chiến thắng sáu giác quan. Trong hệ thống Ngũ Phật, Phổ Hiền được xem ở

trong nhóm củaPhật Đại Nhật (sa. vairocana).

Biểu tượng của Phổ Hiền làngọc như ý, hoa sen, có khi là trang sách

ghi thần chú của Bồ Tát. Tại Trung Quốc, Phổ Hiền được xem là

một trong bốn Đại Bồ Tát, trú xứ của Phổ Hiền là núi Nga Mi, nơi Bồ Tát lưu trú sau

khi cỡi voi trắng sáu răng (sáu răng ngụ ý sáu độ, sáu phương pháp tu hành để đạt tới cõi Niết bàn; bốn chân biểu thị bốn điều

như ý, bốn loại thiền định) từ Ấn Độ sang Trung Quốc

(xem thêm Tứ đại danh sơn).

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiệm Quan Tài Phố Tây
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...